Truyện Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 13: Cừu hận từ đâu tới

Kiều Tâm Du tưởng rằng chính mình nghe nhầm, mày liễu nhíu lại: "Tại sao?"

Muốn cô sinh đứa nhỏ để trói buộc hắn?

Cô không hiểu trong lòng hắn rốt cục nghĩ như thế nào, hắn như ma vương tới từ địa ngục, khắp người tràn ngập hơi thở chết chóc. Cô có thể cảm giác được sự căm phẫn, muốn đem cô đẩy vào vực sâu vạn kiếp bất phục của hắn.

Cô vẫn không hiểu đến tột cùng là mình đã làm gì sai? Vì sao lại dẫn đến sự trừng phạt cùng phẫn nộ của hắn?

"Anh đến cùng là muốn gì ở tôi! Suy cho cùng anh muốn thế nào?" Cô không sợ hãi mà hướng về phía hắn la hét cuồng loạn, một lần nói ra hết những bất mãn, kìm nén chặt trong tim từ lâu.

Đôi mắt sâu thẳm của Nhâm Mục Diệu hiện lên một ánh mắt lạnh, không chút lưu tình đem Kiều Tâm Du ném về sofa: "Điều tôi muốn vô cùng đơn giản."

Hắn nhướng lên mày kiếm hung tợn lạnh lùng, con ngươi lóe lên hệt như thanh kiếm sắc bén, hận không thể đâm xuyên qua cô, chậm rãi nói, "Tôi muốn cô sống không bằng chết."

Lời nói lạnh băng giống như nước đá mùa đông hắt lên người Kiều Tâm Du, máu huyết toàn thân cô đông cứng, một chút cũng không thể cựa quậy, réo rắt thảm thiết mà cười nhạt một tiếng: "Sống không bằng chết? Nói đi, anh muốn tra tấn tôi đến sống không bằng chết như thế nào?"

Ngữ khí của cô hững hờ thản nhiên như đang nói đến một chuyện không liên quan đến mình, phần bình tĩnh thong dong này làm cho hắn bị kìm hãm lại, dường như hắn đang đưa đến cho cô một vấn đề rất đơn giản.

"Anh muốn như thế nào mới có thể buông tha tôi?" Cô ngẩng đầu hướng hắn hét to.

Khóe miệng Nhâm Mục Diệu gợi lên nụ cười tà ác, bàn tay xoa nhẹ lên bụng cô, nụ cười ma quỷ châm lên lửa giận trong mắt hắn: "Mang thai đứa nhỏ của tôi, sau đó để tôi giết chết nó!" Đôi mắt sắc bén mang theo thị huyết âm lệ hiện lên, bàn tay bóp chặt vào phần bụng của cô.

Đau! Kiều Tâm Du bị đau đến kêu thành tiếng.

Giống như trong bụng của cô thực sự có đứa nhỏ mà hắn đang cực lực muốn bóp chết.

"Anh!" Cô nghiến răng nghiến lợi mắng: "Anh là ma quỷ giết người không thấy máu."

Chát! Nhâm Mục Diệu tốc độ nhanh như chớp đã cho cô một cái tát, đôi mắt không chứa một chút hơi ấm: "Tôi là ma quỷ! Đều là do cô đã đẩy tôi vào địa ngục!!!"

Kiều Tâm Du cảm thấy một trận ong ong bên tai, cả khuôn mặt nóng rát, một cỗ chua xót trong miệng tràn ra. Chất lỏng đỏ tươi từ khóe miệng cô chảy xuống.

"Tại sao? Anh muốn phán tôi tội chết cũng nên nói cho tôi biết đến tột cùng tôi đã phạm tội gì chứ!" Khuôn mặt thanh lệ đã sưng lên. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Bị đánh đối với cô mà nói cũng như ăn cơm bữa thôi. Khi còn bé thì là những đòn đánh đập của mợ, trong nhà giam thì có sự hành hung của cai ngục, bây giờ còn có trận đánh hung ác của hắn.

Trong cuộc sống, cô luôn luôn đóng vai một nhân vật phải chịu đòn. Đến khi nào cô mới có thể thoát khỏi hoàn cảnh bi thương này? Khi nào cô mới không cần phải đau khổ nữa đây?

Đôi mắt tăm tối của hắn phát ra tia lạnh hận không thể đem cô lăng trì đến đau đớn nói: "Cô chẳng lẽ đã quên một buổi tối của năm năm trước, là cô..." Tay của hắn bóp chặt chiếc cổ mịn màng của cô: "Chính cô đã đâm chết Tử Oánh cùng với đứa nhỏ của chúng tôi, hơn nữa ba ngày sau sẽ là hôn lễ của chúng tôi, chính cô đã phá hủy tất cả."

Gân xanh nổi lên đầy trán, đôi mắt hung bạo trợn lên thêm thập phần dữ tợn, hai tay dùng thêm sức, có thể nghe được từ chiếc cổ non mềm của cô truyền đến tiếng cách cách cùng với tiếng rắc rắc của xương cốt.

Bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra tất cả mọi chuyện đều có liên quan đến tai nạn xe năm năm trước, nhưng đây là lỗi của cô sao? Xe là do Kiều An Mạn điều khiển, gây tai nạn cũng là cô ta, nhưng mợ không muốn cho con gái mình cả đời bị hủy nên đã ép cô gánh tội thay.

Thì ra nguyên bản đau khổ cô phải chịu đều không phải là thứ cô đáng phải nhận.

Đôi mắt Kiều Tâm Du rạng rỡ, phát ra giọng nói của sự thống khổ, cảm giác mình gần như không thể hô hấp được nữa. Từ từ nhắm hai mắt lại chờ đợi sự giải thoát, như vậy đau khổ sẽ kết thúc, như vậy có thể được trông thấy mẹ nơi thiên đường.

edit: Heo Nghịch Ngợm