Truyện Bí Mật Hôn Nhân

Chương 32: Nhớ!

Xe vừa vào cửa Sở Dao đã vội vả xuống xe chạy vào nhà, khi thím Lan định mở miệng hỏi cô.Chỉ còn thấy bóng lưng của Sở Dao rồi vụt mất.

Bà khẽ cười lắc đầu..

Sở Dao mở cửa phòng, nhìn phòng ngủ trống trãi.Cô lại chạy lên lầu ba tìm Tần Phong..

Như thường lệ, rõ cửa mấy cái quả nhiên Tần Phong ở trong đó..

- " Vào đi.."

Tiếng nói này cô nhớ chết đi được..

Sở Dao mở cửa đi vào, còn cẩn thận khóa lại nữa..

- " Em về rồi "

Sở Dao tặng anh nụ cười xinh đẹp, rồi nhào vào lòng anh.Tần Phong chỉ kịp dang tay ôm lấy cô..

Anh bật cười hôn lên trán cô..

- " Nhớ anh thế à..?"

Nằm sấp trong lòng anh, Sở Dao ngoan ngoãn gật đầu, còn thở dài như rất thỏa mãn...

Ôm lấy cơ thể mềm mại, hương thơm ngọt ngào của cô vợ nhỏ đang làm nũng trên người anh, chỉ xa mới một chút mà anh đã khó chịu đến mức này.Chỉ là trên mặt luôn tỏ ra trầm ổn.Thế mà nhóc con này còn về nũng nịu nói nhớ anh.

Cô không biết, anh vốn không thể nhẫn nại trước mọi hành động quyến rũ ngốc nghếch của cô mà, cố gắng kiềm chế tâm tình..

Tần Phong nâng người cô lên, ghé sát mặt vào, cố ý đè thấp giọng, dùng thanh âm trầm thấp quyến rũ cô gái nhỏ ngây thơ,

- " Anh cũng nhớ em.Nhớ đến đau đớn..".

Cạ môi mình vào môi cô, hôn không hôn vờ như có như không..

Sở Dao nhíu nhíu mày, không hiểu ý tứ câu chữ của anh..

Muốn mở miệng hỏi vì sao anh lại đau, mà đau ở đâu..

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Sở Dao, Tần Phong cười ra tiếng, nắm tay cô đặt nơi đang phồng cứng..

- " Đấy..Em vừa về là nó đã chào em rồi.."

Miệng Sở Dao há hốc, hai má ửng đỏ không khác gì quả đào chính..Cô giựt tay về đánh lên vai anh..

- " Anh..anh xấu xa.."

Phả hơi nóng vào mặt làn da mịn màng trắng noãn của Sở Dao.Tần Phong khàn khàn giọng..

- " Hửm..Xấu xa chỗ nào..."

Miệng nhỏ mở rồi lại đóng, mấp máy chẳng biết trả lời làm sao.Cúi đầu bĩu môi..

- " Anh chỉ giỏi ức hiếp em.."

Dụi mặt vào mặt cô, như an ủi mơn trớn..

- " Có sao.Thương em không hết, anh sao nở ức hiếp em hửm..?"

Mật ngọt chết ruồi vốn là sự thật.Sở Dao tủm tỉm cười.Nụ cười vừa bẽn lẽn lại đáng yêu..

Tần Phong thật hết chịu nổi, cúi đầu ngậm lấy đôi môi xinh đẹp của cô.Miệng cả hai hợp lại cùng nhau, sau vài lần nhẹ nhàng chạm vào, anh mút mạnh cánh môi của cô.

Đẩy hết những thứ có trên bàn rơi xuống sàn nhà.Nghiêng người một cái Tần Phong đặt Sở Dao lên bàn, đè cơ thể cao lớn áp sát vào da thịt cô gái nhỏ.Môi lưỡi anh dụ dỗ cô hé miệng, đầu lưỡi anh với vào trong miệng cô, từ dịu dàng trêu chọc thành nóng bỏng cuồng nhiệt mà cướp bóc khắp khoang miệng, liếm hàm răng, rồi quấn quít lấy lưỡi cô, khiến cho khuôn mặt Sở Dao càng đỏ hơn mà nuốt xuống nước bọt của cả hai.

Nụ hôn ngày cuồng dã và mạnh mẽ khiến Sở Dao thở dốc, không có thời gian để thở, nước mắt lưng tròng nhìn Tần Phong cầu xin, yếu ớt..

- " Ừm..Phong.."

- " Sao hửm.Bảo bối..?"

Tốt bụng ngưng cho cô thở, dụ dỗ khẽ khàn ngậm lấy vành tai cô ngậm mút.Ý tứ của anh quá rõ ràng..Sở Dao nghiêng mặt né tránh, hỗn hển nói..

- " Phòng làm việc..Phong..về..về phòng ngủ được không anh..."

Miết lấy da cổ cô, liếm mút để lại dấu vết ửng đỏ.Ngẩng mặt híp mắt nhìn Sở Dao bị sóng tình vây quanh..

- " Không..Anh muốn ở đây.."

Lời lẽ dứt quyết không cho cự tuyệt, còn trưng ra bộ mặt yêu nghiệt chết người.Anh vốn biết từ trước đến giờ cô nào nỡ từ chối anh bất cứ điều gì.Huống gì bây giờ, anh còn mè nheo trên thân thể cô..

