Bí Mật Hôn Nhân

Chương 49: Sự đời bất ngờ


trướctiếp

Tất cả mọi chuyện trên đời đều bắt đầu vào đúng thời điểm nó cần đến, không sớm hơn, cũng chẳng muộn hơn. Chúng ta không thể đoán trước điều gì sắp xảy ra, cũng không thể ngăn chặn nó vì nó vẫn luôn ở đó và sẽ xảy ra vào một thời điểm chẳng ai ngờ tới.

Như lúc này đi tin tức Tần Phong trở lại tập đoàn không khác gì một cú sấm đánh thẳng vào đầu Tần Sinh.

Chưa kịp suy nghĩ gì Tần Sinh đã một đường lái xe thẳng về Tần gia.

Không! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra hắn ta không thể nào chấp nhận chuyện Tần Phong quay lại Tần Thị, điều đó huống gì hắn sắp phải mất hết tất cả, trở về con số không như lúc ban đầu....

Rõ ràng ba năm qua Tần Phong đã mất hết nghị lực chẳng màn đến thế sự xung quanh, sao có thể nói trở lại là trở lại.

Chẳng lẽ có ẩn tình gì, hai tay nắm bánh lái như muốn vỡ vụng..

Với tốc độ kinh hoàng chẳng bao lâu, hắn ngừng ngay cổng nhà Tần Phong..

A Minh ra mở cửa nhìn vẻ mặt âm u của Tần Sinh..

- " Đại thiếu gia.Cậu tìm thiếu gia à."

Tần Sinh gạt hắn qua một bên đi thẳng vào nhà..

- " Nó đâu..?"

- " Cậu ấy bên nhà chính..?"

Nhà chính?.

Từ khi nào Tần Phong lại thích sang đó..

Chẳng màn đến A Minh hắn ta sải bước đi qua khuôn viên..

Tần Sinh vào sảnh đã thấy trong nhà có người..

Ngoài Tần Cát còn có trợ lý và thư kí của Ông, Tần Phong đang ngồi bên cạnh trên tay lật qua lại đang xem gì đó..

Phía sau còn có là A Kiên và Cẩn Trúc..

Bất giác trong lòng Tần Sinh run lên, hắn bước nhanh vào cố chấn chỉnh giọng nói..

- " Ông.Có chuyện gì mà nhà mình hôm nay đông vui thế.."

Tần Phong ngẩng mặt nhìn thấy Tần Sinh, Mặt anh hiện lên một tia cười, đời này Tần Sinh không thể nào quên được..

Tần Cát nhíu nhíu chân mày, sắc mặt lạnh đi..

- " Ông đang định gọi cho cháu.Trùng hợp cháu về rồi.."

Tần Sinh vẫn không ngồi xuống, đa nghi nhìn những người có mặt cười cười..

- " Chuyện quan trọng gì thế Ông.."

Liếc qua sổ sách đang để trên bàn, còn có A Tú trưởng kế toán đang đứng cúi đầu một bên..

Trong đầu Tần Sinh lộp bộp một cái..

Tần Cát khônh để hắn có thời gian lo lắng.

- " Cháu nhìn còn không biết, dám mở miệng hỏi Ông.."

Tần Sinh liền biến sắc nhìn qua Tần Phong, lúc này Tần Phong gập lại sổ sách dựa lưng vào sopha.

Ánh mắt Tần Phong hôm nay rất lạ không còn vẻ ôn nhu như mọi ngày.Mà giống như rằng trở lại một Tần Phong của ba năm về trước, lãnh đạm mang vẻ gì đó có chút tàn nhẫn, toát lên sự tự tin còn có vẻ khiêu khich đối phương..

Bỗng tim Tần Sinh đập nhanh, các dây thần kinh đều căng thẳng, hắn ta vẫn cố chấp ..

- " Ông.Đây là giấy tờ của Tần Thị.Tại sao lại đem về Tần gia làm gì..Còn có Phong, ba năm qua nó có nắm bắt tình hình công ty gì đâu.Lại có mặt nó ở đây.."

Bị hắn coi thường Tần Phong không màn tức giận, chỉ im lặng ngồi đó xem kịch hay.

Tần Phong trời sinh tỉnh táo hơn người,luôn giữ vẻ phong độ tao nhã như nước,anh chưa bao giờ chửi mắng người

cũng sẽ không động thủ, chỉ nói chuyện ôn hòa..

Tần Cát giơ tay, thư kí của ông liền đưa đến những tập hồ sơ..

- " Ai có tư cách với không tư cách, xem đi rồi hãy nói tiếp.."

Tần Sinh nhìn qua Tần Cát, rồi Tần Phong..

Hắn cầm tập hồ sơ lên xem, hai mắt trắng dã trừng lớn..

Máu huyết từ não như đông cứng, giò nát lấy hồ sơ..

Cũng không giữ nổi bình tĩnh, lớn tiếng với Tần Cát..

- " Ông làm vậy là có ý gì.Tại sao lại cắt chức cháu..Còn đưa Tần Phong lên vị trí của cháu..."

