Truyện Bí Mật Hôn Nhân

Chương 18: Phản đối

Không biết có phải Tần Phong nhìn rõ suy nghĩ của Sở Dao lúc này hay không.Mà anh mãi vẫn chưa chịu thả tay cô ra, được bao trọn trong sự ấm áp đó.Tâm tư rối rắm của Sở Dao có chút dễ chịu..

Cô đã từng đọc ở đâu một câu chân lý dạy làm vợ rất hay " Hãy cất quá khứ của đàn ông vào một ngăn kéo và đóng lại. Đàn bà khôn ngoan sẽ không bao giờ ghen tuông với quá khứ của chồng "

Bây giờ thì cô đã giác ngộ rồi, Sở Dao tự nhủ sẽ cố làm người vợ hiểu chuyện nhất có thể.

Dù trong lòng rất không vui vẻ gì.Cô tự nhận mình không phải người quá bao dung.

Thì ra trong tình yêu cô cũng rất tầm thường, vẫn biết ghen và ích kỉ biết bao..

Vì suy nghĩ của mình Sở Dao vô cùng ảo não..

Là ghen đấy! Làm sao mới có mấy ngày mà cô lại vô dụng đặt mọi tâm tư tình cảm cho người đàn ông này chứ.!..

Tần Phong ngẩng mặt nhìn vẻ mặt biến hóa của Sở Dao có chút buồn cười..

Cô gái này lại thả hồn bay lơ lửng nữa rồi đấy..

- " Thiếu gia, Sở tiểu thư mời dùng nước "

Tiếng nói cất lấy dòng suy nghĩ của Sở Dao.

Khiến cô hoàn toàn tỉnh táo, gượng gạo nói cám ơn..Tần Phong chỉ biết lắc đầu cảm thán.

Phụng Loan cùng Tần Hải từ ngoài bước vào.Sự xuất hiện của Tần Phong khiến họ kinh hỷ một phen..

- " Phong.Con mới đến à.."

Mấy năm đổ lại đây, từ ngày Tần Phong xảy ra chuyện rất ít tiếp xúc với người thân..

Nhiều lúc bọn họ đến thăm, anh còn nhiều lúc không muốn gặp.Huống gì có trường hợp anh lại chịu qua nhà chính thế này..

Phụng Loan bước đến vừa mừng vừa tủi nhìn đứa con trai lâu rồi bà mới được đứng ở khoản cách gần như thế này..

Cánh tay đưa ra muốn nắm lấy tay Tần Phong lại bị anh rút tay về , sắc mặt Phụng Loan gượng gạo, lặng lẽ thu tay về..

Sơ Dao nhíu nhíu mày có chút bất ngờ với hành động của Tần Phong.Chẳng lẽ anh có thói quen không cho người khác chạm đến, nhưng người đó là mẹ của anh mà..

Tần Phong chẳng có chút quan tâm đến vẻ mặt mất mát của mẹ mình..

Anh kéo lấy tay Sở Dao nhìn qua Phụng Loan rồi Tần Hải, nhàn nhạt nói..

- " Ba mẹ đây là Sở Dao.Con đưa cô ấy qua chào hai người"

Hai người lớn đưa mắt nhìn Sở Dao, xem hình là một chuyện gặp trực tiếp lại là chuyện khác.So với ở ngoài cô gái này còn xinh đẹp hơn rất nhiều có điều nhìn cô khá còn non nớt..

Phụng Loan âm thầm suy nghĩ với cô bé đơn thuần này có chăm sóc được cho con trai mình hay không..

Không ai trên dưới Tần Gia lại không biết Tần Phong rất ưa sạch sẽ và khó tính thế nào..

- " Cháu chào hai bác.."

Sở Dao dịu giọng ngọt ngào ra mắt.

Tần Hải khẽ gật đầu, nhưng mãi vẫn không thấy vợ mình ừ hử gì..

Có chút làm lạ, huých lấy tay bà nhắc nhở. Phụng Loan lấy lại tỉnh táo cười nhẹ.Bất ngờ lại hỏi..

- " Cháu còn đi học sao?"

Sở Dao nhanh nhảu gật gật đầu..

- " Dạ.Cháu còn năm cuối nửa tốt nghiệp ạ.."

Phụng Loan sắc mặt có chút thay đổi, liếc nhẹ qua Tần Phong cười nhẹ..

- " Thật ra Tần Gia cũng không thiếu thốn gì.Nếu học xong chỉ cần ở nhà chăm sóc chồng cháu.Không cần ra ngoài chi cho vất vả.."

- " Bà nói gì vậy.."

Tần Hải kéo tay vợ mình, đè giọng khó hiểu.

Người làm mẹ thì sẽ có sự ích kỉ, muốn mọi thứ tốt đẹp dành cho con mình.Tần Phong bây giờ đâu được như người ta.Con trai của bà cần một người vợ biết chăm sóc nó và gia đình.Chứ Tần Gia có thiếu tiền đâu mà cần một cô còn dâu giỏi giang ra ngoài buôn ba..

Khuôn mặt nhỏ nhắn Sở Dao bối rối, thật ra vấn đề đó cô chưa bao giờ nghĩ đến.Chưa biết trả lời làm sao lại nghe Phụng Loan nói tiếp.

- " Từ ngày mai cháu cứ qua đây.Cho Thím Tào hướng dẫn cháu vài đều cơ bản.Bác nghĩ cháu cố gắng học hỏi một chút.Để sau này cháu sẽ chăm sóc Phong tốt hơn."

Miệng Sở Dao há hốc, ngây ngốc thật lòng chẳng dám từ chối..

Vô cùng may mắn là Tần Phong vốn im lặng từ lúc giờ anh bất ngờ lên tiếng.Giọng điệu không hề ấm chút nào..

- " Mẹ.Con cưới Dao Dao về để làm vợ.Chứ không phải học mấy chuyện vặt vãnh đó."

Phụng Loan khi đối mặt với Tần Phong bà luôn lộ ra khuôn mặt dịu dàng nhất có thể..

- " Phong.Mẹ chỉ muốn tốt cho con mà thôi.."

Bất giác Tần Phong ngẩng mặt nhìn sâu vào mắt bà, làn môi mỏng nhếch nhẹ..

- " Con tự biết như thế nào là tốt cho mình "

Quay mặt nhìn Tần Hải..

- " Con về trước.Ba nói với Ông giúp con một tiếng..."

Tần Hải mày cau chặt buồn bực hậm hực Phụng Loan.

Thở dài bất lực khẽ gật đầu với Tần Phong..

Phụng Loan vội vả lấy lòng nói..

- " Phong.Hay ở lại dùng cơm với ba mẹ được không.Đã lâu rồi chúng ta không dùng chung.."

- " Con còn có việc..."

Cứ ngỡ anh sẽ đồng ý, ngờ đâu Tần Phong thẳng thừng từ chối.Sở Dao bên cạnh có chút bất ngờ vì sự lạnh nhạt của anh..

Thấy anh rời đi, Sở Dao cúi đầu chào hai người lớn, ái ngại đuổi theo sau..

Dường như đến đây cô phát hiện anh không vui.

Có gì đó khiến anh ẩn nhẫn rất khó khăn..

Sở Dao lủi thủi theo sau, nhìn bóng lưng của anh, không hiểu sao lòng cô như kim châm chích..