Truyện Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 31-4

Chương Tĩnh Cầm trêu ghẹo nói “Cố Xán Xán, nếu không thì chờ ngươi trở thành Vương phi, giúp ta chọn một Huyền Giáp vệ anh tuấn tiêu sái đi. Nghe nói Tĩnh vương có ba mươi nghìn cận vệ, người người đều là mỹ nam khó gặp.”

Cố Thiền đưa tay gãi hai gò má của nàng ấy “Ngươi có biết thế nào là e lệ không hả, lại muốn tự mình tìm vị hôn phu, hơn nữa lại còn muốn tìm cần vệ, phụ thân ngươi có thể đồng ý gả ngươi đi sao?”

Nếu thật sự thích hợp, Cố Thiền đương nhiên đồng ý làm mối giúp nàng ấy, nhưng ngẫm nghĩ lại đám người Lý Vũ Thành cùng Lâm Tu, Cố Thiền cảm thấy võ nghệ cao cường là thật, nhưng nếu nói là mỹ nam làm sao mà so được với Hàn Thác chứ.

cô nương chủ động nói chuyện này đương nhiên là xấu hổ, hơn nữa cũng không thích hợp, chẳng qua đây là những người bạn thân tâm giao của mình, cười đùa một lúc thì có sao, Chương Tĩnh Cầm còn nửa đùa nửa thật nói “Bây giờ phụ thân làm gì còn có tâm tư mà quản chuyện của ta nữa chứ, hắn mới nạp một di nương mới, mỗi ngày đều ở cùng một chỗ với nàng ta, nửa tháng nay ta chưa từng thấy hắn đi với ai khác.”

Nàng đánh một lá bài, tiếp tục oán giận nói “Mẫu thân ta rất tức giận, phụ thân ta lại không bảo vệ được, hai người còn vì chuyện này mà cãi nhau.”

Cố Cảnh Ngô không nạp thiếp, còn Phùng Thanh Dơn, chỉ có một di nương là nha hoàn hồi môn chải tóc của Phùng phu nhân, cho nên đề tài về thê thiếp Cố Thiền với Phùng Thanh Loan đều thấy rất xa lạ, hơi cảm thấy không chen miệng vào nói được.

Hai người nhìn nhìn nhau, vẫn là Phùng Thanh Loan mở miệng trước “Sao lại cãi nhau chỉ vì một di nương, nếu nàng ta không an phận, bá mẫu có thể bán nàng ta đi.”

Khế ước bán thân của di nương cùng thông phòng đều ở trong tay chủ mẫu, đây là những điều thường thức các cô nương biết được.

“không bán được, nàng ta không có khế ước bán thâm.” Chương Tĩnh Cầm xua tay, thấp giọng nói “Các ngươi đoán xem nàng ta là ai?”

Cố Thiền cùng Phùng Thanh Loan đồng loạt lắc đầu, làm sao các nàng đoán được nàng ta là ai chứ.

Vốn Chương Tĩnh Cầm cũng không thật sự muốn các nàng đoán “Buổi sáng lễ hội hoa hôm đó, không phải có một nữ nhân ở bên ngoài Tĩnh vương phủ va vào xe ngựa của phụ thân ta sao?”

Cố Thiền vẫn nhớ rõ, nhưng mà “Lúc ấy ngươi không phải nói nàng ta tới để minh oan hay sao?”

“Đúng là để minh oan” Chương Tĩnh Cầm bĩu môi “Ai mà có thể đoán được, thật là một cô nương tốt, minh oan lại minh đến tận trong hậu viện của đại nhân… Hừ, vốn còn tưởng nàng ta là một người cương trực, không nghĩ đến lại là một người có tâm cơ sâu như vậy, ngay từ đầu đã cố ý muốn trèo lên cành cao.”

Nàng đột nhiên chuyển đề tài, hướng về phía Cố Thiền nói “Tương lại ngươi nên cẩn thận một chút.”

“Ngươi nói cái gì vậy, chuyện này thì có liên quan gì đến ta chứ?” Cố Thiền hỏi ngược lại theo bản năng, sao đang yên đang lành lại chuyển đề tài đến trên người mình chứ.

Chương Tĩnh Cầm nói như đương nhiên “Ngươi quên rồi sao, nữ nhân kia là chờ ở bên ngoài cửa Tĩnh vương phủ, nói không chừng mục tiêu ban đầu của nàng ta vốn là Tĩnh vương gia, chằng qua là tin tức không đủ nhanh nhẹn mới ngã nhầm lên xe ngựa của phụ thân ta.”

Những việc như thế này, làm sao nói chính xác được. Cố Thiền cảm thấy ctct bị chuyện của di nương trong nhà ảnh hưởng thật sự quá lớn, nàng muốn chuyển đề tài, khó có dịp được đi ra ngoài, không nên làm cho Chương Tĩnh Cầm bị vây trong những chuyện không vui “Nghe nói Lang Hoàn các mới về mấy mẫu trang sức mới, sáng mai ba người chúng ta cùng đi chọn, được không?”

