Truyện Bí Mật Hôn Nhân

Chương 38: Kịch hay vẫn còn phía sau

Dĩ nhiên nghe tiếng hét đau đớn của Hàn Lâm, Sở Dao cũng đã kịp quay sang nhìn, bàn tay nhỏ run run nắm chặt áo trước của Tần Phong, bị hù dọa không ít....

Thím Tào chôn chặt chân môi cắn đến bật máu ngăn tiếng hét của mình..

A Kiên liếc mắt qua miếng sành dưới sàn, không nói một lời nhặt lấy, khi tiếng hét đau đớn phát ra lần nữa, những người có mặt chỉ kịp thấy A Kiên như ác quỷ chưa đến một giây, bàn tay dùng đầu sắc nhọn của miếng sành đâm thẳng vào bàn bàn tay còn lại chưa bị gãy của Hàn Lâm.

- " A........"

Miếng sành còn dính vào tay hắn, máu cứ thế phún ra..

Phụng Loan như chết đứng, chạy đến Tần Phong khóc nức nở...

- " Phong.Ông ấy sẽ chết mất..mẹ xin con..

mẹ..mẹ sai rồi...mẹ sẽ không chạm vào cô ta nữa..."

Tần Phong mặt không hề cảm xúc cũng không nhìn bà ta lấy một cái..

A Kiên nắm cổ áo Hàn Lâm ném mạnh, hắn ta chao đảo, chật vật nằm dưới chân Tần Phong..

Tần Phong vuốt lấy đầu Sở Dao an ủi tinh thần sở hãi của cô gái nhỏ..

Nhưng ánh mắt đầy lạnh lẽo của anh không khác gì diêm la từ dưới địa ngục, âm u lạnh đến thấu xương.Bất ngờ anh nở nụ cười..

- " Vẫn còn tốt, chưa chết được đâu không cần phải thương tâm như vậy.Kịch hay vẫn còn phía sau..."

Vì thế nước mắt nên để dành lại..

Tuy ánh mắt nhìn Hàn Lâm nhưng lời nói lại dành cho Phụng Loan..

Cả người bà ta run lên, nhìn Tần Phong đến run rẩy.Bất ngờ nhanh chóng lau khóe mắt đứng bật dậy, gượng gạo giải thích..

- " Mẹ..mẹ chỉ sợ ông ấy xảy ra chuyện ảnh hưởng đến Tần gia..Ngoài ra..ngoài ra không có ý gì khác.."

Tần Phong cười lạnh nhìn bà ta một cái rồi quay mặt đi.

Cũng chẳng nấn ná ở lại đó.Trước khi rời đi Cẩn Trúc thu gom hết hình ảnh..

Nhìn qua vẻ chật vật máu me của Hàn Lâm mày hơi nhíu nhíu lại lắc đầu...

_____________________________________

Trước đó Cẩn Trúc đã gọi bác sĩ đến chờ sẵn, Sở Dao vừa về đã được kiểm tra qua một loạt..

Biết cô ngoài tinh thần hoảng loạn và vết thương ngay tay ngoài ra không có chuyện gì.Tần Phong mới để bác sĩ đi..

Cánh cửa phòng đóng lại, Tần Phong liền đứng dậy ôm Sở Dao đặt lên giường..

Anh vào trong phòng tắm xả nước nóng, thực hiện một loạt động tác nhanh chóng bế Sở Dao vào trong tắm rửa cho cô..

Sở Dao nhiều lần muốn mở miệng hỏi anh, nhưng nhìn vẻ mặt âm lãnh của Tần Phong, lời đến miệng lại nuốt vào.

Mặc đồ vào cho cô đặt cô ở trên giường.

Muốn đi lấy máy sấy hong tóc cho cô.Bất ngờ vạt áo bị kéo lại, Tần Phong nhìn xuống, Thấy Sở Dao ánh mắt ngập nước lo lắng nhìn anh..

Tần Phong cũng nhìn cô ngoài ra không lên tiếng.

Qua một giây sau, nước mắt chảy ra Sở Dao uất nghẹn..

- " Phong.Anh tin những tấm ảnh đó là sự thật.."

Tần Phong vẫn nhìn cô không trả lời. Sự im lặng của anh làm lòng Sở Dao trùng xuống.

Cô như mất hết sức lực buông áo anh ra, cúi đầu cắn chặt môi, nước mắt thay nhau rơi lả chả..

Tiếng thở dài khẽ trên đầu.Tần Phong ngồi xuống kéo cô ôm vào lòng..

Sở Dao càng khóc thương tâm hơn bờ vai run run khóc đến thở không nổi..

- " Lần Sau không được như vậy nữa"

Anh nhàng nhạt lên tiếng..

Như vậy là sao..Ý anh là cô không được đi ngoại tình nữa sao.?

