Truyện Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 24: Tra Hỏi Đến Cùng

"Tâm Du, hai người quen nhau sao?" Phương Đình nhịn không được hỏi.

Cuối thu mưa phùn dày đặc, cảm giác từng chút từng chút lạnh lẽo thổi trên người Kiều Tâm Du. Trên sợi tóc đen nhánh dính những bột bạc như những giọt nước nhỏ.

"Phương Đình hôm nay xin lỗi." Nói xong Kiều Tâm Du kéo tay Nhâm Mục Diệu lôi hắn rời đi.

"Thế nào? Vừa rồi cô còn làm bộ như không biết tôi, giờ lại chủ động thân mật với tôi, có khi nào sẽ khiến cho tình nhân mới của cô hiểu lầm không?" Nhâm Mục Diệu bỏ tay cô ra giống như tay hắn sẽ bị vấy bẩn vậy.

Hắn đi ở phía trước.

Kiều Tâm Du bực mình theo phía sau hắn.

Vào đến bãi đỗ xe Nhâm Mục Diệu cắm chìa khóa xe vào, lạnh lùng ra lệnh: "Lên xe!" Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Mercedes-Benz màu đen như một cơn gió lớn vụt qua rất nhanh trên đường ướt sũng.

Không khí trong xe so với gió thu bên ngoài còn lạnh hơn, hai người không nói một câu, chỉ có tiếng hít thở phập phồng từ trong ngực cho biết trong lòng hai người bùng cháy lửa giận.

Ngoài cửa xe rì rào, mau chóng lướt qua cảnh vật, hình ảnh mơ hồ phù phiếm.

Gò má Nhâm Mục Diệu căng cứng, hai mắt gắt gao nhìn về phía trước, bàn tay cầm lái nổi lên gân xanh, xương ngón tay. Hắn giẫm lên chân ga một cái, rốt cuộc rất nhanh đánh tay lái vượt qua một chiếc xe. Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, có mấy lần thiếu chút nữa đụng vào xe phía trước.

Giờ phút này Kiều Tâm Du cảm giác trống ngực đập so với lúc ngồi cáp treo thật không khác gì nhau.

"Sợ sao?" Nhâm Mục Diệu ngả ngớn hỏi.

"Không, không có." Cô chính là thích cậy mạnh.

"Vậy, xem ra còn có thể tăng tốc."Vừa dứt lời, lại đổi làn, tăng tốc.

Mưa bụi nhỏ đánh nghiêng vào trên kính chắn gió, để lại vệt dài và nhỏ như vết tích cắt nát thủy tinh. Tim Kiều Tâm Du đập kịch liệt, sắc mặt cũng tái nhợt. Giống như có một sức lực vô hình gắt gao chống đỡ lồng ngực cô. Cô bất chợt phát hiện con đường này không phải về biệt thự Tây Giao, "Anh đi đâu vậy?"

Môi mỏng khẽ mở, lạnh nhạt bay ra bốn chữ: "Đưa cô đi hóng gió." (Cv là: mang ngươi căng gió.)

Hóng gió? Rõ ràng là hành hạ cô thì có. Ghế ngồi bên trong Mercedes đều dùng da thật, những loại da này phát ra một mùi làm cô khó chịu, hòa lẫn thêm mùi khí ẩm của máy điều hòa, không khí bên trong xe hỗn độn không chịu nổi. Kiều Tâm Du dần dần cảm thấy dạ dày khẽ cuộn lên, sắc mặt trắng bệch, cô cỡi chiếc áo khoác trên người ra bởi vì cô thật sự cảm thấy khó thở.

Một vị chua dâng lên, Kiều Tâm Du thật sự là nhịn không được, "Dừng xe dừng xe!"

Mày Nhâm Mục Diệu nhíu chặt, theo ý cười tà mị từ từ giãn ra "Két" —— Lốp xe cùng với mặt đất phát ra tiếng âm thanh ồn ào.

Kiều Tâm Du tức tốc mở cửa xe chạy tới ven đường nôn kịch liệt.

Nhâm Mục Diệu ưu nhã đi xuống, cả người tràn đầy hơi thở quý tộc, hắn mặc bộ đồ Tây màu bạc, hai tay khoanh trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, nhìn cô hiện giờ có thể tra hỏi rồi "Tên đó là ai?" Thì ra vừa rồi hắn muốn ra uy với Kiều Tâm Du, giờ mới xem như hắn chính thức nghiêm hình tra khảo.

"Anh ấy là ai, không liên quan tới anh." Tiếng nói khàn khàn so với ngày thường thấp hơn rất nhiều nhưng trong giọng nói lộ ra khinh thường cùng vẻ quật cường. Bởi vì cô nôn quá mức không cẩn thận bị sặc, cổ họng lại càng thêm nóng.

"Tôi mặc kệ có liên quan hay không, nếu là không vậy bây giờ chúng ta ở trong xe chứng thực một chút đi, với tôi thì đây là lần đầu tiên thử nghiệm nhưng tôi thích thử."