Truyện Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 39-2

Cố Phong là một thiếu niên đầu óc tỉnh táo, đạo lý này không cần nói hắn cũng biết, mà từ sau khi tôn sùng anh rể, hắn càng tôn sùng chân lý này, mười tháng qua chưa từng lười biếng.

Người làm cha làm mẹ luôn mong muốn con trưởng thành, hai vợ chồng Cố Cảnh Ngô nhìn thất con trai nhỏ của mình khắc khổ tiến bộ, đương nhiên là vui mừng.

Nhưng cốt nhục tình thần, huyết mạch tương liên, Cố Phong mới lên chiến trường, người của Cố gia sao có thể không lo lắng chút nào chứ.

Hàn Thác là một người con rể chu đáo, sau khi đưa ra quyết định nghênh chiến, liền phái người đến Cố gia báo tin.

Ninh thị nghe tin đánh vỡ chén trà.

Sau đó ngồi hay nằm đều bất an.

Lúc thì đi xuống phòng bếp nhắc đi nhắc lại đầu bếp chuẩn bị điểm tâm, canh Cố Phong thích ăn đưa vào quân doanh, lúc lại chạy đến viện của Cố Phong chuẩn bị quần áo thay hắn.

Dọn dẹp được một nửa, đột nhiên nhớ đến không biết chiến sự kéo dài bao lâu, bây giờ tháng tư thời tiết đang ấm, nhưng nếu đến mùa thu chiến tranh vẫn chưa xong, lúc này lại căn dặn người hậu lôi quần áo mùa đông ra đóng gói lại…

Cố Tùng đi thư viện vẫn chưa về, Cố Thiền cùng Phùng Thanh Loan đi theo phía sau Ninh thị, khuyên cũng không không khuyên được, bị mẫu thân đại nhân sai khiến liên tục không nói còn hơi một chút là bị thầm oán.

Nhất là Cố Thiền.

Ninh thị vẫn có ba phần khách khí với con dâu, nhưng đối với nữ nhi sẽ không như vậy, lúc này tâm trí đang loạn lên dùng hết sức mà quở trách.

“Sáng sớm đã nói với con Vương gia là chủ soái, kêu con thêu áo choàng tặng sinh nhật cho người, đợi khi người lên chiến trường thì có thể mặc rồi, con lại không nhanh không chậm, mắt thấy ngày mai phải xuất binh rồi, mà bây giờ vẫn chưa xong sao? thật sự là không làm ta bớt lo được mà.”

Ninh thị không chỉ lo lắng cho con trai mình mà còn lo lắng cho con rể tương lai, sợ hắn có mệnh hệ gì lại ảnh hưởng đến nhân duyên của con gái nhà mình.

Bà là một người mẹ hiền hậu, luôn tính toán nên làm sao để gia tăng tình cảm giữa con gái và con rể.

Vốn nghĩ, con gái tự mình làm áo khoác cho con rể, mỗi khi con rể mặc vào sẽ nhờ đến con gái mình. Hơn nữa hành quân đánh giặc vất vả, đem khuya vắng vẻ, thấy vật nhớ người, nhớ đến người vợ ở phương xa đang chờ hắn trở về, tất nhiên là tình cảm ngày càng sâu đậm.

Đáng tiếc con gái đầu óc chậm chạp, lại không nghe lời, người cũng lười, một bộ quần áo làm nửa năm cũng chưa xong. Bây giờ cơ hội đến đồ vật lại không có, tâm ý của Ninh thị cứ thể như nước chảy về biển đông sao có thể không tức giận chứ.

Tình trạng như vậy vẫn kéo dài cho đến khi Cố Cảnh Ngô trở về từ nha môn.

Ninh thị nhìn thấy phu quân, rốt cuộc cũng có người tâm phúc, lúc này mới ngăn chặn buồn bực trong lòng, ngồi xuống ăn được nửa bát cơm tẻ.

Đợi đến canh hai, Ninh thị tự mình giám sát gã sai vặt đặt hành trang chuẩn bị cho Cố Phong lên xe ngựa, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa, trời tối không thấy rõ người đến là ai, cho đến khi ngựa ephi đến gần hô lớn một tiếng “Mẫu thân!” Ninh thị mới nhận ra là Cố Phong.

Sau khi Tĩnh vương tuần tra kiểm binh, vốn là không cho binh lính ra khỏi doanh trại. Nhưng cả đời Hàn Thác cũng chỉ có một người em vợ là Cố Phong, tranh giành công danh thì hắn không làm được nhưng chút việc này cũng không phải là việc khó. Dặn dò Phó tướng tìm lý do rồi đưa Cố Phong rời khỏi doanh trướng, trở về thành cùng Hàn Thác, gặp mặt người nhà một lần trước khi đi.

