Truyện Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 41

Betaer: huyetsacthiensu

Tiết thị cũng không cho rằng mình mơ ước con rể tam phòng có cái gì không đúng, nếu đến lúc đó bà phải đi đến bước này, vậy nhất định là Tưởng lão thái thái còn không chọn cho Cố San một mối hôn nhân tốt, như vậy là mẹ chồng xem bên nặng bên nhẹ, chèn ép con gái của thứ xuất, mẹ chồng bất nhân nên nàng mới bất nghĩa.

Huống hồ, nam nhân đều sẽ không thỏa mãn nếu chỉ có một thê tử. Cha bà đã bảy mươi, còn nạp mộtdi nương mười bảy. Cha chồng cũng vậy, nếu không có di nương làm sao có Cố Cảnh Ngôn. Về phần Cố Cảnh Ngôn, tuy không tiền đồ nhưng cũng có hai thông phòng. Chỉ có huynh đệ Cố Cảnh Thịnh và Cố Cảnh Ngô là khác biệt.

Cho nên, Tiết thị cho rằng, dù sao cũng sẽ có người chia sẻ Tĩnh vương với Cố Thiền, không bằng để cái lợi đấy cho Cố San, dù sao vẫn là người trong nhà, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài.

Tiết thị cũng không lo lắng đến việc hai tỷ muội chung chồng là rất hèn mọn, bởi vì bà vốn chính là nữ nhân không có liêm sỉ, hoặc phải nói là bà cũng không để ý có ai cho rằng bà có liêm sỉ hay không.

Từ năm ba tuổi ấy, bởi vì nhất thời nương tay khi cùng hai thứ tỷ tranh đoạt máy xay gió mà bị đẩy mạnh vào trong hồ nước, Tiết thị liền hiểu được, nếu muốn có được thứ mình thích, vậy thì không cần để ý liêm sỉ, mà phải tranh đoạt.

Trái lại, ở tình huống khác, nếu ngươi muốn liêm sỉ, sẽ không có được thứ mình thích.

Liêm sỉ rốt cuộc là cái gì, Tiết thị cho rằng nó không có ý nghĩa gì, bởi vì bà vứt bỏ liêm sỉ, cho nên ngày nhỏ cùng thời niên thiếu đều được ăn thứ mình yêu thích, mặc quần áo trang sức xinh đẹp, cuối cùng gả vào dòng dõi cao quý.

Cùng chị em dâu tranh ra cao thấp, không hề chịu thua một ai, Tiết thị đương nhiên muốn đem chân lý này áp dụng triệt để cho hôn sự nữ nhi.

Cố Thiền cũng không biết giờ phút này Tiết thị đang tính toán gì, nhưng kiếp trước, Tiết thị đã làm cái gì nàng cũng sẽ không quên.

Khi đó nàng có bệnh lạ, hôn sự với Hàn Khải không thể thực hiện.

Vậy mà lại Tiết thị nhảy ra nói muốn Cố San tiến cung, giúp Cố Thiền giữ vững ân sủng, hơn nữa phân tích đạo lý rõ ràng, Hàn Khải dành ân sủng cho người khác, không bằng dành cho Cố San, dù sao tỷ muội luôn đồng tâm, gắn bó với nhau tốt để đối phó cái tần phi khác.

Cố Thiền bị bà làm cho tức giận đến bệnh tình đều nặng thêm vài phần.

Nàng cũng không phải bởi vì Hàn Khải ở cùng tần phi khác mà tức giận, hoàng đế có hậu cung phong phú như thế nào, vì chuyện này mà tức giận chẳng phải là tự mình chuốc lấy khổ, cả đời không dứt ra được sao.

Nàng tức giận là vì Tiết thị rõ ràng muốn đoạt đồ của nàng, còn có thể nói oai phong thành muốn giúp nàng. Hơn nữa Tiết thị vô sỉ nói đúng lý hợp tình, làm việc nghĩa không chùn bước, thậm chí ám chỉ rõràng, nếu nàng không cho bà ta đoạt, vậy là không biết tốt xấu, không cần mặt mũi nữa.