Không đợi Tần Cát lên tiếng, hắn bước đến trước mặt Tần Phong, chỉ vào mặt anh hung tàn nghiến răng..

- " Ông nhìn nó đi..nó chỉ là một tên tật nguyền thì làm được tích sự gì..Nếu được thì ba năm qua nó đâu chỉ biết nhu nhược trốn tránh để cho cháu gánh Tần Thị.."

Rầm

Tần Cát đập tay xuống bàn, sắc mặt nghiêm nghị..

- " Im miệng.Muốn trách ai hãy trách bản thân mình trước.Đây là cái gì.."

Ông nắm một đống giấy ném vào mặt Tần Sinh, giấy tờ bay loạn xạ rơi tứ tung..

Rồi lại chỉ vào kế toán trưởng đang đứng cúi đầu bên cạnh.

- " Là một lãnh đạo mà dám lấy tiền công quỷ của Tần Thị.Cháu nghĩ mình vẫn còn tư cách để ngồi chiếc ghế Tổng Giám Đốc này nữa sao.Vì nghĩ tình cháu là máu mủ của Tần gia ông không đưa cháu ra pháp luật là may rồi.."

Mấy hôm trước, Tần Phong nói muốn quay lại Tần Thị.Ông tuy rất vui mừng nhưng cũng ý định chỉ để Tần Phong đảm nhiệm vị trí Giám đốc..Dù sao ba năm qua Tần Phong cũng rời khỏi Tần Thị quá lâu.Nên phải có bước tiến chậm lại đó là sự công bằng.

Tần Phong cũng không ý kiến gì, chỉ yêu cầu muốn xem tổng thế sổ sách qua một loạt để trước khi trở về Tần Thị có thể nắm rõ mọi thứ của Tập Đoàn..

Vốn nhạy bén trong kinh doanh, còn là người cầm quân của Tần Thị thời gian dài. Dù ba năm không chạm vào không có nghĩa bị mai một..

Chỉ cần nhìn sơ qua Tần Phong đã thấy có lỗ hỏng quan trọng.Chỉ trong một ngày điều tra đã khiến kế toán trưởng cúi đầu nhận tội thông đồng với Tần Sinh để chi hóa đơn giả chi tiền công quỹ cho Tần Sinh mà không ai hay biết, Con số lên đến hàng trăm ngàn USD..

Lúc Tần Cát biết được bất ngờ không thôi..Dù giao cho Tần Sinh quản lý nhưng ông cũng thường xuyên kiểm tra qua.

Không ngờ lại bị qua mặt trắng trợn như vậy..

Bàn tay run run, nghe đến hai chữ pháp luật sắc mặt lập tức tái mét..

Tần Sinh bước đến hạ giọng..

- " Ông..Cháu..cháu sai rồi..Nhưng Ông không thể làm thế với cháu được..Ông bảo cháu ra đường nhìn người khác ra sao..Còn nữa cháu cũng là cháu của Ông mà.Chẳng lẽ Ông muốn muốn đuổi cháu ra khỏi tập đoàn.."

Tần Cát im lặng có chút đau lòng nhưng không lên tiếng , khiến lòng Tần Sinh trùng xuống, căm giận đứng bật dậy ánh mắt phẫn uất nhìn Tần Phong.

- " Còn mày..mày hả hê lắm phải không..Tao không tin thứ vô dụng như mày có thể làm nên trò..

Một lãnh đạo mà tàn tật như mày thì ai xem ra gì.Chỉ là trò cười cho thiên hạ..."

Tần Phong không nóng vội, đón nhận ánh mắt thù hận của Tần Sinh..

Đợi hắn ta nói hết, Tần Phong cúi đầu cười lạnh..

Khi anh ngẩng mặt lên ánh mắt bình thản lúc vừa rồi hoàn toàn biến mất..

Chỉ còn sự sắc lạnh, phức tạp khó hiểu..

Tần Phong cười như không cười nhàn nhạt nói..

- " Anh không phục Tôi hiểu.Nhưng anh ra xã hội lâu thế lại không biết để thắng đối phương chúng ta chỉ cần có..."

Anh giơ ngón trỏ nhịp nhịp vào thái dương của mình , nhếch môi lại nói..

- " Chỉ cần cái đầu..Tôi có thể bại liệt tất cả.Nhưng đầu óc thì rất tỉnh táo...."

Thái độ này của Tần Phong cả Tần Cát cũng phải giựt mình, Ông đang nhìn thấy một Tần Phong của ba năm về trước còn đâu một Tần Phong của hiện tại, nhu nhược tự ti ngày nào..

Tần Phong cúi đầu nhìn hai chân của mình..Bàn tay vỗ vỗ lên đầu gối..

- " Anh trai, Có phải Tôi không ngồi xe lăn nữa.Lúc đấy anh sẽ hết xem thường Tôi không.?À quên phải nói là đi được thì mới khiến anh tin tưởng giao lại Tần Thị cho Tôi đúng không nhỉ..?"

P/s quá bận để ra chap.Lịch bây giờ đành phải rơi vào Chủ nhật mỗi tuần..Các mem thông cảm nha..

trướctiếp