Truyện Hôn Ước Tuổi 16!

Chương 10: Người lạ từng quen

------------------ 11:45 AM --------------------

Tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên. An Vy uể oải vươn vai rồi nằm gục xuống bàn.

" Cậu mệt à? " - Hải Minh nhìn nó hỏi

" Tôi thấy khó chịu trong người quá " - An Vy nói mà mắt vẫn nhắm nghiền

" Chắc do hôm qua dầm mưa đấy. Dậy đi ăn rồi có gì tôi đưa cậu lên phòng y tế " - Thái Điệp bước tới đỡ An Vy ngồi dậy

" Sắc mặt cậu kém quá " - Bảo Nam đi tới lo lắng nhìn nó

" Thôi bọn mình cùng đi ăn rồi tiện đưa An Vy đến phòng y tế luôn. Nãy giờ cậu ấy hắc xì liên tục, chắc không học tiếp được đâu " - Hải Minh lấy áo, khoác lên người An Vy rồi dìu nó đứng dậy

" Ken ơi mày làm gì lâu thế? " - Bảo Nam quay lại xem vẫn thấy Khánh Anh đang lúi húi dưới bàn

" Đi thôi anh " - Lúc này Hải My mới cất hộp son vào cặp và ôm tay Khánh Anh nói - " mọi người đợi kìa "

Khánh Anh khẽ gật đầu xong đưa tay lên gỡ tay Hải My ra rồi đút tay vào túi quần bước đi

" Anh ấy làm sao vậy nhỉ? " - Hải My nhíu mày rồi cũng đi theo. Cả bọn kéo nhau xuống canteen, chọn một vị trí khuất rồi ngồi vào

" Anh Kin, em như cũ nhé " - Hải Băng giọng ẻo lả lay lay tay Bảo Nam

" Okey cậu " - Bảo Nam gật đầu rồi quay qua Thái Điệp - " ăn gì Heo "

" Mày muốn chết à? " - Thái Điệp giơ nắm đấm lên đe dọa rồi thấp giọng nói - " Như cũ "

" Tưởng như nào " - Bảo Nam cười trêu nó

" À lấy thêm phần cháo cho Rain nữa, nó đang cảm, ăn cháo sẽ đỡ đấy " - Thái Điệp lườm Bảo Nam rồi chỉ vào An Vy 

" Rain thì để tôi " - Hải Minh kéo ghế ra đứng dậy đi vào trong

" Anh Ken, em cũng như cũ nhé " - Hải My nhìn Khánh Anh. Hắn gật đầu rồi đi vào cùng hai người kia.

" Nó làm sao vậy nhỉ? " - Thái Điệp nghĩ bụng rồi khẽ nhìn qua sắc mặt của Hải My khó hiểu

" Anh Ken làm sao vậy? Nãy giờ không nói tiếng nào luôn. Thái độ thì rất khó hiểu " - Hải Băng nói nhỏ vài tai Hải My. Hải My lắc đầu nhìn Hải Băng rồi lại nhìn theo hướng Khánh Anh vừa đi rồi nghĩ ngợi " Sáng nay anh ấy vẫn bình thường mà? Còn nói đã không giận mình nữa. Sau khi xem điện thoại thì thái độ khác hẳn. Rốt cuộc là vì sao? " 

" Ăn nào " - Bảo Nam hào hứng bưng khay thức ăn đi ra rồi đặt lên bàn. Theo sau là Khánh Anh và Hải Minh

" Đã lâu không gặp " - Một người con trai bước tới cùng một cô gái rất xinh đẹp.

" Quả thật tôi đã không nhìn lầm anh " - Hải Minh nhớ lại lúc cùng An Vy đến phòng hiểu trưởng

" Vậy thì sao? " - Người con trai đó vỗ vỗ tay cô gái bên cạnh. " gặp lại bạn cũ không vui sao? "

" Bạn cũ? Đủ tư cách? " - Hải My lạnh lùng lên tiếng - " Biến cho nước trong "

" Cậu vẫn hận tôi như vậy sao? " - Cô gái lên tiếng

" Câm miệng đi. Mày không đủ tư cách nói chuyện với tao. " - Hải My đập bàn tức giận đứng dậy chỉ thẳng vào mặt cô gái đó

" Tùy thôi. " - Cô gái nhếch môi khinh bỉ

" Ở đây hình như là canteen, không phải võ đài? " - Thái Điệp nhíu mày

" Em vẫn chẳng thay đổi chút nào Candy " - Chàng trai đó cười lớn

" Một năm qua cô vẫn sống tốt chứ? " - Hải Minh bây giờ mới lên tiếng

" Tất nhiên là tốt. Không những tốt mà chúng tôi rất hạnh phúc " - Chàng trai đó cười rồi nói với vẻ tự đắc

" Thì ra là như vậy " - An Vy đứng dậy nhìn chàng trai đó cười nhạt.

" An... An Vy? Là em thật sao? Vậy người ở quán bar anh gặp đêm qua đúng là em sao? Sao em lại ở đây? Sao lại đi chung với bọn họ? " - Chàng trai thất thần nhìn An Vy rồi tính gỡ tay cô gái bên cạnh ra để bước tới chỗ nó thì cô gái đó giữ tay lại

" Cậu quen bọn họ sao? " - Khánh Anh bây giờ mới nhìn biểu hiện của An Vy nói

" Là rất quen " - An Vy mệt mỏi nhìn qua Khánh Anh - " Tôi muốn về nhà. Có được không? " 

" Ở trường có quy tắc không cho phép về giữa buổi như vậy. Tôi đưa cậu đến phòng y tế " - Khánh Anh nói rồi bước tới đỡ An Vy đi thì bị chàng trai đó giữ lại:

" Em không muốn thấy anh sao? "

" Tôi đã chờ anh rất lâu. Chờ anh dừng bước. Chờ anh quay đầu lại nhìn tôi. Chờ anh chạm vào tay tôi một lần nữa. Trong làn mưa xối xả đó anh đã buông tay tôi không chút do dự. Nếu ngày hôm nay tôi không gặp lại anh trong hoàn cảnh này thì tôi vẫn còn tin anh sẽ quay về tìm tôi. Nhưng mà Vũ Phong, bây giờ thì chúng ta là người lạ từng quen. Hi vọng anh đừng xen vào cuộc sống tôi thêm một lần nào nữa. " - An Vy gỡ tay ra rồi cùng Khánh Anh bước ra ngoài. Cả bọn cũng đi theo chỉ còn hai con người đang đứng đó...

" Anh làm sao vậy? Đừng quên chúng ta quay lại để trả thù " - Cô gái đó

" Cô ấy là cả mạng sống của anh..." - Chàng trai đó nói rồi bước ra để lại một mình cô gái cười nhạt " Em làm vì anh bao nhiêu chuyện như vậy vẫn chưa đủ sao? " - An Dĩ Mai nắm chặt bàn tay rồi quay bước

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Giới Thiệu nhân vật:

HOÀNG VŨ PHONG: 18 tuổi. Bố mẹ mất trong một vụ tai nạn từ lúc cậu mới vài tháng. Cậu được chú đưa về nuôi và đến năm 16 tuổi... có một sự thật đã làm thay đổi cuộc đời, con người cậu.

Biệt danh: Key

AN DĨ MAI: 16 tuổi, bạn thanh mai trúc mã với Vũ Phong. Là bạn gái cũ của Hải Minh, bạn thân của Hải My. Nhưng tất cả đều là một âm mưu. Là một người mưu mô, xảo quyệt!

Biệt danh: Lazy