Truyện Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 4: Hợp đồng

Nhâm Mục Diệu kinh ngạc, hắn vốn nghĩ cô sẽ khóc lóc thảm thiết một trận, không ngờ ngay lập tức cô có thể bình tĩnh như thế.

Xem ra, cô so với tưởng tượng của hắn càng thú vị hơn, chẳng sao cả, hắn sẽ từ từ chơi đùa cô, từ từ hành hạ cô.

Hắn tà mị cười một tiếng, không đáp, cũng không phủ nhận.

"Tại sao?" Cô quật cường chất vấn, ôm chặt chiếc chăn quấn quanh người, tay nắm thành quyền, móng tay đâm sâu vào da thịt. Cảm giác đau đớn giờ phút này có thể giúp cô kềm nén bi thương, không thể hiện ra sự yếu đuối trước mặt hắn.

"Sao không đi hỏi cậu, mợ cô?" Hắn xoay mình, đặt cô ở phía dưới, "Không ngờ tối hôm qua cô mãnh liệt như thế, mùi vị của cô tôi rất thích." Hơi thở nam tính phả vào gương mặt của Kiều Tâm Du khiến mặt cô thoáng chốc ửng đỏ.

"Anh tránh ra!" Cô dùng một chân đạp, không ngờ đụng tới hạ thể, một cơn đau nhức lan tỏa, sống mũi cay cay, nước mắt bỗng trào ra.

Dường như nước mắt của cô chính là thứ hắn muốn xem, hắn cúi đầu hôn giọt lệ trên má cô, "Thế nào? Sao lại hai lòng như vậy, ngoài miệng vừa nói muốn tôi rời đi, giờ lại dùng nước mắt khiến tôi ở lại." Vừa nói, hắn vừa giơ tay kéo chiếc chăn trên người cô ra.

Kiều Tâm Du bỗng cảm thấy toàn thân lạnh run, "Không được."

"Cái gì không được? Cả người của cô còn chỗ nào tôi chưa thấy, chưa chạm qua......" Tay của hắn không yên ổn, dạo chơi trên người cô.

Nước mắt tự nhiên trào ra, tối hôm qua hắn vũ nhục cô trong lúc cô mất đi ý thức, cô có thể lựa chọn quên đi, nhưng bây giờ cô đang tỉnh táo, cô không thể để hắn tiếp tục vũ nhục mình được. Hơn nữa, cô cũng không thể tha thứ cho sự phóng túng của mình, "Cầu xin anh buông tha cho tôi có được không......"

"Buông tha? Vậy tôi phải chịu tổn thất lớn rồi. Cô còn không hiểu sao, cậu mợ cô vì lợi ích của nhà máy đã bán cô cho tôi. Năm trăm ngàn, là giá bán thân của cô. Vốn tôi vẫn cảm thấy có chút đắt, nhưng sau khi hưởng thụ xong thì thấy cũng đáng." Hắn mạnh tay mà nắm chặt gương mặt trắng mịn của cô.

"A!" Kiều Tâm Du bị đau kinh hô một tiếng, nhưng lời hắn nói với cô còn làm cô đau đớn hơn, thật giống như tiếng sấm ngang giữa trời, một loại chấn động khiến cô không thể phản ứng nổi.

Lúc trước, cậu có than thở với cô, nói nhà máy vì một khoản đầu tư thất bại mà gặp khó khăn trong việc quay vòng vốn. Nhưng mà cậu sẽ không...

"Anh gạt tôi...... Anh gạt tôi! Uhm......" Giọng nói nức nở lập tức bị nụ hôn của hắn chặn lại, hắn cạy hàm răng cô ra, cái lưỡi xâm nhập thật sâu trong miệng cô, mút cánh môi non mềm như tơ lụa, thưởng thức hương vị thơm ngon của cô.

Đôi mắt Kiều Tâm Du bỗng trợn to, dùng sức cắn xuống, một mùi máu tươi lập tức tràn ra giữa răng môi.

"Hừ......" Nhâm Mục Diệu bị đau đẩy cô ra, thân thể Kiều Tâm Du mềm nhũn giống như con búp bê rách nát bị ném trên sàn nhà.

Hắn xoay mình, xuống giường, cầm lấy túi giấy tờ tối hôm qua Kiều Tâm Du mang tới cho hắn, mở ra, lấy một xấp giấy bên trong, giương tay, ném vế phía cô.

"Cô mở to hai mắt xem cho kĩ đi, giấy trắng mực đen viết rõ ràng, bây giờ cô chính là con rối của tôi."

Trên người Kiều Tâm Du loang lổ những dấu hôn đều là kiệt tác của hắn. Cô run rẩy ngồi bệt trên sàn nhà, cầm lên một tờ giấy có bốn chữ to, "Hợp đồng bán thân".

Cô lắc đầu, "Không đâu, cậu không thể nào làm vậy được, không thể nào......" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Cậu là người thân duy nhất của cô, cậu sẽ không bao giờ đẩy cô xuống hố lửa đâu.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt tuyệt mỹ, nhỏ giọt đọng trên sàn nhà, những giọt nước mắt vỡ tan như những viên ngọc vỡ vụn......

---------

Nhâm Mục Diệu tắm rửa xong, ăn mặc chỉnh tề đi ra, cô vẫn giữ nguyên tư thế đó, bờ lưng phía sau mềm mại tinh tế, khẽ phát run.

Hắn cảm giác dục hỏa của mình lại muốn bốc lên, lập tức quay đầu đi, ánh mắt lạnh như băng trừng cô, "Trở về thu dọn đồ đạc đi, tôi sẽ bảo tài xế đến đón." Sau khi ném ra những lời này, hắn xoay người rời đi.