Truyện Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 29

Editor: Bông Ngố

Beta: Cua Heo

Kỳ thật không thể trách Liên Tâm ngu dốt, mà là tình hình hôm nay quá mức quái dị.

Tiểu thư rõ ràng là ngồi xe ngựa nhà mình ra ngoài, khi trở về lại biến thành xe ngựa của Tĩnh vương phủ. Cho dù Tĩnh vương là cô gia tương lai, nàng có thể thấy nhưng không thể trách, vấn đề là Bích Linh, Bích Lạc, thậm chí là cả phu xe hồi sáng theo tiểu thư ra khỏi cửa đều đã trở về, nhưng Giang Liên Nam ngồi cùng xe ngựa lại không thấy...

Còn có…

*

Hàn Thác lúc này đã chờ ở chính đường, tay trái cầm chén thưởng thức trà, tay phải lại gắt gao chế trụ cổ tay Cố Thiền không buông.

Cố Thiền tránh không đuợc, chỉ cảm thấy tay bắt đầu đau, “Vương gia thật sự tố cáo chuyện lúc nãy cho cha và nương ta sao? Về sau lời nói Vương gia ta đều nghe theo, tha ta lần này thôi được không?”

Nàng không muốn đi quỳ ở phật đường lần nữa.

Hàn Thác hỏi: “Về sau là khi nào?”

“Từ giờ trở đi.” Cố Thiền cắn môi nói.

“Tốt, cho nên hiện tại nàng liền ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ, đừng chạy trốn.” Hàn Thác ung dung nói, còn không quên ném cho Cố Thiền một cái liếc mắt: “Là chính nàng nói mình sẽ nghe lời, nhanh thực hiện đi”.

hắn là đang đào hố chờ mình nhảy xuống? Cố Thiền trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng cơn giận lại không thể phát tác, do mình phản ứng chậm, không cần người đẩy cũng tự động nhảy xuống.

Cố Cảnh Ngô rất nhanh đi vào, bởi vì nghe Liên Tâm hồi bẩm Cố Thiền cũng đang ở nơi này, Ninh thị cũng liền tiến đến.

Hàn Thác cung kính hướng phía hai người chào: “Thận Trai gặp qua nhạc phụ, nhạc mẫu.”

Cố Cảnh Ngô vội vàng nói: “Vương gia mau mời ngồi.”

Hàn Thác lấy phép tắc của vãn bối đến gặp, Cố Cảnh Ngô cũng không dám tự cho là trưởng bối, lại càng không dám gọi tên chữ của hắn.

“Xán Xán ở bên ngoài bị dọa sợ, cho nên ta tự mình đưa nàng trở về, mong rằng nhạc phụ, nhạc mẫu không phiền lòng.” Hàn Thác không đợi hai người hỏi, đi thẳng vào vấn đề, chủ động đem mọi chuyện trên đường đã xảy ra miêu tả một lần.

hắn cũng không thật sự tố cáo Cố Thiền, lúc kể lại trọng điểm chỉ dừng ở việc Giang Liên Nam thất trách, “Thận Trai đã trói nàng lại, nhưng nàng dù sao cũng là người trong phủ nhạc phụ, cho nên còn xem nhạc phụ tính xử lý như thế nào.”

Cố Cảnh Ngô cùng Ninh thị nhìn nhau, đây chẳng phải là trời ban cho cơ hội sao. Dù có lý do, nếu có ý định tra cứu luôn luôn khiến người cảm thấy khả nghi, hiện tại Giang Liên Nam tự mình phạm sai lầm, việc đem hai mẹ con này đi thôn trang liền trở nên hợp lý.

Cố Cảnh Ngô tuy không có ý muốn kết bè kéo phái với hoàng tử, nhưng Tĩnh vương dù sao cũng là con rể tương lai, ông cũng không cố ý giữ khoảng cách, huống hồ lúc trước có thể mời được Tiêu Hạc Niên là hoàn toàn dựa vào Hàn Thác, liền quyết định nói ra mối nghi ngờ về Trịnh thị, bất quá trước khi mở miệng, ông nhìn về phía Ninh thị.

Ninh thị lập tức hiểu ý, chủ động mang nữ nhi cáo lui, để cha và con rể ở lại nói chuyện.

Sau khi hai người rời đi, Cố Cảnh Ngô mới đưa nội dung thư cùng với tính toán của mình nói lại cho Hàn Thác.

Hàn Thác trầm ngâm nói: “Thận trai đồng ý với ý tưởng nhạc phụ. Nhạc mẫu nay bình yên vô sự là vạn hạnh, là trời thuơng phù hộ, nhưng kẻ ác cũng không thể tha thứ. Chính là, Giang Ngọc Lang đã chết bốn năm, muốn tìm được chứng cớ sẽ rất khó khăn.”

Cố Cảnh Ngô gật đầu nói: “Đúng là như thế, ta cũng không hy vọng tìm được vật chứng, chỉ cầu mong có được nhân chứng cũng tốt, từ cửa hàng, đám thủy thủ mà điều tra, còn có việc Trịnh thị có quen biết kẻ khác hay không, nếu bà ta thật sự lấy được Tu La hoa từ trong tay ai, tóm lại cũng có thể tra ra manh mối.”

