Truyện Cậu Hôn Anh Một Cái

Chương 43: Anh muốn

Trải qua cuối tuần ở Bắc Kinh, rồi quay về Thượng Hải.

Sau khi về, Tạ Văn Tinh ở cùng phòng với Quan Hạc. Vì để không làm phiền đến anh, Tạ Văn Tinh vẫn để máy tính trong phòng cũ.

Không quá mấy ngày, Quan Hạc phát hiện ra một chuyện rất thú vị, chỉ cần anh và Tạ Văn Tinh làm đêm hôm trước, ngày hôm sau cậu nhất định sẽ đem túi rác ở trong phòng ngủ đi vứt. Tạ Văn Tinh thuộc dạng có thể không ra khỏi nhà tuyệt đối sẽ không bước chân ra khỏi cửa, cậu không ngại phiền mà chăm chỉ đi vứt rác như vậy, Quan Hạc hơi nghĩ một chút là biết nguyên nhân.

Mặt mỏng, xấu hổ.

Tìm cơ hội, Quan Hạc hỏi: "Em không thích nhìn thấy bao đã qua sử dụng?"

Tạ Văn Tinh bị anh hỏi đột ngột như vậy, ngẫm lại mới biết mấy hành động nho nhỏ của mình bị Quan Hạc chú ý.

Cậu chần chừ gật đầu.

Quan Hạc thấy cậu vào bẫy, vừa dụ vừa dỗ nói.

"Có một cách. Em để anh bắn..." Chữ phía sau còn chưa nói hết, Tạ Văn Tinh đã vội vàng làm dấu dừng. Thật sự cậu không ngờ rằng Quan Hạc lại có cái suy nghĩ như vậy.

Quan Hạc ngừng một chốc, Tạ Văn Tinh cho là anh đã từ bỏ ý định rồi, ai ngờ Quan Hạc tiếp tục nói: "Để anh--"

Tạ Văn Tinh đưa tay che luôn miệng anh lại, bây giờ mới có tác dụng. Quan Hạc không nói nữa, nhưng anh lại tiện thể liếm lòng bàn tay Tạ Văn Tinh một cái.

Tạ Văn Tinh như bị điện giật thu tay lại, cậu muốn nói nhưng lại không biết nói gì, hít một hơi lên cổ họng, lại bị nghẹn ở ngay đó.

Ấy vậy anh còn không tha cho cậu: "Tại sao?"

Tạ Văn Tinh nghiêng đầu, trong giọng nói run run: "Sẽ làm bẩn giường."

"Lót giấy ăn thì không."

Tưởng tượng đến hình ảnh kia, đầu ngón tay Tạ Văn Tinh chậm rãi co lên. Cậu siết tay lại, rồi sau đó buông ra.

Cậu bắt đầu chần chờ:

"Anh... Anh muốn hả?"

Quan Hạc không trả lời, chỉ cười với cậu.

Anh cười lên nhìn rất đẹp trai, nét lạnh lùng ngày thường trở nên vô cùng dịu dàng, ánh mắt cong cong như hoa đào tháng ba.

Tạ Văn Tinh không từ chối nổi. Chắc là Quan Hạc cũng biết cậu thèm muốn sắc đẹp của anh, không chỉ không làm nụ cười biến mất, mà lại đến gần sát Tạ Văn Tinh để nói chuyện: "Em đồng ý đi, anh rất muốn."

Tạ Văn Tinh bị mê hoặc đến đầu óc điên đảo, trong lúc hoảng hốt đáp luôn chữ được.

Lúc cậu phản ứng lại, đã nghe thấy tiếng thỏa mãn dịu dàng của Quan Hạc: "Đừng lo, anh sẽ giúp em tắm sạch."

... Hư quá đi mất.

*

Chạng vạng tối thứ năm, ngoài cửa lớn biệt thự truyền đến tiếng gõ cửa không ngừng, Tạ Văn Tinh thấy Quan Hạc không đứng dậy bèn ra xem.

Không ngờ, người đứng ngoài cửa lại là Lê Diễn.

Tạ Văn Tinh định mở cửa cho hắn, Quan Hạc nói: "Em đừng mở."

Tạ Văn Tinh ngừng tay.

Mắt thấy gõ cửa không có hiệu quả, Lê Diễn ở ngoài gào cái gì đó, nhưng đáng tiếc hiệu quả cách âm quá tốt, không nghe thấy gì.

