Truyện Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 38

Editor: huyetsacthiensu

Khi Cố Thiền tỉnh lại thấy mình bị đặt trong một mảng bóng tối.

Tuy rằng nàng không nhìn thấy gì, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng rằng mình đang dựa vào một lồng ngực kiên cố nóng rực, hai cánh tay cường tráng mạnh mẽ siết lấy hông nàng, rõ ràng là cánh tay của đàn ông.

Thậm chí nàng còn phát hiện mình khỏa…thân.

Nhớ đến chuyện xảy ra trước khi mình ngất đi, Cố Thiền vừa kinh vừa sợ, liều lĩnh kêu gào đấm đá giằng co.

"Đừng sợ, là ta." âm thanh vô cùng quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu nàng.

Là Hàn Thác.

Sau khi ý thức được điều này, trong nháy mắt Cố Thiền bình tĩnh lại.

"Vương gia…" Nàng không giãy dụa nữa, trở tay ôm lấy Hàn Thác, vùi đầu vào trong lồng ngực hắnkhóc nấc lên.

Cố Thiền khóc vô cùng đè nén, cắn môi ngắn tiếng khóc của mình không cho phát ra, nhưng cơ thể nhẹnhàng run rẩy cùng vạt áo trước ngực dần dần bị thấm ướt đã bán đứng nàng.

Môi Hàn Thác hôn nhẹ lên thái dương nàng, bàn tay vỗ nhẹ lên sống lưng nàng, an ủi "Đừng khóc, không có chuyện gì."

Cố Thiền muốn biết cuối cùng Ninh Hạo có làm gì mình không?

Lúc đó cách thời gian mình và Hàn Thác hẹn nhau còn một khoảng thời gian, cho dù Ninh Hạo muốn làm gì cũng thừa thời gian.

Cố Thiền không cảm thấy có gì mà Ninh Hạo không dám làm.

Ninh Hạo là một tên khốn khiếp không sợ gì, ở kinh thành hắn là một tiểu bá vương không sợ trời khôngsợ đất, chỉ cần hắn muốn, chò dù là dân chúng bình thường hay là hào môn thế gia, cô nương nhà ai cũng đừng mong thoát khỏi tay hắn.

Cố Thiền đang run rẩy trong lồng ngực Hàn Thác lại nghĩ đến một chuyện.

Chuyện chắc là khoảng hai năm sau, Hiền Thái phi mời khách, Ninh Hạo vậy mà chọn thời điểm sơ hở, ở trong cung điện đặt linh cữu đánh thuốc mê cưỡng hiếp Tấn vương phi Hàn Triết,

Đợi sau khi chueyejn xảy ra, Ninh thái hậu bệnh vực không chịu để Ninh Hạo chịu trách nhiệm, điên đảo thị phi, vu oan cho Tấn vương phi không tuân thủ nữ tắc, dâm loạn cung đình, ban cho một chén rượu độc, mà Ninh Hạo chỉ bị giam lỏng.

Tất nhiên Tấn vương không phục, cầm kiếm vọt vào Ninh Quốc Công phủ chém chết Ninh Hạo.

Việc này sau đó trở thành mở đầu cho việc Hàn Khải động thủ tước vị.

Nghĩ đến đây, Cố Thiền không cảm thấy là Ninh Hạo sẽ e ngại thân phận Tĩnh Vương phi tương lai của nàng.

Có một số việc không so sánh thì không biết, có vụ việc của Ninh Hạo để so sánh Cố Thiền mới hiểu được, nàng cũng không chán ghét Hàn Thác đụng vào như mình vẫn nghĩ, cho dù kiếp trước là bất đắc dĩ cũng không vì bị hắn đụng vào mà cảm thấy như thế nào.

Nhưng mà, chỉ cần tưởng tượng những chuyện Ninh Hạo có thể làm trong một khắc đó, Cố Thiền đãcảm thấy buồn nôn, thậm chí còn nghĩ nếu bị hắn đụng vào nàng thà bị chết đuối còn hơn.

"Vương gia." Cố Thiền nhẹ giọng gọi, "Có phải ta đã… không còn trong trắng rồi không?"

Hàn Thác quát khẽ "Đừng nói nhảm, chẳng có chuyện gì cả."

May là hắn đến sớm hơn thời gian hẹn một chút, từ xa đã nhìn thấy Hồng Hoa đang bị treo ngược trêncành cây, lòng nóng như lửa đốt thúc ngựa chạy đến, nhìn thấy mấy tên thị vệ đang canh chừng, mà tên hỗn thế ma vương Ninh Hạo đang kéo Cố Thiền toàn thân ướt đẫm ra sau bụi cây, còn gì khônghiểu nữa chứ. Lúc này liền gọi Lâm Tu đánh ngất hắn rồi mang đi trừng trị.

Cố Thiền nghe thấy vậy vẫn chưa thôi nghi ngờ, đối với nữ tử mà nói, quần áo ướt đẫm bị người khác nhìn thấy đã coi là không còn trong trắng. Trừ việc phải làm thiếp cho người đã nhìn thấy mình, khó hơn nữa là có một mối nhân duyên khác, cuối cùng chỉ còn cách là vào chùa làm bạn với Phật suốt quãng đời còn lại.

Lúc thánh chỉ tứ hôn vừa ban ra, Cố Thiền ngàn lần tâm không cam vạn lần tình không nguyện, khôngmuốn gả cho Hàn Thác, bây giờ nếu vì tên Ninh Hạo khốn kiếp mà không thể gả cho Hàn Thác, nàng càng không cam tâm tình nguyện.