Cố Thiền bệnh nằm ở trên giường mấy ngày không thể dậy, dì Ninh thái hậu tất nhiên biết được chân tướng, sau khi cùng Cố Thiền thương lượng, bà liền triệu kiến vài nữ nhi con nhà quan cùng độ tuổi cùng nữ nhi Cố gia.

Cuối cùng chọn ra Giang Liên Nam cùng tiểu nữ nhi nhà binh bộ Thượng thư làm Quý phi cùng Hiền phi.

Cố San đương nhiên là đến như thế nào liền trở về như thế.

Bởi vì có chuyện này, Cố Thiền đời này thật sự không có cách nào dùng tâm tình tôn trọng trưởng bối để đối đãi Tiết thị, nhưng dù sao cũng đang ở trước mặt mọi người, nàng chỉ có thể lựa chọn không lên tiếng, ngược lại quan sát sắc mặt tổ mẫu.

Tưởng lão thái thái quả nhiên lộ ra vài phần ý hờn giận.

Mọi người có tâm tư, đều im lặng, vẫn là Tề thị dẫn đầu giảng hòa,“Ta muốn nói đây là San tỷ muội phúc khí tốt, dù sao cũng là đứa trẻ nhỏ ta nhìn tới lớn, tình cảm thâm hậu, mới luyến tiếc gả sớm, muốn nàng ở trong nhà thêm hai năm. Lúc trước ta nghĩ cho Vạn Lâm sớm thành thân, nhưng nhạc phụ của hắn không đồng ý, nói là có một nữ nhi nên luyến tiếc, dù thế nào cũng phải đợi cho cô nương mười tám mới gả đi.”

“Cũng đúng, lúc đầu ta cùng tam gia cũng tính giữ Xán Xán đến mười tám......” Ninh thị phụ họa, nóiđến một nửa đột nhiên câm miệng.

Bà tuy rằng không giống Cố Thiền đã từng tiếp xúc qua thủ đoạn của Tiết thị, nhưng nhiều năm làm chị em dâu, tâm bệnh của đối phương vẫn có thể đoán ra được một chút. Lời của bà, Tiết thị nghe được chỉ sợ sẽ biến thành ý khác.

Quả nghe Tiết thị hừ nói: “A, ý của Tam đệ muội là không muốn cho Thiền tỷ nhi gả đi, không sao, San tỷ nhi của ta muốn gả, vậy thì để cho Thiền tỷ nhi giả bệnh, tỷ tỷ gả đi, rồi tới muội muội gả, cũng không phải là chưa có tiền lệ......”

Chuyện này cho dù là người ngốc cũng nghe ra được không thích hợp.

Phùng Loan cũng không ngốc, nàng liếc nhìn Cố Thiền.

Mắt Cố Thiền đảo qua Tiết thị, khóe miệng suy sụp xuống dưới chút.

Đây là động tác quen dùng của hai người khi ở U châu cùng các nữ quyến giao tiếp, không quen nhìn người nào hoặc là có thù cũ, lại không tiện mở miệng, liền dùng vẻ mặt ý bảo như vậy.

Tưởng lão thái thái đương nhiên đem hành động của hai cô nương nhìn trong mắt, cho dù bà không biết quy ước của các nàng, cũng có thể đoán ra đại khái ý tứ. Cháu gái thì không sao, cháu dâu lại là lần đầu gặp mặt, thế nhưng Tiết thị không để ý thể diện đến như vậy, Tưởng lão thái thái càng thêm căm tức, lên tiếng khiển trách: “Ta thấy ngươi xem diễn nhiều rồi, nghĩ rằng mọi chuyện đều dễ dàng như hát hý khúc như vậy sao? Người mà Xán Xán gả cho là Hoàng tử, là Vương gia, đem tân nương tử thay mận đổi đào, đó là tội khi quân, cả nhà đều sẽ rơi đầu, làm không tốt còn liên luỵ cửu tộc, ngay cả nhà mẹ đẻ của ngươi cũng bị trảm......”