Ninh thị nhìn thấy Cố Phong suýt nữa rơi lệ, lôi kéo trái phải của hắn dặn dò.

Cái gì Cố Phong cũng đồng ý, thật ra thì quá nửa là vào tai trái ra tái phải.

Nam nhân tính tình qua loa, vốn cũng không có quá nhiều tình cảm chia ly. Lần này có thể lên chiến trường, Cố Phong đã chờ đợi từ lâu, hắn nhận được quân lệnh đang hưng phấn, căn bản là không kịp chờ đến sáng mai, hận không thể lập tức nhổ trại khởi hành. Nếu không phải là Hàn Thác sai người đưa hắn ra ngoài, hắn cũng không nhớ nổi có phải là phương pháp của anh rể hay không, trường hợp đặc biệt được về nhà một lần.

Thời gian không nhiều lắm, mới một khắc Cố Phong đã muốn trở về.

Ninh thị kéo hắn đến xem hành trang trong xe ngựa “Nhìn xem còn cần cái gì, mẫu thân chuẩn bị thêm cho con rồi cho người đưa đến doanh trại.”

Cố Phong nhìn thấy một xe ngựa đầy đồ ăn rồi quần áo thì ngây người nói “Mẫu thân, trong quân doanh cái gì cũng có, đồ dùng ăn mặc tất cả mọi người đều có không thiếu thứ gì cả.”

hắn cũng không định chở xe đồ này về, đến lúc đó chắc chắn sẽ bị đồng đội người nhạo, thật sự rất tổn hại đến thanh danh một đời của hắn.

Ninh thị đương nhiên không đồng ý “Đồ dùng trong quân sao có thể so với nhà mình được chứ, năm mới còn nghe nói có tham quan vô lại nuốt mất quân lương, làm cho quân đội phát xuống áo bông quá mỏng làm chết rất nhiều binh lính…”

“Mẫu thân, dưới trướng của tỷ phu sao có thể có chuyện vô liêm sỉ như vậy được, người không cần lo lắng đâu. Hơn nữa, đường huynh của nhị tẩu là Phùng Kỳ cùng với đệ đệ Phùng Lân cũng đều mặc như vậy, mọi người đều giống nhau.” Cố Phong nói xong thì nhìn thấy Cố Thiền từ trong cửa đi ra, lập tức nói tốt về Hàn Thác “Hơn nữa bọn họ đêm nay còn không được về nhà, chỉ có con là được tỷ phu cố ý đưa về.”

Cuối cùng không lay chuyển được Ninh thị, Cố Phong vẫn mang theo hai bộ quần áo để tắm rửa.

Cho đến lúc thân ảnh con trai cưỡi ngựa qua cuối phố, biến mất trong tầm mắt, Ninh thị mới để nữ nhi đỡ về phòng.

Mắt thấy bận rộn đến gần nửa đêm, mọi người đều mệt mỏi trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Cố Thiền ở trong phòng tắm tắm rửa, theo thói quen gọi Bích Lạc vào thu dọn, gọi vài câu không thâsy có người đáp lại, lại gọi Bích Linh cũng không thấy trả lời.

Nước tắm trong bồn cũng lạnh dần, nàng đành phải tự mình đi ra, vơ lấy khăn treo trên giá lau khô người, mặc vào quần trong xanh nhạt thêu hoa hải đường cùng quần ngoài cùng bộ rồi đi ra ngoài.

Ánh nến trong phòng lay động chiếu rọi lên một thân ảnh cao to mặc cẩm bào màu đỏ tía ở trước mặt.

Cố Thiền hoảng sợ, hét lên trốn vào sau bình phog.

“Là ta.” Hàn Thác cười xoay người lại, đặt ngón trỏ lên miệng ra hiệu nàng chớ lên tiếng.

Cố Thiền hé ra bên sườn của bình phong, lộ ra nửa cái đầu “Sao vương gia lại ở đây, nha hoàn của ta đâu?”

“Ngày mai ta phải đi rồi nên ta đến thăm nàng.” Hàn Thác chỉ trả lời câu hỏi trước, nhìn thấy bộ dáng kích động của Cố Thiền, nhịn không được cười hỏi “Nàng vẫn muốn đứng ở sau đấy nới chuyện với ta sao?”

