Truyện Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 48: Không phải cô tới tìm tôi sao

Người chen chúc trong chiếc xe bus, bả vai cọ xát nhau, Kiều Tâm Du đứng lung la lung lay, một tay ôm chặt hộp đựng thức ăn trong ngực. Vốn là cô đang ngồi, nhưng nhìn thấy một thai phụ đi tới, cô nhường vị trí của mình cho cô ấy.

Cô biết mình hôm nay xen vào nhiều chuyện nhưng nghĩ đến vẻ mặt hắn hôm qua chịu đựng đau đớn làm cho cô xúc động. Nấu xong ba món ăn, một canh, từ biệt thự tới trạm dừng xe bus rất xa, ước chừng khiến cô đi hơn một giờ trên đường cũng không gặp chiếc xe nào. Xuống xe đi tới cao ốc tập đoàn Nhâm thị.

Kiều Tâm Du đứng trước toàn bộ kiến trúc bằng thủy tinh cao ngất, mắt mở lớn, miệng không ngậm vào được. Cô chỉ biết tập đoàn Nhâm thị tài lực phong phú, mấy năm gần đây lại phát triển cực nhanh, nhưng thật không ngờ sẽ ở đoạn đường hoàng kim này chiếm một cao ốc hiện đại hóa với diện tích lớn như thế.

Kiều Tâm Du tiến vào đại sảnh, bị mặt sàn trơn bóng, ánh đèn thủy tinh lấp lánh hấp dẫn. Thưởng thức một chút trang trí tráng lệ này, sau đó cô đi tới đại sảnh, "Chào cô, tôi muốn tìm Nhâm Mục Diệu." Tiếp tân mặc đồng phục gọn nhẹ đoan trang đánh giá Kiều Tâm Du. Áo sơ mi đơn giản, quần bò thêm giày Cavans giống như một sinh viên còn chưa đặt chân vào xã hội.

Bình thường tìm tổng giám đốc chỉ có hai loại phụ nữ, một là nữ doanh nhân trong giới thương nghiệp đang làm việc, có quan hệ hợp tác với tập đoàn Nhâm thị. Một loại khác chính là các thiên kim tiểu thư dùng hết các thủ đoạn muốn có quan hệ với tổng giám đốc. Nếu là loại thứ nhất tìm tổng giám đốc mới có thể gặp được, nếu là loại sau sẽ cho thư kí tổng giám đốc thông báo một tiếng rồi tìm lý do đuổi đi.

Mà bây giờ cô gái thanh tú tao nhã này dường như đều không giống hai loại này, vì để phòng ngừa vạn nhất, trước tiên vẫn là hỏi một câu: "Cô là ai? Tìm tổng giám đốc có chuyện gì không?"

Hắn từng nói qua —— Cô cái gì cũng không phải. Câu nói kia dường như đâm vào tim, mất mát, cúi thấp đầu xuống.

"Tiểu thư thật xin lỗi, cô không có hẹn trước thì không được gặp tổng giám đốc." Tiếp tân vẫn là không kiên nhẫn đuổi cô đi.

Cô cúi đầu thoáng nhìn hộp đựng thức ăn trong túi giấy "Cô có thể giúp tôi đưa thứ này cho anh ấy không?"

Trên mặt cô tiếp tân hiện lên chút châm biếm "Tiểu thư, bữa trưa của tổng giám đốc do một đầu bếp tự mình nấu, cô như vậy..."

Đường đường là một tổng giám đốc tập đoàn cấp cao, làm sao có thể ăn cơm hộp cô mang đến? Cô xấu hổ với hành động khó coi của mình, nhẹ vuốt cằm nói một câu "Xin lỗi, đã quấy rầy cô". Cầm túi giấy xoay người rời đi.

Tổng giám đốc đến công ty con khảo sát một phen, lúc trở lại tổng bộ*, lại nhìn thấy ở đại sảnh một bóng dáng quen thuộc, bất chấp lãnh đạo cấp cao phía sau, ngạc nhiên đi tới trước quầy tiếp tân. Thật không ngờ cô đột nhiên xoay người, kết quả đúng lúc đụng vào ngực hắn.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Kiều Tâm Du xoa cái mũi bị đụng đau.

"Cô ngay cả đi đường cũng không biết hả?!!" .Khẩu khí xấu xa nghe qua như là khiển trách, kỳ thật lại lộ ra quan tâm lo lắng.

Nghe được tiếng nói quen thuộc, Kiều Tâm Du ngẩng đầu, hiền lành hỏi: "Sao anh lại ở đây?" Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

"Vấn đề này hẳn là nên để tôi hỏi cô mới đúng!? Cô tới đây làm gì?" Mặt Nhâm Mục Diệu ghé sát vào cô "Không phải là tới tìm tôi sao?"

Kiều Tâm Du cắn môi không nói, giống như đối mặt với một vấn đề khó khăn, tay một vòng lại một vòng cuốn quanh sợi dây của túi giấy.

Nhâm Mục Diệu nhìn thấy hộp đựng thức ăn kia, tâm đột nhiên bị va chạm, dắt tay cô đi vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, lúc đi ngang qua quầy tiếp tân lạnh lùng bỏ lại một câu, "Ngày mai cô không cần đến làm việc. Nhâm thị không cần nhân viên vô trách nhiệm, tự cho là đúng".