“Nhạc phụ cần trợ thủ?” Hàn Thác nói, “Thận trai nguyện giúp nhạc phụ điều tra việc này.”

Cố Cảnh Ngô mừng rỡ, vội vàng nói cám ơn.

Tĩnh vương lúc chưa phong vương đã có nhiều kinh nghiệm làm quan bảo vệ xung quanh, chuyên phụ trách bí mật tiến hành điều tra cơ cấu vì Hoàng thượng, nay cấp dưới của Tĩnh vương cũng không thiếu người tinh thông, được hắn tương trợ sẽ làm được không ít việc quan trọng.

*

Ninh thị mang theo Cố Thiền một đường trở lại Ngô Đồng viện, cũng giống Cố Cảnh Ngô mới vừa nãy, đem toàn bộ nha hoàn hầu hạ ở gian ngoài đuổi ra, kéo Cố Thiền qua ngồi ở giường phía trong, đem đề tài đồng dạng nói lại.

Cố Thiền cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên sẽ không nói ra mọi chuyện. Kiếp trước sau khi Giang Liên Nam vào cung thường làm bạn với nàng, hai người cơ hồ không có gì giấu nhau, Giang Liên Nam ngẫu nhiên cũng nhắc tới phụ thân của mình, còn chưa nói cho nàng biết nhiều điều......

Về phần mục đích của Trịnh thị, Cố Thiền không giống Ninh thị, nàng có nghĩ tới ý này. Nàng biết Trịnh thị muốn gả cho Cố Cảnh Ngô, chỉ có nghĩ như vậy mới lý giải được.

Cố Thiền nhớ tới kiếp trước ở kinh thành, mỗi lần mình hồi phủ, Trịnh thị cho tới bây giờ luôn ôn hòa thong dong, đối với mình hỏi han ân cần... Hơn nữa trong thời gian gần đây, Trịnh thị cũng hoàn toàn không có việc gì...

Nếu thật sự là bà ta, ý nghĩ này khiến mọi người nổi cả da gà, không rét mà run. Việc hại chết thê tử người khác, tu hú chiếm tổ, Cố Thiền không biết bình luận như thế nào, chỉ cảm thấy người này tâm địa ác độc, không thể tưởng tượng được.

Cố Thiền ôm lấy cánh tay Ninh thị, “Phụ thân muốn xử trí bà ta thế nào?”

“Chờ lát cha ngươi cùng Vương gia nói chuyện xong, liền đưa mẹ con Trịnh thị đi thôn trang, sai người giám thị, chuyện sau đó cũng không cần quản, dù sao vẫn còn có cha ngươi.”

Ninh thị cảm thấy việc chém đầu này nọ, đối với Cố Thiền là tiểu cô nương mà nói thì quá mức tàn nhẫn khủng bố, vẫn là không nói cho nàng nghe thì tốt hơn. Chuyện tình điều tra bên ngoài đều có nam nhân đi làm, mẹ con bà an tâm chờ đợi kết quả.

Ninh thị cho rằng có việc khác Cố Thiền chú ý hơn: “Chuyện khác không cần ngươi quan tâm, ngươi chỉ nên để tâm ngẫm lại thật tốt chuyện tình Tĩnh vương gia đi.”

“Nghĩ về hắn làm cái gì?” Cố Thiền uốn éo người, ồm ồm nói.

Ninh thị cười nói: “Nha đầu ngốc, Vương gia chính là người sẽ cùng ngươi sống qua cả đời, ngươi từ giờ trở đi nên đặt nhiều tâm tư trên người hắn, không thể như bình thường, có cái có gì phải xấu hổ.”

Ninh thị mười năm trước có gặp Hàn Thác, ấn tượng đã sớm trở nên mơ hồ. Hôm nay gặp lại, Hàn Thác dung mạo rất tốt, cử chỉ cùng cách nói khiêm tốn lễ phép, bà tương lai là mẹ vợ thấy thế nào cũng vừa lòng, quả thực có thể nói không có khuyết điểm gì.

Chỉ có một điểm hơi không hoàn mỹ, chính là hơi lớn tuổi chút, so với nữ nhi lớn hơn chừng 11 tuổi.

Bất quá nghĩ lại, lớn tuổi hơn một chút sẽ thương tiếc mà sủng nữ nhi của mình. không giống vợ chồng tuổi tương đương nhau, không ai nhường ai, nổi lên tranh chấp.

thật sự là không thể tốt hơn.

Mẹ con nói một hồi, Ninh thị bỗng nhiên nhớ lại, vừa rồi khi tiến vào chính đường, bà rõ ràng nhìn thấy Tĩnh vương cầm tay nữ nhi, mặc dù rất nhanh liền buông ra đứng dậy hành lễ, nhưng mắt bà sắc bén, nhìn thấy rất rõ.

Ninh thị đương nhiên không quên, nhớ tới việc hai người lúc trước từng cùng đồng hành một thời gian, hiện tại nghĩ đến, chỉ sợ sự việc không phải là không hề có tình cảm như nữ nhi đã tự nói với mình.

Nay Cố Thiền cùng Tĩnh vương quan hệ đã khác, không cần kiêng kị nhiều, bà đơn giản hỏi thẳng: “Xán Xán, nương hỏi ngươi, chuyện tình ngươi cùng Tĩnh vương, lúc trước có nói thật với nương hay không?”