Truyện Đương Đại Luật Sư Ngộ Đáo Tiểu Mao Tặc

Chương 41

Edit: Mimi

Beta: Chi

*****

“Sao, vẫn không có tin tức gì à?? Được rồi, cảm ơn…”

Triệu Cách Phi cơ hồ chết lặng. Kể từ thời điểm Diệp Đề nói một câu “Em bị người bắt cóc” rồi điện thoại đột nhiên mất tín hiệu, trái tim anh đã không còn là của mình nữa.

Mỗi giây mỗi phút, hình bóng Diệp Đề đều tràn ngập trong từng buồng tim của Triệu Cách Phi, từng nhịp đập, từng hơi thở đều chặt chẽ quấn riết lấy hình bóng cậu — hiện tại anh không hối hận, bởi vì anh đã hối hận đến không biết phải hối hận tiếp như thế nào. Vì sao anh không quan tâm đến người kia nhiều hơn một chút? Vì sao không chú ý tới hành động dị thường của cậu? Vì sao vừa rồi không giữ cậu lại? Vì sao… Vì sao…

Có bao nhiêu cái vì sao, Triệu Cách Phi liền có bấy nhiêu ân hận. Ân hận đến mức thống khổ và mất phương hướng như thế này, thực sự là lần đầu tiên anh nếm trải trong đời, khiến cho anh đau thấu cả tâm can.

Trước tiên anh đi báo án, sau đó dùng một tia lý trí còn sót lại để đến viện dưỡng lão thăm bà của Diệp Đề, kế tiếp kiên nhẫn một lần rồi lại một lần tiếp điện thoại từ cục cảnh sát… Bởi vì anh biết mình không thể tự giải quyết bất cứ vấn đề gì. Chỉ vì thiếu bình tĩnh mà anh đã phạm một sai lầm không thể bù đắp, anh tuyệt đối sẽ không để sai lầm tương tự phát sinh. Cảnh sát sẽ xử lý tất cả, anh không được liều lĩnh, nếu không sẽ làm hỏng chuyện. Lúc này, việc anh có thể làm, chỉ có nhẫn nhịn những hối hận và lo lắng đang như sóng cuộn biển gầm ở trong lòng, đồng thời bảo trì lý trí mà canh giữ ở viện dưỡng lão chờ đợi Diệp Đề bình an trở về. Chính là, cho tới bây giờ, bọn bắt cóc vẫn chưa gọi điện thoại đòi tiền chuộc, dựa vào kinh nghiệm của anh thì, loại tình huống này, hơn phân nửa là…

Triệu Cách Phi rùng mình một cái, tự áp chế mình không được tưởng tượng tiếp nữa. Diệp Đề nhất định sẽ không có việc gì, không có việc gì… Hiện tại, chỉ có thầm nhủ như vậy, anh mới giữ được chính mình không phát điên lên.

“Cách Phi, đừng quá khẩn trương…” Diêu Cẩn Văn hiếm thấy mà đứng đắn vỗ vai anh, nói một câu an ủi. Lương Thần cũng đứng dựa vào một bên — xảy ra chuyện lớn như vậy, quan hệ giữa anh và Diêu Cẩn Văn đã không cần phải giấu diếm Triệu Cách Phi. Bởi vì sự thật chứng minh, hiện tại trong mắt Triệu Cách Phi, trừ bỏ Diệp Đề thì hoàn toàn không chứa được một ai khác.

Ba tiếng qua đi, bà của Diệp Đề đã trút hơi thở cuối cùng. Rốt cuộc Diệp Đề cũng không thể tiễn người bà mà cậu kính yêu một đoạn đường sau cuối.

Mà trong lòng Triệu Cách Phi đã mơ hồ nảy sinh một suy nghĩ, chẳng lẽ anh cũng không thể gặp mặt Diệp Đề một lần cuối hay sao.

Sau năm tiếng đồng hồ, cảnh sát gọi điện thoại tới — là cú điện thoại mấu chốt cuối cùng. Cảnh sát nói: đã tìm thấy Diệp Đề. Thế nhưng…

Một tiếng “thế nhưng” này, khiến cho trái tim Triệu Cách Phi tựa hồ nhảy vọt ra ngoài cuống họng: Thế nhưng, thế nhưng cái gì? Người đã tìm được, thế nhưng lại bị diệt khẩu rồi? Thế nhưng lại biến thành một cỗ thi thể rồi? Không còn là tâm can bảo bối hay nói hay cười, hay khóc hay quậy của anh nữa rồi sao??

“Đừng lo lắng, người không việc gì… Chính là…”

Triệu Cách Phi chỉ nghe được câu “người không việc gì”, còn những cái khác anh đều không để lọt tai. Còn gì quan trọng hơn lời này nữa chứ! Diệp Đề không sao! Tâm can bảo bối của anh vẫn bình an lành lặn!!