Lại một lúc sau, Lê Diễn gọi điện tới:

"A Hạc! Thái tử! Đại ca! Xin cậu cho tôi trốn trong nhà cậu mấy ngày, không thì tôi sẽ bị trói đi xem mắt với chị gái phẫu thuật thẩm mĩ nhà họ Quý mất, cái đệch cái đệch gương mặt kia của bả, khủng."

Lê Diễn xổ nguyên một tràng, thái độ của Quan Hạc vẫn thờ ơ: "Xem mắt thì xem mắt, dù sao cậu cũng đâu mất miếng thịt nào."

"Xem mắt là bước đầu, kết hôn là bước thứ hai, có bước thứ nhất thì phải có bước thứ hai, cậu nhẫn tâm nhìn tôi vào mồ chôn tình ái sao?" Lê Diễn sáng mắt, hiểu được vì sao Quan Hạc không cho hắn ở nhờ: "Tôi xin hứa chỉ hoạt động dưới tầng một nhà cậu, tuyệt đối không làm ảnh hưởng tới cuộc sống riêng tư của cậu và Tiểu Tạ, tôi xin thề!"

Lê Diễn ở đầu bên kia điện thoại than thở khóc lóc, chỉ thiếu điều kêu cha gọi mẹ, Quan Hạc bị hắn làm phiền đến không chịu được, lại không thể không quan tâm đến hắn, chỉ có thể mở cửa cho vào.

Tạ Văn Tinh tò mò nhìn sang, thấy Lê Diễn kéo hai vali hành lí, cậu hỏi: "Anh muốn ở đây sao?"

Trong lời nói của Tạ Văn Tinh cũng chẳng có bao nhiêu ý bài xích, Lê Diễn hiểu rằng Tạ Văn Tinh sẽ không vì Quan Hạc nói gì mà đuổi mình đi, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cho tôi ở đây nhiều nhất một tuần, tôi lánh nạn cái đã, trong đám bạn tôi mẹ tôi chỉ quan tâm tới mỗi Quan Hạc, nếu bà biết tôi ở đây thì sẽ không nói gì nữa," Lê Diễn vừa giải thích vừa vào nhà: "Mẹ tôi điên rồi, đột nhiên bà sắp xếp cho tôi đi xem mắt với một loạt các chị gái. Đầu tiên là tiểu thư nhà họ Quý, mũi cô gái kia chắc chắn tiêm filler, xem ảnh thôi cũng có cảm giác mũi cổ muốn xiên chết tôi..."

Tạ Văn Tinh sao còn chưa hiểu Lê Diễn, cậu cười cười: "Hẳn là dì chê anh lông bông quá."

Lê Diễn bị cậu vạch trần cũng không giận, lại còn vô cùng sảng khoái trả lời: "Đàn em vẫn thông minh như thế."

Nhận ra ánh mắt của Quan Hạc liếc tới, Lê Diễn ngơ ngác chưa hiểu gì.

Nghĩ một lúc mới ý thức được, Quan Hạc không thích hắn gọi Tạ Văn Tinh là đàn em. Lê Diễn vừa trợn mắt vừa thấy cái tên đàn ông Quan Hạc này khủng bố.

Bình thường toàn dạy Tạ Văn Tinh chơi trò gì vậy?

Lê Diễn chọn phòng dành cho khách ở tầng một, Tạ Văn Tinh vô cùng hứng thú nhìn hắn sắp đồ trong vali, thỉnh thoảng còn giúp một tay. Lê Diễn thấy cậu nhìn mình, đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên để mắt đến Tạ Văn Tinh.

Lúc ấy, ấn tượng của hắn với Tạ Văn Tinh cực kì kém.

*

Lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Văn Tinh là lúc cậu ta đang ở trong căn tin trường, hắn biết Quan Hạc đang theo đuổi một đàn em học trung học cơ sở, mỗi tiết thể dục đều đưa nước cho người ta. Theo lí thuyết, hẳn là hắn phải gặp cậu trai này hát trên sân khấu rồi, nhưng hắn không có ấn tượng gì mấy, nên mặc định lần này là lần gặp mặt đầu tiên.

Tạ Văn Tinh cùng một nam sinh khác mua kem, mới chơi bóng rổ xong, hai người đều có chút nóng, thảm nhất là cậu lại quên mang thẻ căn tin, mà căn tin trường thì đâu có nhận tiền mặt.

Lúc đó Lê Diễn và Quan Hạc lại đứng ngay bên cạnh hai người họ, Lê Diễn len lén chọc Quan Hạc,

Ý là nhìn kìa, cơ hội của cậu đó.