“Ai, ngươi đừng nói lảng sang chuyện khác được không?” rõ ràng là Chương Tĩnh Cầm không muốn buông ta cho Cố Thiền “Từ trước đến nay ta cũng không cảm thấy chuyện này có gì nghiêm trọng, nhưng hôm nay ta mới biết được, tâm hồn nam nhân bị mê hoặc thì lục thân không nhận, từ trước đến nay hắn cùng mẫu thân ta có bao nhiêu ân ái, lời nói nặng cũng không nỡ nói câu nào, ngày đó lại đập tất cả những gì có thể đập trong phòng…”

Chương Tĩnh Cầm nói đến chỗ đau lòng, bỏ lá bài trên tay xuống bàn đá “Ta không lo lắng cho Loan tỷ tỷ chút nào, Cố nhị ca hào hoa phong nhã, tương lại nhất định sẽ yêu thương Loan tỷ tỷ. Nhưng còn ngươi…” nàng đẩy Cố Thiền một cái “Tĩnh vương là Hoàng tử, hơn nà ngày thường còn là một nhân vật thần tiên, không biết còn có bao nhiêu nữ nhân giống nàng ta muốn tự động bám vào…”

“Đừng nói hươu nói vượn” Phùng Thanh Loan nháy mắt bảo nàng dừng lại “Nếu Tĩnh vương gia là người ai tự động dâng đến cũng không từ chối thìsẽ không đến bây giờ cũng chưa đón dâu đâu.”

Chương Tĩnh Cầm không phục nói “Loan tỷ tỷ cũng lớn lên ở U châu, sao lại không biết không phải Tĩnh vương không chịu cưới, mà là không cưới được.”

Phùng Thanh Loan lo lắng cho em gái của vị hôn phu, nàng cho rằng hôn sự này đã định, nói những lời đồn này ra chẳng qua chỉ càng làm Cố Thiền ngột ngạt khó chịu mà thôi, bởi vậy hận không thể nhào đến chặn miệng Chương Tĩnh Cầm lại.

Cố Thiền nghe đến đây lại vô cùng hứng thú.

Thế nào là không phải không chịu cưới mà là không cưới được.

thật ra Cố Thiền cũng rất ngạc nhiên, nếu nói về tuổi của Hàn Thác, bây giờ mới thành thân thật sự là quá muộn. Nhưng mà bây giờ còn không tính là gì, kiếp trước thậm chí đến tận lúc hắn khởi binh soán ngôi. Lúc lên ngôi hắn cũng không thành thân…

Lúc đó Cố Thiền cho rằng Hàn Thác có thể làm thành người bình thường không làm được chuyện gì, như vậy, tương ứng, có thể làm những việc người thường không thể làm được cũng rất bình thường.

Nhưng nghe ý của Chương Tĩnh Cầm, chuyện này rõ ràng là có ẩn tình khác.

Phùng Thanh Loan đã biến ý nghĩ thành hành động, Chương Tĩnh Cầm vừa giãy dụa vừa kêu la “Vì sao lại phải lừa Xán Xán chứ, nói cho nàng biết nhiều hơn thì có gì không tốt chứ…”

“Ta muốn nghe.” Cố Thiền mở miệng nói, đồng thời giúp Chương Tĩnh Cầm tránh thoát bàn tay của Phùng Thanh Loan “Loan tỷ tỷ, để cho nàng ấy nóiđi.”

Phùng Thanh Loan dậm chân nhíu nhíu mày, bất đắc dĩ trở về chỗ ngồi của mình, im lặng không nói gì.

Chương Tĩnh Cầm uống một ngụm trà, sau đó mới chậm rãi nói “Hoàng tử Đại Ân chúng ta, bình thường mười lăm mười sáu tuổi sẽ được Hoàng Thượng tứ hôn, sau khi chính thức đại hôn sẽ mở phủ phân phiên*. Hơn hai trăm năm lập quốc, chỉ có một người ngoại lệ là Tĩnh vương gia, hắn đều ngược lại với những người khác. Tĩnh vương mười lăm tuổi được phong vương, điều này không có gì ngạc nhiên, nhưng kỳ lạ là năm đó hắn ra khỏi cung xây phủ, ở tình huống không có tin tức gì của hôn sự, năm thứ hai thì đến U châu phân phiên. Sau đó, vào năm Tĩnh vương mười bảy tuổi, cuối cùng Hoàng Thượng cũng tứ hôn cho hắn, nhà gái là đích trưởng nử của An quốc công phủ Phó Thụy Lan. Cửa hôn sự này, nghe nói là An quốc công cầu được ở chỗ Hoàng Thượng, con trai độc nhất của An quốc công mất sớm, không lâu sau Tĩnh vương đi theo ông ấy ra chiến trường, ông ấy liefn coi Tĩnh vương là con trai, truyền lại tất cả bản lĩnh cho Tĩnh vương, lại thấy hắn lẻ loi một mình, chủ động hứa gả nữ nhi cho hắn. Vốn cũng coi như là một giai thoại, ai ngờ cô nương đó lại phúc bạc, sau khi tứ hôn chưa được một năm thì bị nhiễm bệnh qua đời. Tin tức truyền đến trong Kinh thành, Hoàng Thượng nghe nói cũng tiếc hận rất nhiều, cuối cùng cũng sắp xếp một mối hôn sự khác cho Tĩnh vương, đối phương là con gái của Vệ quốc công. Nhưng mà sau khi tứ hôn mấy tháng lại truyền ra chuyện Vệ quốc công thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị chém đầu tịch thu tài sản. Từ đó về sau, lời đồn Tĩnh vương khắc thê truyền đi rộng rãi, không có gia đình quyền quý nào nguyện ý gả con gái cho hắn, mà hắn đường đường là Hoàng tử không thể cưới dân chúng bình thường được, hôn sự vẫn kéo dài đến tận bây giờ, cho đến lúc Xán Xán ngươi xuất hiện…”