Nóng lòng chạy tới cục cảnh sát, Triệu Cách Phi liền thấy Diệp Đề đang ngồi ngốc ở một góc tường. Cước bộ chậm lại, trong nháy mắt anh đau lòng đến phát run: bảo bối của anh, quần áo tả tơi, trên người trải đầy những vết thương xanh tím, mặt cũng sưng phù, khóe miệng còn lưu lại vệt máu khô. Nhóc trộm của anh cực kỳ đáng thương ngồi xổm cạnh đường ống dẫn khí của hệ thống điều hòa, trên cổ tay còn có một cái còng số tám!

“Anh Triệu…” Diệp Đề vừa nhìn thấy Triệu Cách Phi, nước mắt liền ào ào rơi xuống.

“Tiểu Đề, bảo bối ngoan, đừng khóc, đừng khóc… Thực xin lỗi, là anh Triệu có lỗi với em…” Triệu Cách Phi sải một bước dài, tiến tới, đem thân thể co ro của Diệp Đề gắt gao ôm vào trong ngực. Vừa xoa đầu an ủi cậu, anh vừa quay sang phía mấy viên cảnh sát, giương một đôi mắt dâng đầy lửa giận: “Ai cho các người còng tay em ấy? Em ấy đã làm gì??”

“Luật sư Triệu, xin anh bình tĩnh một chút. Em trai anh rất có khả năng trở thành tội phạm giết người, vì phòng ngừa mọi trường hợp có thể xảy ra, chúng tôi cần giám sát chặt chẽ nghi phạm.”

“Cái gì? Diệp Đề không phải bị bắt cóc hay sao?? Làm sao lại thành tội phạm giết người?” Triệu Cách Phi thất thanh hỏi.

“Bởi vì trong lúc phản kháng lại hành vi xâm phạm của một nghi phạm khác, cậu ta lỡ tay dùng chai bia đánh đối phương trọng thương. Người kia bây giờ còn đang cấp cứu trong bệnh viện, chưa biết sống chết ra sao…”

Triệu Cách Phi sợ run người, lập tức ôm người càng chặt hơn: “Không có việc gì, Tiểu Đề, anh sẽ bảo vệ em, sẽ không một ai dám bắt nạt em, đừng sợ…”

“Anh Triệu… Em, em thực sự không cố ý, thằng khốn đó định… Em rất sợ, lúc ấy em không nghĩ gì cả, tiện tay vớ được cái chai, liền… Hu hu… Em nhớ bà nội, em muốn gặp bà, bà em đâu rồi?” Nước mắt cùng với những tiếng nấc nghẹn ngào của Diệp Đề càng khiến Triệu Cách Phi xót xa trong lòng. Anh vuốt nhẹ tóc Diệp Đề, há miệng thở dốc, thế nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống lời an ủi cùng lừa gạt, nói “Bà em… đã không còn ở nơi nhân thế nữa.”

“Anh gạt người!!! Anh gạt người!!!!! Buổi sáng bà còn khỏe lắm mà, tại sao nhanh như vậy đã chết được??? Anh gạt em, anh là kẻ lừa đảo!!” Diệp Đề hoàn toàn không khống chế được, dùng bàn tay không bị còng liên tục đập lên người Triệu Cách Phi, nước mắt vương đầy trên mặt: Bà của cậu! Người đã thu dưỡng khi cậu là một đứa trẻ lang thang cơ nhỡ, người đã cho cậu một “gia đình” ấm áp mặc dù rất đỗi nghèo nàn!! “Thân nhân” duy nhất của cậu ở trên thế giới này… Vào thời khắc cuối cùng trước khi bà rời đi, cậu lại không thể ở bên cạnh bà… … …

“Đều tại anh!! Đều tại tên khốn nạn anh!! Anh oan uổng tôi, anh khi dễ tôi! Anh đuổi tôi đi, anh khiến tôi bị đám chó chết kia bắt cóc, anh còn hại chết bà tôi!! Anh là kẻ lừa đảo tôi không tin anh nữa! Đáng ghét! Anh cút ngay, tôi không muốn gặp lại anh!!” Trải qua quá nhiều chuyện, Diệp Đề cơ hồ rơi vào trạng thái tâm lý không bình thường, vì thế liền đem tất cả oán hận cùng ủy khuất trút hết lên đầu Triệu Cách Phi… Cậu khóc, gào, đánh, đập. Đập đến mức lồng ngực Triệu Cách Phi chấn động. Cậu không chỉ đập vào ngực Triệu Cách Phi, mà đồng thời cũng đập nát tim anh…

Là lỗi của mình, đều là lỗi của mình… Nếu lúc ấy mình liều mạng giữ Diệp Đề lại, chỉ cần nửa tiếng thôi, khi đó cảnh sát sẽ gọi tới làm sáng tỏ chân tướng, như vậy Diệp Đề sẽ không bị bắt cóc, không bị vũ nhục, cũng sẽ không lỡ tay giết người, càng không bỏ lỡ cơ hội nhìn mặt thân nhân duy nhất của mình lần cuối,  để rồi tiếc nuối cả đời… … … Nếu, nhân sinh không có cái chữ này, bọn họ hiện tại, có phải đã chẳng còn khả năng bên nhau nữa???