Ông chủ hơi không kiên nhẫn mà giục Tạ Văn Tinh trả tiền, Lê Diễn cho là Tạ Văn Tinh sẽ nhờ Quan Hạc hỗ trợ, không ngờ rằng, cậu ta cả gan đi vỗ vai một nữ sinh ở bên cạnh, cười hớn hở: "Xin chào, có thể cho mình mượn thẻ căn tin dùng một xíu được không? Mình không mang tiền, chút nữa mình về lớp lấy tiền trả bạn."

Nữ sinh nhìn mặt cậu, ấy vậy mà lại chầm chậm đỏ mặt, lúc đưa thẻ ra còn nhỏ giọng hỏi: "Bạn học lớp nào vậy?"

"Lớp 9-7," Tạ Văn Tinh quẹt thẻ: "Bạn thì sao?"

"Lớp 10..."

Lê Diễn không nhớ rõ nữ sinh kia học lớp mười nào, hắn chỉ nhớ tới Tạ Văn Tinh cười hì hì cảm ơn đàn chị, Lê Diễn nhìn một màn như phim thần tượng trước mặt, choáng váng quay đầu nhìn Quan Hạc.

Hắn chưa bao giờ quên biểu cảm trên mặt Quan Hạc lúc ấy.

Người trầm ổn lúc bình thường, lúc tâm trạng gợn sóng sẽ để lại ấn tượng cực kì sâu sắc, lúc đó quả thật Lê Diễn bị Quan Hạc dọa.

Hắn nhìn ra được, tâm trạng của Quan Hạc, vô cùng, vô cùng kém.

Đố kị, ghen tuông, tức giận... Dưới những cảm xúc âm u kia, còn có chút gì gọi là... Yêu thương không dừng được.

Quan Hạc bị động đến nước này, bùm một phát máu nóng xông lên đầu Lê Diễn.

Hắn xác định Tạ Văn Tinh nhìn thấy Quan Hạc, không biết nên nói cậu trai này thả thính quá mạnh hay là trắng trợn không e dè ai, biết Quan Hạc ở đây, nhưng một ánh mắt cũng không thèm đưa tới, còn cười với người khác.

Tận đến sau này, Quan Hạc theo đuổi được Tạ Văn Tinh, thỉnh thoảng Lê Diễn sẽ ở cùng hai người. Có một lần trong lớp chỉ có ba bọn họ, Quan Hạc đang kèm Tạ Văn Tinh học bài, Lê Diễn ngồi cạnh chơi game.

Lúc hắn chờ sống lại có nghe thấy Quan Hạc nói với Tạ Văn Tinh: "Làm bài này đi, hình học giải tích, lúc trước em nói những dạng bài như vậy em đều biết."

"Không cần làm nữa mà, em làm được bài tương tự rồi, chắc chắn bài này cũng làm được thôi." Tạ Văn Tinh muốn lười, cậu cười lấy lòng: "Anh có mệt không? Sắp hai tiếng rồi, không thì..."

"Nếu em làm được," Quan Hạc dừng một chốc, suy nghĩ vài giây: "Anh hôn em một cái."

Trong lòng Lê Diễn ối chà một tiếng, vừa cổ vũ học tập vừa đường đường chính chính kiếm lời, Quan Hạc cũng biết chơi đấy.

Ánh mắt Tạ Văn Tinh sáng lên, quét sạch chán chường cầm bút lên là viết, trước khi viết Tạ Văn Tinh đột nhiên nhớ ra một khả năng khác: "Nếu như em làm sai...?"

Quan Hạc hời hợt, "Vậy thì đánh mông em."

Thiếu chút nữa là Lê Diễn vứt điện thoại đi. Hắn trợn mắt nghiêng đầu qua chỗ khác, lòng nói cái đệch, hóa ra không chỉ biết kiếm lời, còn có thể làm cả lưu manh.

Tạ Văn Tinh cũng kinh ngạc như hắn, Lê Diễn nhìn cậu ném bay bút, tay siết chặt lại, rõ ràng là bị dọa cho sợ.

Kết quả sau đó, Tạ Văn Tinh không giải được bài tập kia thật. Lê Diễn vô cùng chủ động nhường cho phòng học, còn tri kỉ giúp bọn họ đóng cửa kéo rèm.

Không biết Quan Hạc có đánh thật hay không, mà mất gần mười phút, lúc Tạ Văn Tinh và Quan Hạc đi ra, cậu không chỉ chủ động nắm tay Quan Hạc, còn mặt thì đỏ như đít khỉ.