Lòng người chính là kỳ lạ như vậy, đồ được đưa đến trước mắt ngươi ngươi sẽ không thèm để mắt đến, nhưng nếu đột nhiên bị người khác cướp mất từ trên tay, sẽ không ai là không vươn tay ra giữ chặt lấy.

"Vương gia ghét bỏ ta sao?" Cố Thiền ủy khuất nói.

Hàn Thác lạnh nhạt nói "Nàng chớ nói lung tung, nàng bị uống mấy ngụm nước sông, bây giờ có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không? Nếu không sao để ta đưa nàng về nhà."

"Nhất định là như vậy…" Cố Thiền khóc to thành tiếng "Lúc trước Vương gia không như vậy, người không lạnh nhạt với ta như vậy…"

"Lạnh nhạt?" Hàn Thác không tìm được manh mối, không hiểu bản thân mình lạnh nhạt chỗ nào, máy móc lặp lại một lần.

Cố Thiền vội vội vã vã gật đầu, cũng không quan tâm là trong bóng tối Hàn Thác không nhìn thấy hành động này của mình "Từ trước đến nay, Vương gia nhìn thấy ta đều sẽ động tay động chân, muốn ngăn cũng không ngăn được…"

Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, lúc Hàn Thác ôm nàng sẽ không quy củ như ngày hôm nay.

Bây giờ Hàn Thác đã nghe rõ, nhưng hắn bị oan, lần trước hắn nhiệt tình quá mức, Cố Thiền khóc quên trời quên đất, lúc ngồi ở trong xe về nhà còn không ngừng yêu cầu hắn đáp ứng từ nay về sau khôngđược làm như vậy nữa, không phải là hắn đang làm theo lời nàng sao.

Như thân phận hai người hoán đổi cho nhau, Cố Thiền nhất định không tránh khỏi oan ức xoắn xuýt.

Nhưng Hàn Thác là nam nhân, việc tùy cơ ứng biến hắn đã thông thạo từ sớm, hơn nữa nghe lời phải nghe trọng điểm, ngược lại bây giờ cô nương trong ngực hắn đang oán giận hắn không đủ nhiệt tình, vậy thì hắn sẽ nhiệt tình cho nàng xem. hắn còn cầu mà không được sao có thể từ chối chứ.

Hàn Thác đột nhiên vươn tay đè Cố Thiền xuống, mặc dù ở trong bóng tối cũng có thể chuẩn xác gọn gàng ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn đang oán giận của nàng, tay cũng thuận thế xoa nắn ở nơi tròn trịa cao vút của nàng.

"không phải như vậy…" Cố Thiền còn chưa thỏa mãn, quay đầu né tránh nói.

Hàn Thác nhẹ nhàng thở dài, hắn cũng không phải hoàn toàn không hiểu suy nghĩ của Cố Thiền, chỉ là hắn cũng không cảm thấy như vậy có gì quan trọng, vốn định náo loạn một lúc rồi bỏ qua, nhưng mà cônương trước mắt vẫn ngoan cố trước sau như một, xem ra vẫn cần kiên trì động viên.

một cái hôn nhẹ nhàng rơi trên trán Cố Thiền, sau đó là lông mày, đôi mắt, chóp mũi, môi, cằm, xương quai xanh, ngực,…

Như bươm bướm vỗ cánh, một đường đi xuống phía dưới, vừa nhẹ nhàng mà mềm mại, vừa tê vừa ngứa…

Cố Thiền căng thắng đến toàn thân đều căng cứng lên, lúc nụ hôn đi xuống đến đầu ngón chân, nàng cho rằng cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Ai biết Hàn Thác lật người nàng lại, làm cho nàng nằm úp sấp xuống giường, bàn tay gạt tóc sau gáy nàng ra, hôn từ đuôi tóc nàng lên, đến sau gáy trắng mịn, bất ngờ hôn lên xương bướm…

Sau lưng Cố Thiền cũng có một độ cong duyên dáng, hắn hôn dọc theo xương sống từng đoạn từng đoạn xuống phía dưới, ngẩng lên rồi lại cúi xuống, cuối cùng dừng lại ở gan bàn chân mập mạp giống như bàn chân trẻ em.

"… Ngứa…" Cố Thiền trốn tránh, không kiềm chế được khẽ cười thành tiếng.

Hàn Thác đổi tư thế, ôm Cố Thiền ngồi trên người mình "Toàn thân nàng đều phủ kín dấu vết của ta để lại, sau này nàng sẽ chỉ là của ta, đến già đến chết ta cũng không ghét bỏ nàng, bây giờ nàng đã hài lòng chưa?"

Cố Thiền ngượng ngùng gật đầu, nàng thích nụ hôn dịu dàng như vừa rồi, khiến cho nàng cảm thấy mình được yêu thương trân trọng.

"Vậy thì đứng lên đi, quần áo của nàng chắc cũng khô rồi."

Hàn Thác nhấc màn lên, ánh mặt trời chiếu vào, hóa ra mặt trời con chưa lặn.

Cố Thiền lấy chăn bọc lấy người mình, lăn đến bên giường, đánh giá xung quanh.

Hàn Thác lấy quần áo của nàng đặt ở đầu giường, còn không quên chống đầu trêu ghẹo nàng "Ta không chê nàng, để ta giúp nàng mặc?"

Khuôn mặt xinh đẹp của Cố Thiền trong nháy mắt đỏ bừng giống như màu quần áo cưới của Cố Tùng.