Truyện Bí Mật Hôn Nhân

Chương 7: Phân chia phòng

Ngồi vào trong xe, Sở Dao còn không hiểu nổi mọi chuyện sao lại trở nên như vây.

Mấy tiếng trước cô còn ở căn phòng nhỏ của Sở Gia.Hồi hộp lo lắng về buổi gặp mặt hôm nay.

Thế mà ngay lúc này cô lên chiếc xe lạ lẫm này theo người ta về Tần Gia.

Còn nữa người đàn ông bên cạnh cô, hơn nửa tháng trước cách xa cô vạn dặm thế mà bây giờ lại là thành chồng chưa cưới của Cô.

Đúng là sự đời khó ngờ, mọi thấy diễn ra quá nhanh.Đến lúc này Sở Dao vẫn còn mụ mị chẳng thể hiểu nổi.

Từ lúc lên xe Tần Phong dựa thân người vào cửa xe, ánh mắt chăm chú nhìn cô.Tuyệt nhiên không nói một lời, tuy không động tay động chân gì đến Cô.

Nhưng ánh mắt của anh khiến Sở Dao bị bức thở không nổi.Sở Dao chỉ còn biết cúi đầu, ngoan ngoãn như con thỏ nhỏ.

Khi cổ cô mỏi nhừ thật sự, lúc này Tần Phong mới chuyển ánh mắt qua chỗ khác.

Sở Dao không kiềm chế được ngẩng đầu,  cánh tay trắng noãn đưa lên xoa xoa lấy sau ót.

Không biết cô có bị ảo giác hay không lén đưa mắt nhìn Tần Phong.Thấy anh quay mặt ra ngoài cửa sổ, nơi khóe miệng nhếch lên bờ vai còn run nhẹ....

Cô cảm thấy dường như mình vừa bị anh trêu chọc thì phải.

Người đàn ông này cũng quá đáng thiệt mà.

Xe của Tần Phong không vào cửa chính của Tần Gia mà vào một cổng khác đi thẳng vào khuôn viên ngôi biệt thự của anh..

Lúc thấy hai người vệ sĩ đỡ Tần Phong xuống xe, cô tò mò chăm chú nhìn vào chân anh.Cô cảm giác Tần Phong không giống như bị liệt hoàn toàn.Lúc người tên A Kiên đỡ anh, cơ thể của anh không hề dựa dẫm vào họ toàn bộ.Nếu chân anh bị mất cảm giác có phải hai người vệ sĩ kia sẽ rất vất vả hơn không..

Hay là do cô quá nhạy cảm tự cho mình là đúng..

Lúc Sở Dao chấn chỉnh lại tinh thần cũng biết mình nhìn quá chăm chú.

Ý thức lại thì quá muộn vì Tần Phong lúc này đã ngồi yên vị trên xe lăn còn thoải mái quan sát cô.Rất nhẫn nại chờ đợi cô..

Hai má Sở Dao đỏ lên lấp bấp..

- " Xin lỗi..em..em không cố ý.."

Tần Phong dường như không quan tâm, đưa tay ngoắc ngoắc cô..

Sở Dao rụt rè bước đên bên cạnh anh.Bàn tay nhỏ bị anh nắm lấy, ngón cái mơn trơn trên làn da non nớt của Sở Dao khẽ nói..

- " Em lên phòng nghỉ trước.Anh có chút việc sẽ về phòng sau.."

Dĩ nhiên Sở Dao mừng như được ân xá, mà không nghe hiểu những gì anh vừa nói.Gật đầu như giả tỏi..

- " Dạ.."

Tần Phong mỉm cười đưa tay cô lên miệng hôn nhẹ..

- " Ngoan"

Trái tim Sở Dao đập rộn ràng, quýnh quáng rút tay về, vừa đi vừa trốn theo sau người giúp việc đang đợi sẵn..

Tần Phong xoay người nhìn theo bóng dáng của cô.Đôi mắt lạnh nhạt pha lẫn hơi ấm khó thấy..

_____________________€_____________________

Sở Dao theo được đưa vào một căn phòng vô cùng sang trọng và rộng lớn..

- " Sở tiểu thư mời vào "

- " Vâng.Thím gọi cháu là Tiểu Dao là được rồi ạ"

Dù ở Sở gia mọi người đều gọi cô bằng tên, bây giờ nghe hai tiếng tiểu thư Sở Dao thật sự không quen.

Thím Lan chỉ cười cho qua, đây là phu nhân tương lai bà nào dám xưng tên ngang bằng..

- " Cô vào nghỉ ngơi.Tôi xuống trước.Có cần gì cô cứ gọi.."

- " Vâng "

Cánh cửa phòng đóng lại.Sở Dao mới có tâm trí quan sát căn phòng sang trọng có phần nguy nga này.

Căn phòng tuy nói là phòng ngủ nhưng lại quá lớn.Phân chia thành phòng tiếp khách và cả phòng ngủ riêng biệt.Ở phòng khách thứ gì cũng có, tiện nghi vô cùng..

Chỉ là có gì đó không đúng lắm, Sở Dao thả nhẹ bước chân vào phòng ngủ..

Mùi hương nam tính lập tức tràn vào mũi cô, đưa mắt nhìn vào cách trang trí.

Sở Dao có ngu ngốc cũng biết phòng này đã có người ở.Mà người đó không ai khác chính là Tần Phong..

Không được..Không được.

Sao cô và anh lại ở chung phòng.Hai người họ chưa kết hôn mà..

Hay là Thím Lan hiểu lầm đưa cô vào đây!

Sở Dao trong lòng có chút bất an, đứng loay hoay trong phòng ngơ ngác suy nghĩ.

Nhớ lại câu nói của anh lúc vừa rồi.Cô tự lấy tay vỗ lấy đầu mình.

Sao cô lại ngốc nghếch không hiểu ngụ ý của anh chứ.

Hay là bây giờ cô đi tìm Tần Phong..Chỉ là anh đang có việc sợ làm ảnh hưởng chuyện của anh.

Sở Dao ôm lấy túi xách ra khỏi phòng ngủ, ngồi vào chiếc ghế kiểu bằng gỗ rất đẹp, đăm chiêu nhìn vào cánh cửa..

Sở Dao quyết không ngủ gục, cũng may Tần Phong trở về phòng rất sớm.

Cánh cửa phòng mở ra, lúc này Tần Phong tự mở cửa và duy chuyển xe lăn.

Sở Dao nhìn cánh cửa khép lại.Cô nhanh chóng đứng bật dậy, cứ thế ngơ ngác nhìn anh..

Tần Phong ngừng xe giữa phòng, hai tay đặt trên thành xe, quan sát cô từ trên xuống dưới.Trầm ổn hỏi..

- " Đợi anh sao?"

Nhớ đến mục đích của mình.Sở Dao nhanh chóng gật đầu, hai tay bấu lấy nhau..

- " Em..Em có thể ở phòng khác không?"

Hỏi rồi lại lo lắng quan sát sắc mặt  ôn nhu của Tần Phong..

Anh không có động thái gì, qua một giây Sở Dao thấy anh giơ tay ra gọi cô..

- " Qua đây "

Lượt vote quá ít.Vote tích cực nào