Nhìn là biết vừa bị dạy cho một trận.

Làm sao có thể?

Lê Diễn có chút mơ hồ.

Dù Tạ Văn Tinh có xấu hổ cách mấy, thì ánh mắt cũng không thể lừa người, cậu ta thích Quan Hạc, còn thiếu mỗi việc giờ nào ngày nào cũng dính lấy Quan Hạc thôi.

Cùng lần đầu gặp gỡ kia, rõ ràng là hai người khác nhau.

*

Lê Diễn nhận một cuộc điện thoại, sau khi cúp nhìn mặt khó coi cực kì, Tạ Văn Tinh mở miệng hỏi: "Sao vậy?"

"Cô kia cổ hỏi tôi có muốn chuẩn bị kết hôn luôn không," Lê Diễn có cảm giác thở cũng không nổi: "Lễ cưới tổ chức ở đảo Bali hay là ở Hy Lạp? Cái đệch, thực không dám giấu, ông đây đang định tổ chức cho cô ta một lễ cưới long trọng ở Summoners Rift đây."

Lê Diễn bị nhà gái ép cưới, có thể nói là chuyện buồn cười nhất từ trước đến giờ.

Tạ Văn Tinh cười không ngừng được, hai người bọn họ ầm ĩ quá, Quan Hạc đi tới. Lê Diễn vừa nhác thấy Quan Hạc đã bắt đầu phun tào, trong quá trình phun tào, hắn để ý đến Quan Hạc đang mất tập trung, vừa định hỏi cậu có nghe tôi nói không vậy, liền kịp thời phát hiện ra chút hành động lén lút của Tạ Văn Tinh.

Cậu đang âm thầm kéo tay Quan Hạc.

Lê Diễn kinh ngạc trợn mắt, ngoài miệng thì vẫn đang đóng đóng mở mở. Hắn để ý Quan Hạc, cũng cho phép Tạ Văn Tinh kéo tay.

Hiển nhiên là đã quen rồi.

Tạ Văn Tinh lén lút cong môi, ánh mắt lúc nhìn Quan Hạc giống hệt ánh mắt của cậu thiếu niên nhiều năm về trước.

Lê Diễn nhìn bọn họ, im lặng nuốt lại lời định nói...

Thực ra không phải như Lê Diễn nghĩ, Quan Hạc vẫn nghe hắn kể lể, tuy nghe mà trong đầu cũng kéo một cái móc, móc sang chuyện của mình.

Anh và Tạ Văn Tinh đã sớm là bạn đời hợp pháp, mà những thứ như lễ cưới thì bọn họ vẫn chưa cân nhắc đến.

Không có lễ cưới, không có nhẫn...

Lúc rời khỏi phòng của Lê Diễn, lên trên lầu Quan Hạc mới hỏi: "Em cảm thấy... Chúng mình có nên tổ chức lễ cưới không?"

Tạ Văn Tinh nghiêng đầu.

Tiếp xúc với ánh mắt của Quan Hạc, Tạ Văn Tinh ý thức được anh không đùa.

Cậu có chút hồi hộp, dù là xuất phát từ cảm giác an toàn hay là lòng hư vinh, cùng người như Quan Hạc kết hôn đáng giá có một nghi thức.

Mà cậu lại đứng ở lập trường của Quan Hạc để suy nghĩ rất nhanh.

Hẳn là Quan Hạc nghe Lê Diễn nói, nên mới nghĩ như vậy.

"Em cảm thấy không cần?" Tạ Văn Tinh nhẹ giọng nói: "Anh bận như thế, lễ cưới chỉ là hình thức thôi. Dù tìm công ty chuyên tổ chức hôn lễ cũng tốn thời gian..."

Hơn nữa cậu biết, dựa theo tính cách của hai người họ, người bận tâm duy nhất chỉ có mình Quan Hạc.

"Ừm." Quan Hạc gật đầu.

Cậu cho là Quan Hạc bị cậu thuyết phục, thở phào nhẹ nhõm cười: "Quả thật không cần phải tổ chức hôn lễ bù, em..."

"Nhưng mà anh muốn," Quan Hạc đánh gãy cậu: "Em tổ chức một lễ cưới bù cho anh đi."

Tạ Văn Tinh không lên tiếng, im lặng nhìn sang.

Rõ ràng là rất muốn, tên nhóc này sao lại không thẳng thắn chút chứ?

Quan Hạc còn ghi thù Lê Diễn, anh cố ý chọc Tạ Văn Tinh:

"Anh muốn, em cho anh có được hay không? Đàn em?"