* Vua phong các bầy tôi, các con cháu ra trấn các nơi để làm phiên che cho nhà vua gọi là phân phiên.

Lúc đầu Cố Thiền còn cẩn thận lắng nghe, đợi đến lúc lời đồn khắc thê xuất hiện, nàng không khỏi cảm thấy buồn cười, theo như lời đồn này, kiếp trước bản thân mình là người thứ ba bị Hàn Thác khắc chết sao?

Nàng mới nhếch khóe môi lên, tiếng cười còn chưa bay ra khỏi miệng, chợt nghe thấy phía sau có tiếng người nũng nịu khiển trách “cô nương nhà Án sát sứ đại nhân thật sự là có phép tắc, ngồi trong viện nhà người khác, uống nước trà nhà người khác, vậy mà còn không quên nói chuyện phiếm của người khác!”

Lúc đầu Cố Thiền còn kinh ngạc, nhfin thấy một tiểu cô nương xấp xỉ tuổi mình đứng ở lối vào của đình, nàng đeo trang sức hoa hải đường màu đỏ, váy màu xanh non làm nổi bật khuôn mặt trái xoan, cánh mũi xinh xắn, cái miệng nhỏ nhắn chúm chím, mày ngài, ánh mắt sắc bén, giữa hai hàng lông mày có một luồng khí bứa người mà đến.

Nha hoàn bên cạnh người nàng vừa lo lắng vừa xấu hổ, đúng là Hương Tú vừa dẫn đường cho Cố Thiền.

Ở phía sau nàng ấy còn có một người, thân hình cao lớn, mặt như trích tiên, đầu đội Mặc Ngọc quan, một thân áo bào tơ tằm đỏ thẫm thêu hình rồng, bên hông thắt một túi tiền màu bầu trời sau cơn mưa, không phải Hàn Thác thì còn có thể là ai được nữa.

Chương Tĩnh Cầm cũng không biết Hàn Thác, chỉ hướng về tiểu cô nương kia nói “Lúc nào thì Tĩnh vương phủ cùng quốc công phủ biến thành một nhà rồi?” Nàng cũng biết bản thân mình sai, không khỏi chột dạ, ỷ vào Cố Thiền ở bên cạnh cứng rắn chống đỡ nói “Tĩnh vương phi tương lai còn chưa lên tiếng, ngươi sốt ruột cái gì chứ?”

Hàn Thác nghe thấy vậy, hướng về Cố Thiền trừng mắt nhìn, vẻ mặt trêu tức.

Ánh mắt Cố Thiền cùng hắn bốn mắt nhìn nhau một khắc, thật sự là hận không thể tìm được khe nứt nào đẻ chui xuống, không muốn đối mặt với hắnnữa.

Ai biết được vừa rồi các nàng nói chuyện Hàn Thác đã nghe được bao nhiêu, nhìn bộ dáng hắn như vậy là không có chút tức giận nào, nhưng mà Cố Thiền cảm thấy vô cùng mất mặt.

một cô nương hiền thục là sẽ không nghị luận về vị hôn phu của mình với người bên ngoài, nàng thì hay rồi, nói chuyện còn không tính, nội dung lại là lời đồn nhảm không ra gì, hơn nữa vẫn khí còn kém vô cùng, bị vị hôn phu của mình đúng lúc nghe được…

Chờ chút, Cố Thiền nhớ lại lời nói của Chương Tĩnh Cầm, nàng biết cô nương áo đỏ này là ai rồi.

Nàng là con gái nhỏ của An quốc công Phó Y Lan, thật giống như những gì An quốc công nói thích mua đao múa kiếm, là một nữ trung hào kiệt.

Kiếp trước, thật sự là Phó Y Lan có lên chiến trường, nhưng không phải là đi theo phụ thân nàng.

Sau khi Hàn Thác khởi binh, Phó Y Lan đi theo quân xuống phía Nam, phá thẳng vào Kinh thành, Hàn Thác đăng cơ, còn phong nàng là nữ Hầu gia.

An quốc công phu nhân nói nàng ấy cùng tuổi với Cố Thiền, như vậy lúc ấy nàng ấy cũng tròn mười tám tuổi, nhưng vẫn chưa gả.