Tiết thị liếc mắt, bĩu môi nói: “Con nói giỡn cùng Tam đệ muội mà thôi.”

Trong lòng càng thêm thầm hận mẹ chồng bất công.

Chuyện này thật sự là oan uổng cho Tưởng lão thái thái.

Tiết thị cho bà là mẹ cả không phúc hậu, hạ nhân dưỡng ra tính tình quả thật không vừa mắt Tưởng lão thái thái.

Đầu tiên, Tưởng lão thái thái từ nhỏ đã được giáo dục một đạo lý vô cùng quan trọng đó là: Người mộtnhà đoàn kết để đối ngoại, phải tránh đấu tranh nội bộ, càng kiêng kị vì tư lợi mà tổn hại lợi ích của gia tộc, cái gọi là gia hòa vạn sự hưng.

Tiếp theo, Tưởng lão thái thái chú ý quy củ, làm chủ mẫu mọi chuyện đều theo quy củ, con vợ cả thứ xuất, thúc bá huynh đệ, vật chất đều xử lý sự việc công bằng, hạ nhân trong nhà, mọi người tự nhiên an phận.

Nhưng mà, cả hai điều Tiết thị đều vi phạm.

Từ trước đến nay vẫn chỉ phạm vào điều thứ nhất, khắp nơi tranh, mọi chuyện đoạt, chưa bao giờ biết an phận thủ thường là gì.

Hôm nay càng có tiền đồ, ngay cả con rể của tam phòng cũng nhớ thương, hơn nữa vừa thấy chỉ biết là đã nhớ thương lâu ngày, nếu không lời nói kia sao nói được lưu loát rành mạch như vậy. Đây là điển hình đấu tranh nội bộ, hơn nữa không để ý hậu quả.

Tưởng lão thái thái cũng muốn hạ hỏa một chút.

Cố San cho tới bây giờ còn chưa đề cập đến hôn sự, có thể trách bà sao?

Thứ nữ con vợ kế sinh đích nữ, tuy nói cùng là đích nữ, cũng là nói dễ nghe ngoài miệng mà thôi.

Nếu, cha thứ nữ có thể có chút tiền đồ, nuơng thứ nữ có thể có chút phẩm cách, có lẽ còn có thể có người đến kết thân.

Vấn đề là, vòng luẩn quẩn các gia đình cao quý trong kinh thành cũng không lớn, nhà ai với ai đều có thể xảy ra vài mối kết thân, nhà ai không biết chuyện nhà khác, Cố Cảnh Ngôn không hề có tiền đồ, tính nết của Tiết thị, chỉ cần là người có mắt đều sẽ không thích, đương nhiên liên luỵ đến hôn nhân của con gái nhà mình.

Bằng lương tâm mà nói, Tưởng lão thái thái đối Cố San thật sự là không tồi, lúc trước đứa nhỏ vừa sinh ra, bà nghĩ tuy rằng không có huyết thống cùng mình, nhưng dù sao cũng là cô nương hầu phủ, tương lai gả ra ngoài đại biểu là thể diện Vĩnh Chiêu hầu, đương nhiên muốn dạy dỗ thật tốt, không thể để Tiết thị làm hư.

Vì thế, Tưởng lão thái thái liền đem Cố San giữ ở bên người dạy dỗ.

Nhưng mà, Tiết thị không cảm kích, cho rằng đây là Tưởng lão thái thái khi dễ bà, chia rẽ hai mẹ con bà ta. Hơn nữa, Tưởng lão thái thái dạy Cố San, Tiết thị chướng mắt, khác hoàn toàn một trời một vực với quan niệm của bà ta, bà ta cho rằng mẹ chồng đang muốn đem khuê nữ của bà ta dạy hư.

Tưởng lão thái thái cũng không phải thánh nhân, nếu lòng tốt bị người ta cho rằng là lòng lang dạ thú, bà cần gì phí sức, đơn giản đem Cố San trả lại cho Tiết thị.