Cố Thiền đương nhiên không muốn như vậy, nàng xấu hổ một lúc, mới duỗi tay chỉ vào giá treo quần áo cạnh giường, ngập ngừng nói “Làm phiền Vương gia lấy hộ ta bộ quần áo được không?”

Hàn Thác nghe theo.

Cố Thiền nhận lấy quần áo hắn đưa ra, vội vàng mặc vào liền đi ra.

Hàn Thác vẫn cúi đầu nhìn vào giá thêu phía trước, nghe thấy tiếng bước chân của nàng đến gần, thấp giọng hỏi “Con chim ưng này là thêu cho ta sao?”

thật ra, Cố Thiền mới chỉ thêu xong một cánh, nhưng chỉ thêu màu đen còn có vết phấn vẽ các bộ phận màu trắng, dễ dàng có thể nhận ra lúc làm xong sẽ là hình gì.

Cố Thiền cũng không phủ nhận “Vốn là muốn làm tặng áo choàng cho Vương gia, tiếc là không kịp cho lần này.”

“A?” Hàn Thác nghe vậy, khóe môi cong lên, nhưng lại giơ tay bỏ giá thêu ra.

“Vương gia, không được, còn chưa thêu xong.” Cố Thiền vội vàng ngăn cản.

Hàn Thác không chịu dừng tay, chỉ nói “không sao, cứ để bổn vương cầm đi trước, lúc nhớ nàng thì cầm ra ngắm, chờ ta trở về nàng lại thêu tiếp cũng không sao.”

Thân thủ của hắn lưu loát, lúc nói chuyện đã gỡ khung thêu ra, cầm ở trong tay.

Cố Thiền vẫn không muốn “Vương gia đã có hà bao rồi.”

Hàn Thác nhíu mày nói “Hà bao nàng đưa cho ta đã một năm rồi, bây giờ bổn vương muốn một món quà mới.”

Thấy Cố Thiền bĩu môi không đáp lại, lại nói “Nếu không cho bổn vương mang áo choàng của mình đi, vậy thì để bổn vương mang quần áo của nàng đi.”

nói xong, sờ tay vào ngực, lấy ra một cục vải màu lựu hồng.

Cố Thiền thất sắc, liếc mắt một cái là nhận ra đó là đồ mình vừa thay ra, mặt đỏ tai hồng nói “Sao Vương gia lại hành động như một tên ăn trộm vậy.”

một tay Hàn Thác cầm áo, một tay giơ áo choàng, cười mói “Nàng chọn đi, ta nghe lời nàng.”

Nàng còn có thể chọn nữa sao?

Quần áo của Cố Thiền đều có sổ ghi chép lại, hai người Bích Lạc và Bích Linh đều biết rõ, vô duyên vô cớ bị mất một bộ, nàng phải giải thích như thế nào đây.

Cố Thiền đi qua chỗ Hàn Thác cướp quần áo về, đỏ mặt chạy về trong phòng tắm, cất quần áo lên giá. Lại chờ một lúc, sờ sờ gò má của mình, đợt đến lúc hạ nhiệt mới đi ra ngoài.

Hàn Thác đã ngồi ở mép giường, vẫy vẫy tay gọi nàng đi sang bên cạnh.

“Đêm tay ta muốn ngủ ở chỗ nàng.” hắn khí định thần nhàn nói.

“không nên không nên.” Cố Thiền không cần nghĩ ngợi liền cự tuyệt.

Hàn Thác ra tay ôm nàng ngồi xuống trên đùi mình, vừa vén tóc bên thái dương của nàng, vừa nhẹgiọng nói “Ta vừa đi lần này nếu nhanh thì mấy tháng, chậm thì một năm, nếu chiến sự kéo dài khôngcó kết quả thì thậm chí cả hôn sự cũng bị hoãn lại, nàng sẽ không nhớ không lo lắng cho ta sao?”

Còn chưa chia ly đương nhiên Cố Thiền không biết bản thân có nhớ hắn hay không, nhưng nàng khônglo lắng chút nào cả.

Kiếp trước cũng trong chiến sự này nàng nhớ rõ tháng giêng Hàn Thác khải hoàn, không những toàn thắng còn thu thêm được hai vạn kỵ binh Mông Cổ về dưới trướng, như hổ thêm cánh.

Ngược lại Cố Thiền lo lắng cho Cố Phong nhiều, dù sao hiện tại phẩm cấp của hắn cũng thấp, cho dù là không nghênh địch chính diện nhưng đao kiếm có mặt, kiếp trước Cố Phong lại không trải qua chuyện này, trong lòng nàng không yên, mặc dù không bối rối như Ninh thị nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi bồn chồn.

