Truyện Hôn Ước Tuổi 16!

Chương 12: Sự xuất hiện của hội trưởng hội học sinh

An Vy vô thức bước đi. Người con trai ấy từng là tất cả với nó. Mặc dù nó hận anh vì đã buông tay nó nhưng tình yêu mà nó dành cho anh vẫn chưa bao giờ thay đổi. Nó tin anh ra đi là có nỗi khổ tâm. Nó đợi xem, đợi xem rốt cuộc anh vì sao lại rời xa nó? Vì sao lại kêu nó đợi? Nhưng ngày hôm nay niềm tin cùng sự hi vọng của nó đặt nơi anh đã không còn nữa. Nó lại khóc, khóc cho mối tình đầy mộng mơ, khóc cho sự chấm dứt của một mối tình dang dở...

Khóc được một lúc, nó gạt nước mắt đi. Trong lòng đã hạ quyết tâm sẽ quên anh đi, nó tự nhủ với bản thân là như vậy. Nhưng mà... bây giờ nó mới nhìn cảnh vật xung quanh.

" Chết rồi. Đây là đâu? " - nó đứng giữa một khoảng đất trống rất rộng. Hình như đây là sân bóng đá. Nhưng đặt xa những ngôi trương ấy. Tại sao vậy nhỉ? Nó rộng đến mức nhìn từ xa chỉ thấy những ngôi nhà nhỏ. Sao nó có thể bất cẩn mà đi xa như vậy chứ? Mà thật đáng trách, tại sao ngôi trường này lại lớn đến như vậy? Nó hận vì đã vào ngôi trường này.

Nó chạy mãi, chạy mãi về phía dãy nhà xa xa kia nhưng không may vấp đá làm nó ngã nhào. Bỗng nhiên có một bàn tay đưa ra trước mặt nó:

" Em không sao chứ? "

" Vâng ạ. Em cảm ơn chị " - Nó nắm lấy bàn tay của người đó đứng dậy

" Chầy hết bàn tay rồi còn đâu? " - Người đó nắm lấy tay nó xem

" Em không sao đâu chị " - Nó cười tươi nhìn người đó

" Sao chị thấy em lạ quá. Em mới chuyển tới à? " - Người con gái đó cúi người phủi bụi cho An Vy

" Dạ em là học sinh mới chuyển tới. Chị giúp em tìm lớp được không? " - Nó cười trừ - " Em... bị bệnh mù đường chị "

" Em dễ thương thật " - người đó bật cười rồi hỏi - " Em tên gì? Học lớp nào? "

Em tên Lâm An Vy, lớp 10A1. Ở nhà mọi người gọi em là Rain vì lúc em sinh ra trời mưa to dữ dội lắm "

" Còn chị là Nguyễn Hoàng Ngọc Ngân, lớp 12A1. Cũng là hội trưởng hội học sinh của trường. Mọi người gọi chị là summer vì chị sinh vào mùa hè "

" Hả? " - nó nhăn nhó khó hiểu

" Chị đùa đấy. Mọi người gọi chị là Linda " - Ngọc Ngân bật cười - " Để chị dẫn em về lớp "

" Dạ chị " - Nó híp mắt cười

Rồi hai chị em vui vẻ vừa đi vừa trò chuyện. Vừa mới gặp nhưng dường như họ rất hiểu nhau. Gần tới dãy lớp học của nó thì Bảo Nam hớt hải chạy tới:

" Trời ơi, cậu ở đây à? Làm tụi này kiếm khắp nơi "

" À Kin cũng lớp 10A1 mà nhỉ? " - Ngọc Ngân ngạc nhiên rồi nhớ ra liền hỏi

" Ơ chị Linda sao lại đi cùng Rain thế? " - Bảo Nam bây giờ mới ngước đầu lên nhìn người bên cạnh.

" Chị có việc phải đến dãy nhà F. Vô tình gặp Rain ở sân bóng nên chị đưa Rain về. Cũng gần tới lớp rồi hai em vào lớp đi. Chị còn có việc phải đi " - Ngọc Ngân cười với hai đứa nó rồi quay đi

" Chị ấy xinh quá " - An Vy cảm thán nhìn theo ngưỡng mộ

" Lại chẳng. Chị ấy là hot girl trường mình mà. Bố chị ấy là chủ tịch trường mình đấy "

" Òa. " - An Vy thốt lên

" Thôi gần tới giờ học rồi. Để tôi gọi Thái Điệp báo cho nó. Chúng ta vào lớp thôi "

Một buổi học nhàm chán nữa lại tiếp tục. Không gian u ám vẫn bao trùm lấy lớp 10A1

" Ngột ngạt quá ha " - An Vy vẩy vẩy tay trước mặt như đang xua đi cái gì đó

" Cậu làm gì thế? " - Hải Minh bây giờ mới chịu nhìn nó

" Tôi phải hỏi cậu làm gì mới đúng. Bộ tôi làm gì sai à? Sao cậu thấy tôi thì khó chịu thế " - An Vy lắc lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng nói tiếp - " Hay cậu hối hận vì cho tôi ngồi ở đây rồi? Muốn đuổi tôi để cho bạn gái xinh đẹp kia ngồi cùng à? Tôi cũng xinh đẹp chứ bộ " - An Vy bữu môi hất hàm về phía Dĩ Mai đang ngồi cuối lớp

" Cậu có xinh đẹp à? " - Hải Minh bật cười vì dáng vẻ của nó như trẻ con

" Cậu cười rồi kìa. " - An Vy cười nhẹ - " Cậu ta là bạn gái cũ của cậu à? "

Hải Minh không nói gì chỉ cười rồi nhìn An Vy. An Vy hiểu rằng Hải Minh không muốn nhắc tới vì còn yêu cậu ta nên cũng cười rồi không nói thêm gì nữa.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Giới thiệu nhân vật:

NGUYỄN HOÀNG NGỌC NGÂN: 18 tuổi. Hội trưởng hội học sinh. Xinh đẹp, thông minh, tốt bụng. Gia thế là Con gái của chủ tịch trường Trang Kính. Chị họ của Khánh Anh. Ngoài miệng lúc nào cũng vui vẻ nhưng trong lòng lại có một nỗi buồn rất lớn. Luôn giúp đỡ nó