Lúc ấy Cố San đã tám, chín tuổi, tổ mẫu dạy gì đều nhớ hết, kết quả lại được mẹ ruột dạy đạo lý hoàn toàn tương phản, tiểu hài tử làm sao xử lý được sự xung đột, làm theo cả hai, quả thực không biết nên làm gì mới tốt, nói một câu đi một bước đều phải cân nhắc nửa ngày, vốn tính tình lúc trước đã khônghoạt bát lanh lợi, bây giờ càng thêm trầm mặc.

Tiết thị làm ầm ĩ như vậy, Tưởng lão thái thái cũng có chút ý mệt mỏi, nói với Ninh thị: “Dọc đường đicũng mệt mỏi, thời gian cũng không còn sớm, các ngươi nghỉ tạm một chút, đến giờ cơm rồi đến đây. Đầu xuân viện của các ngươi vừa được sửa chữa, ngươi xem xem còn cần cái gì, đều nói với đại tẩu ngươi.”

Việc bếp núc trong phủ đã sớm giao cho Tề thị, Tưởng lão thái thái tuy rằng vẫn là người có tâm, nhưng cũng không để ý sự tình cụ thể.

Mọi người lập tức cáo lui.

Vĩnh Chiêu hầu phủ trăm năm cơ nghiệp, đương nhiên mua nhà khí phái so với Cố gia ở U châu nhiều lắm, hơn nữa nhà cửa Giang Nam, coi trọng phong vận, cũng không giống phương bắc quy hợp chỉnh sân sắp hàng.

Cố gia có 3 người con, sau khi lập gia phân cho mỗi người một sân, Cố Cảnh Thịnh ở Tùng Phong viện, Cố Cảnh Ngôn ở Trúc âm viện, Cố Cảnh Ngô thì ở Mai viện, từ khi còn nhỏ.

Cố Thiền cùng Phùng Loan theo Ninh thị trở lại Mai Viện. Vợ chồng Cố Cảnh Ngô ở tại nhà giữa, huynh đệ Cố Tùng Cố Phong hai người phân ra hai bên nhà, Cố Thiền ở tại tây viện, so với Tình Lam Tiểu Trúc tất nhiên là nhỏ hơn nhiều, nhưng miễn cưỡng cũng tính là tiểu viện, lớn hơn chút so với hai đứa nhỏkia.

Sân vẫn có người vẩy nước quét nhà, lại đuợc sửa chữa qua, hoàn toàn nhìn không ra dấu vết lâu ngày không có người ở.

Cố Thiền được Bích Lạc hầu hạ tắm nước ấm, đổi qua y phục, hiện đang ngồi trên giường khắc hoa gỗ lim.

Trước giường có giá treo đồ, phía ngoài là một gian nhà gỗ nho nhỏ, nhà gỗ có cửa sổ cùng rào chắn, hình thành hành lang gấp khúc, ngoài hành lang vừa đóng cửa, tách thành một khu vực.

Cố Thiền nhìn ngoài cửa, ghé vào trên đầu giường đánh giá bốn phía, với cha mẹ huynh đệ mà nói là rời nhà chưa tới hai năm, mà nàng, từ nhỏ tới lớn đã là 7 năm chưa từng đặt chân vào phòng này.

Kiếp trước sau khi bị dì đón vào trong cung, ngẫu nhiên cũng sẽ hồi hầu phủ, nhưng đều là bồi tổ phụ mẫu nói chuyện, chưa từng qua đêm.

Khi đó cũng không cảm thấy gì, giờ phút này trầm tĩnh lại, mới phát hiện kỳ thật thật là nhớ.

Cố Thiền đem mặt chôn ở trong chăn mới, trong mũi tràn đầy hương vị nắng mới tươi mát, dần dần buồn ngủ.

Trước khi ngủ, ý nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu nàng là: đã ba ngày chưa nhận được thư của Hàn Thác, chẳng lẽ cuối cùng hắn cũng chán ghét, quyết định không đáp lại thư mình, không viết thư cho mình nữa?