Nhưng mà, ngoài miệng đương nhiên không thể nói như vậy “Vương gia hãy cẩn thận, ta chờ người trở về.”

Hàn Thác vừa lòng ừ một tiếng, vẫn kiên trì như cũ “Ta muốn ngủ ở đây.”

Cố Thiền vốn không có chuyện gì, lúc này bị Hàn Thác làm loạn, nhớ đến việc hắn vừa đi là đi tận chín tháng, cũng có chút mềm lòng, nhỏ giọng nói “Vậy, vậy Vương gia chỉ có thể ngủ, không được làm gì khác nữa.”

Hàn Thác chạm nhẹ trên môi Cố Thiền một cái, nói “Được, ta đồng ý với nàng.”

Dứt lời, ôm lấy nàng đặt vào phía bên trong giường, bản thân thì rất không khách khí cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc trung y bò lên trên giường hương thơm ngào ngạt, duỗi dài cánh tay ra, ôm Cố Thiền vào trong ngực.

“Vừa rồi Vương gia đã đồng ý với ta chỉ ngủ không làm gì khác nữa.” Cố Thiền giơ tay đẩy Hàn Thác, trong lòng sinh ra cảm giác bảo hổ lột da*.

*与虎谋皮 [yǔhǔmóupí] (DỮ HỔ MƯU BÌ)- Bảo hổ lột da: không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương.

Hàn Thác mặt không đổi sắc cánh tay như một cái kìm sắt, cuối cùng chỉ có thể mặc hắn ôm lấy bản thân mình nắm xuống.

Cố Thiền đã quá quen thuộc hơi thở của Hàn Thác, tất nhiên sẽ không gây trở ngại gì khi ngủ, cái ôm đã lâu không gặp làm cho nàn an tâm, lại đi kèm tiếng tim đập trầm ổn có lực, giấc ngủ có hương vị ngọt ngào hơn so với ngày thường.

Khi tỉnh lại bầu trời đã sáng choang, ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong phòng, Hàn Thác cũng không ở bên cạnh nữa, Cố Thiền liếc mắt xung quanh nhìn vào chiếc đồng hồ Tây dương để trên bàn, đã qua giờ Tỵ, nghĩ đến đại quân đã xuất phát từ sớm.

Cố Thiền bỗng nhiên có chút suy sụp.

Tiếng bước chân vang lên nho nhỏ, Bích Lạc ngáp vài cái đi ra sau bình phòng “Tiểu thư đã tỉnh rồi, tối hôm qua nô tỳ sang phòng bên cạnh đợi tiểu thư gọi, không biết tại sao lại ngủ quên mất, ngủ say giống như lợn chết. Bích Linh cũng vậy, đến giờ cũng chưa tỉnh lại, kêu cũng không dậy.”

Cố Thiền nói quanh co một vòng, vẫn không trách cứ, quá nửa là do Hàn Thác động tay động chân, nếu không sao hai người bọn họ lại ham ngủ như vậy chứ.

Bích Lạc chịu khó mang hòm quần áo đến cho Cố Thiền chọn, lúc đi qua giá thêu nghi ngờ hỏi “A, áo choàng tiểu thư đang thêu cho Vương gia sao lại không thấy nữa?”

Cố Thiền đỏ mặt cúi đầu, tùy tiện chỉ tay vào một bộ, né tránh “Hôm nay mặc bộ màu tím kia đi.”

Nhưng dù sao vẫn chột dạ, giải thích “Ta thấy hắn xuất chinh một năm rưỡi nữa cũng chưa chắc đã trở về, thêu xong rồi cũng không tặng được, để ở đó lại bụi nên cất đi đặt dưới đày hòm chờ hắn trở về rồi lại nói sau đi.”

Bích Lạc đem quần áo Cố Thiền chọn đặt ơ trên giường, cất hai bộ quần lại đi, bỗng nhiên lại nói “Lúc trước không phải tiểu thư luôn nói khung thêu rất chặt người không tháo ra được muốn đổi sang cái khác sao, tối hôm qua người lại có thể tự mình mở ra, xem ra là đi theo Hồng Hoa học thật là hữu dụng, hôm nào nô tỳ cũng bái sư học nàng ấy hai chiêu.”

Cố Thiền cũng không trả lời, chỉ làm như không nghe thấy, nhìn không chớp mắt, toàn tâm toàn ý cởi bộ quần áo hôm qua ra, thay bộ mới.