Truyện Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 44: Hiểu lầm

Trong phòng bệnh xa hoa, đèn hoa nhẹ chiếu vào trước mặt Kiều Tâm Du xinh đẹp, hàng lông mi dài như cánh ve gắn trên mí mắt cô đang chìm vào trong bóng tối. Nhẹ nhàng hít thở như một mỹ nhân đang ngủ.

Chai nước truyền nhẹ chảy như thời gian cũng cùng thả chậm cước bộ.

Phương Đình ngồi lặng im bên cạnh giường bệnh, tầm mắt vẫn dừng lại trên người cô, sóng mắt chớp động. Nhẫn kim cương trên tay cô lấp lánh sáng, làm đau nhói ánh mắt hắn.

"Anh vẫn chậm một bước". Tiếng nói nhẹ nhàng như một tiếng thở dài từ miệng hắn bật ra.

"Ư..." . Kiều Tâm Du như nghe được tiếng nói ngập ngừng này, từ từ mở mắt, thoáng chốc bị một mảng trắng làm sửng sốt.

"Đây là đâu?"

"Bệnh viện". Phương Đình lập tức thu hồi ánh mắt nóng rực khi nhìn cô, "Trên người còn ngứa không? Có cảm thấy không khỏe chỗ nào không?"

Kiều Tâm Du lắc đầu, đôi mắt đánh giá chung quanh một lượt, không tìm được bóng dáng kia, đáy mắt cô hiện lên chút thất vọng.

Phương Đình đem động tác nhỏ này thu vào đáy mắt, "Em rất yêu anh ta đúng không?" Vẫn là nhịn không được hỏi ra lời, có lẽ hắn cần một câu trả lời chắc chắn mới khiến trái tim hắn không còn hi vọng.

Kiều Tâm Du nhìn thẳng vào đôi mắt sáng chói như sao của hắn, kỳ thật Phương Đình đối tốt với cô, cô đã sớm hiểu được, nhưng đồng thời cô cũng hiểu rõ một người có tiền đồ vô lượng như hắn, có quyền uy nhất khoa não, là một bác sĩ giỏi, lại có được gia đình tốt đẹp theo ngành y. Còn một người là cô nhi không cha không mẹ, hơn nữa đã từng ngồi tù, cuộc đời có vết nhơ. Khoảng cách hai người thật giống như chim bay cá lặn, không thể vượt qua. Điều này sao có thể có tương lai? Cô không nên làm chậm trễ hắn.

"Em yêu anh ấy, rất yêu. Nếu cả đời chỉ có thể yêu một người, toàn bộ trái tim em đều cho anh ấy. Mặc dù anh ấy có khi bá đạo, có khi tùy ý, có lúc sai bảo nhưng em có thể nhìn thấy trong lòng anh ấy rất chân thành."

Phương Đình cười khổ một tiếng, "Em hiểu được tâm ý của anh không?"

Con ngươi trong suốt của cô lóng lánh, trên mặt lộ vài phần bất đắc dĩ, "Thật xin lỗi, em không thể."

"Cô bé ngốc, đã nói với em đừng bao giờ nói ba chữ 'thật xin lỗi' với anh" Phương Đình ôm cô vào lòng. "Anh chỉ muốn em hạnh phúc thôi, em nhất định phải hạnh phúc đó." Ôm cô như một người anh trai, cho cô ấm áp của gia đình, "Anh Phương Đình, em sẽ cố gắng."

Cô không biết mình có thể xua tan đi lo lắng trong lòng không. Một khi đã yêu cho dù như thiêu thân lao vào lửa cũng không được chùn bước. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Hai người đang làm gì vậy!" Một tiếng quát lớn mạnh mẽ giống như mũi tên chọc thủng không khí yên tĩnh. Nhâm Mục Diệu một phen túm lấy ngực Phương Đình, sau đó vung tay đánh một quyền.

Phương Đình không kịp né tránh, lau tia máu chảy ra ở khóe miệng.

"Nhâm Mục Diệu anh đang làm gì vậy! Mau buông anh Phương Đình ra". Kiều Tâm Du hết sức hô.

" "Anh Phương Đình", gọi thật thân thiết, trách tôi làm hỏng chuyện tốt của hai người sao?" Đôi mắt Nhâm Mục Diệu bỗng bắn ra tia lạnh. Hắn vì lo lắng thương thế của cô, rời khỏi chỗ ở của Trầm Trạm Vân là vội vã nhấn chân ga nhanh nhất, thậm chí vượt qua mười cột đèn đỏ chạy tới đây, lại thấy hai người đang tình nghĩa ôm nhau.

Kiều Tâm Du lập tức nhảy xuống, không chú ý tới mu bàn tay đang truyền dịch, kim đâm vào tay máu từ từ chảy ra. Cô bắt lấy cánh tay Nhâm Mục Diệu, "Anh thật sự hiểu lầm rồi, em và anh Phương Đình thật không có gì hết. Em vẫn luôn coi anh ấy như anh trai thôi."

.....