Mà thật ra Tần Phong không hề cho cô suy nghĩ.Anh vùi đầu vào ngực cô hôn hít, bàn tay nhanh chóng đã sớm cởi ra quần lót xinh xắn kéo xuống đến gót chân của Sở Dao..

Phựt..

Nút áo phía trên rơi lả chả, Sở Dao chẳng còn tâm tình quan tâm, thân áo trên mở rộng, áo lót bị kéo lên phơi ra trước mắt Tần Phong là hai quả thịt non mềm run rẩy.Anh vùi đầu vào thay phiềm liếm mút..

- " A..."

Sở Dao ngả đầu ra sao nhịn không được bật lên tiếng ngâm nga.

Tần Phong thật chịu hết nổi, vừa kéo lấy quần xuống, anh đã không báo trước đâm thật sâu vào nơi ẩm ướt..

- " A.."

Cả hai điều bật lên tiếng rên thỏa mãn.Nơi đó siết chặt như muốn giết chết anh mà..Tần Phong nâng người Sở Dao dậy..Cả người cô dịu ngoặt ngả vào lồng ngực của anh.Hôn lên bờ vai non mềm, cần cổ thon dài trắng mịn.Phía dưới thong thả ra vào..

- " Ư..Phong...ư..."

Úp cả khuôn mặt đẫm mồ hôi vào cổ anh, Sở Dao nức nở rên rỉ..

Hôn lên gò má ửng hồng, liếm lấy mồ hôi đang chảy dài bên thái dương của cô.

Tất thảy những gì của cô anh đều không muốn bỏ sót..

- " Dao Dao muốn gì.Nói anh nghe nào...?"

- " Hức..ưm...a..."

Theo mỗi một động tác của anh,Sở Dao khó có thể không nói ra tiếng, nhất là khi anh xấu xa cố ý tiến vào sâu hơn càng dùng sức hơn, thanh âm của cô cũng không khống chế được mà càng trở nên yêu kiều ngọt ngào hơn..

- " Yêu chết em..."

Anh nghiến răng khi cô xoắn lấy, nhanh chóng rút ra xoay người Sở Dao lại.Để cô nằm sấp trên bàn thế là từ phía sau cho vào luân động..

- " A..Phong..em muốn..muốn nhìn thấy anh..hức.."

Cả cơ thể không còn sức bị anh đè ép xuống bàn làm việc.Tần Phong nghiêng người quay mặt cô lại hôn ngấu nghiến cái miệng nhỏ đến sưng đỏ, bàn tay luồn vào vò lên bầu ngực mềm mại xinh đẹp, vừa xoa vừa nắn, khiến cho thân thể mềm mại của Sở Dao khẽ run, một chữ cũng không thốt ra được.

Sở Dao nào chịu nổi tình thú mà anh mang đến, nức nở bật khóc.Tần Phong nhìn mà tim mềm nhũng, xoay người cô lại, ôm cô ngồi xuống ghế.Hai cơ thể gắn chặt vào nhau, bàn tay ôm lấy mông tròn nâng lên hạ xuống.

Cắn lấy làn môi Sở Dao dụ dỗ..

- " Dao Dao ngoan..giúp anh..Đừng..Anh sắp chịu không nổi với em rồi..."

Sở Dao uyển chuyển mềm mại nằm trong ngực anh đẹp đến mê hồn, khiến Tần Phong gần như muốn tháo giáp đầu hàng ngay lập tức. Nhưng vẫn cố khắc chế tinh thần để không buông thả dục vọng,muốn kéo dài cảm giác yêu này càng dài càng tốt...

- " Phong..hức..em...em...ư...."

Thân thể trắng như tuyết bị anh bừa bãi ôm lấy duy chuyển lúc lên lúc xuống, mùi vị nồng đậm hoan ái làm cho cả gian phòng càng thêm lộ vẻ sắc tình..

Không biết đã trải qua bao lâu, cô chỉ cảm thấy tốc độ chạy nước rút của người đàn ông trên người cô càng tăng càng nhanh, mỗi một cái đều hung hăng xông vào chỗ sâu nhất của cô.Toàn thân Tần Phong đều run lên, cao trào quá tuyệt vời khiến anh như lên mấy tầng mây, qua vài giây cứng ngắc lại dịu dàng hôn Sở Dao..

Sở Dao nhắm mắt, xụi lơ trong lòng anh, mặc anh hôn lấy.Cô cảm thấy mình như muốn tắt thở, yếu ớt chỉ muốn lịm đi ngay tức khắc..

Sở Dao né nụ hôn của anh để tìm không khí, Tần Phong vẫn không chịu rút ra, hôn lên khóe môi cô cười nói..

- " Dao Dao.Còn cứng quá phải làm sao..?"

- "(.......)"

Sở Dao quyết nhắm mắt giả chết, chẳng nói một lời.Tần Phong bật cười hôn lấy cái miệng nhỏ, dày vò đến khi cô lả người không còn biết gì nữa.Anh mới thật sự mãn nguyện..

Sở Dao cũng tự rút ra kinh nghiệm, không nên rời khỏi mắt anh quá lâu.

Vote hỷ..