Nhưng cô nào có ngoại tình.Anh thật không tin cô.Càng nghĩ càng uất ức.Sở Dao đẩy anh ra, nhìn cô nhóc khóc đến thở cũng khó khăn, vết thương trên tay mới băng bó mà cô còn vùng vẫy.

Tần Phong kéo lấy tay cô quát..

- " Em có thôi không.."

Chảy máu nữa thì làm sao..

Sở Dao nức nở..

- " Anh buông em ra.Cả anh cũng nghĩ em ngoại tình..huhu..Được thôi nếu anh nghĩ em xấu xa như thế thì cần em làm gì.."

Hàng chân mày Tần Phong nhíu lại kéo cô vào lòng.

- " Dao Dao.Nghe lời nào..."

Giọng anh trầm xuống cứ sợ vết thương trên tay sẽ bị động..

Sở Dao đau lòng không thôi,trái tim nhỏ như bị ai cào lấy, đau đớn vô cùng, mệt mỏi cũng chẳng thèm vùng vẫy như vừa rồi.

Tần Phong thở dài nhìn sâu vào ánh mắt thương tâm của Sở Dao.

- " Dao Dao em là vợ anh, dĩ nhiên anh tin em.Anh tin em không phản bội anh không làm điều gì có lỗi với anh.Nhưng khi thấy những tấm ảnh đấy anh không hề dễ chịu gì.

Làm sao anh xem như không có gì khi em với người đàn ông khác ôm nhau.."

Hai mắt Sở Dao mở lớn nhìn anh, Sở Dao đau lòng nắm tay anh, trên mặt dàn dụa nước mắt..

- " Lúc đó ở bệnh viện anh ta vừa gặp đã..đã ôm em vào lòng..em trở tay không kịp..

Phong..em..em không có ý để anh đau lòng..Em...em...hức..."

Câu cuối nghẹn ngào nói không nên lời....

Tần Phong đau lòng gần chết, làm gì còn tâm trạng trách mắng..

- " Ngoan không khóc nữa.Anh hiểu rồi..

Bế lấy cô đặt lên đùi,ôm vào lòng hôn lên mũi cô dỗ dành..

Sở Dao tủi thân vừa mừng vừa tủi dụi mặt vào lòng anh nấc lên.Qua một lúc mới bình tĩnh được..

Lau nước mắt cho cô, ngón tay Tần Phong mơn trớn khóe miệng Sở Dao.Mày nhíu nhíu lại anh hỏi..

- " Máu trên miệng em là của Hàn Lâm à..?"

Sở Dao quệt lấy nước mắt, gật gật đầu..

- " Em cắn Ông ta.."

Tần Phong lại hỏi..

Nghĩ lại lúc đó không biết vì sao cô lại có dũng khí mà hung ác đến như vậy.

Sở Dao có chút bối rối, xấu hổ dụi mặt vào ngực anh rù rì..

- " Em..em không muốn làm vậy..Vì Ông ta muốn đưa em đi...."

Cô ngẩng mặt nhìn anh..

- " Lúc đó em rất sợ.Em biết nếu em sai cũng phải đối mặt với anh.Em không thể rời đi mà không nói với anh tiếng nào.."

Tần Phong nhướng mài hôn vào miệng cô như rất vừa lòng.Tuy vậy lời nói anh lại lạnh lẽo không kiêng dè..

- " Đúng vậy.Nếu em dám tự ý bỏ đi.Anh sẽ bóp chết em.."

Hai vai Sở Dao không tự giác rụt lại, ánh mắt như con thỏ nhỏ hoảng sợ bị lời của anh nói hù dọa không ít..

Tần Phong mơn trớn môi cô, đáy mắt anh sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô, lại nói..

- " Sau đó sẽ chết cùng em.."

Tình yêu của anh quá điên cuồng rồi..

Miệng nhỏ há hốc đến khi cái lưỡi ẩm ướt bị anh mút lấy đầu óc tê dại chẳng còn nghĩ được gì cả..

Chiếc áo bị kéo lấy, hôm nay Tần Phong có chút gấp gáp khi cô chưa chuẩn bị anh đã mạnh mẽ đâm sâu vào..

Nhìn ánh chiều tà lắc lư trước mắt, Sở Dao không ngừng bị đưa lên cao trào đến khi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ..

Nhìn cô gái nhỏ mệt lả mắt nhắm lại ngủ say.Chiếc chăn chỉ che qua nửa bầu ngực, phần trên da thịt trắng mịn là dấu vết hoan ái anh để lại..

Tần Phong khom lưng hôn lên bờ vai mềm mại, nắm lấy bàn tay bị thương đặt lên môi , nhẹ nhàng như sợ làm cô tỉnh giấc.

Rồi kéo lấy chăn đắp lại cho cô.Anh mới khoác áo ngủ rời khỏi phòng..

Vote nào