Truyện Không Thể Ngừng Yêu Em

Chương 10

Edit: Rùa

Trong xe là một hồi yên tĩnh quỷ dị.

Loại yên tĩnh quỷ dị này tiếp diễn trong một phút đồng hồ, người bên cạnh đều dừng ánh mắt trên người Từ Kính Dư và Ứng Hoan, hiện tại sinh viên đều cởi mở như vậy sao? Ở trên xe bus còn tán tỉnh nhau!

Ứng Hoan ngẩng đầu nhìn Từ Kính Dư, Từ Kính Dư đáy mắt tràn đầy ý cười: "Hửm?"

Cô nhàn nhạt mà nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười: "Đúng vậy."

Có bản lĩnh thì cứ ở trên xe tán tỉnh.

Ứng Hoan từ nhỏ đến lớn ở trước mặt ba mẹ đều là con gái ngoan, đó là không chạm đến giới hạn cuối cùng của cô, cùng với thời điểm cô có việc phải cầu người. Chung Vi Vi từng nói qua, Ứng Hoan là người co được dãn được.

Thạch Lỗi từ sau khi nghe Ứng Hoan nói câu kia đã ngây người, anh khiếp sợ nhìn về phía Ứng Hoan, tiểu học muội là loại người như vậy sao?

Ứng Hoan cúi đầu, đã lười không muốn giải thích, trạm xe cách nhau rất ngắn, hai phút liền đến. Cô nghe thấy âm thanh Từ Kính Dư cười nhẹ, cửa xe mở ra, theo bản năng lấy đi valy hành lý trên tay anh, Từ Kính Dư trực tiếp xách valy lên, tay hai người chạm vào nhau, tay anh còn đè lên ngón út mềm mại của cô.

Hai người sửng sốt một chút.

Ứng Hoan rút tay lại, đem valy cho anh, đi lên phía trước, bỏ lại một câu: "Cảm ơn."

Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu lam, dài đến cẳng chân, tóc dài tùy ý cột sau đầu, đeo một cái túi xách nhỏ, bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại. Ánh mắt Từ Kính Dư liếc qua cô, đảo qua Thạch Lỗi còn đang đứng vò đầu, "Thất thần làm gì?"

Anh xách valy lên, bước đến cửa sau.

Vừa xuống xe là có thể nhìn thấy cửa câu lạc bộ, Ứng Hoan đi phía trước, Thạch Lỗi tiến đến trước mặt Ứng Hoan, cười hắc hắc hỏi": "Tiểu học muội, mù mặt có phải giống với cận thị không, tôi đi đến trước mặt cô cũng không nhận ra? Vẫn cần có phương thức đặc biệt để nhận ra mọi người?"

Dương Cảnh Thành bổ sung: "Ví dụ như không mặc quần áo gì đó?"

Ứng Hoan: "..."

Cô có chút câm nín mà nhìn bọn họ.

"Không có đặc thù gì, chính là nhớ người chậm một chút, tôi không nhận ra là do chỉ nhìn thấy một lần, nhìn vài lần sẽ có thể nhớ kỹ."

"Vài lần?"

Ứng Hoan nói: "Bốn năm lần đi."

Từ Kính Dư nhàn nhạt mà nói: "Tôi cùng cô,cũng đến năm lần rồi."

Ứng Hoan không biết tại sao anh cứ phải chấp nhất vấn đề này, nhẹ nhíu mày, ở trên đường không nhận ra anh có thể là do cô không chú ý, bởi vì bị mù mặt nên khi đi đường cô không quá chú ý xung quanh.

Giữa trưa, nhiệt độ cao hơn bình thường.

Ứng Hoan rất sợ ra nắng, chỉ phơi nắng một chút thôi da cô cũng có thể lên mẩn đỏ, cô ngẩng đầu nhìn Từ Kính Dư, thiếu niên đứng dưới ánh mặt trời, ngũ quan dường như đẹp hơn bình thường. Cô thậm chí cảm thấy ánh nắng mặt trời có thật chói mắt, có chút hoa mắt mà cụp xuống, ánh mắt dừng ở logo đồng phục trên ngực anh, nói: "Có khả năng là tôi không quá chú ý, nếu anh mặc quần áo màu đỏ, tương đối dễ thấy, tôi có thể nhận ra."

Cho nên, vẫn là dựa vào màu sắc quần áo để nhận ra mọi người?

Từ Kính Dư hừ nhẹ ra một tiếng. Liếc cô cười: "Về sau nếu bạn trai cô mặc đồ màu hồng, chẳng phải trên đường người đàn ông nào mặc màu hồng đều giống bạn trai cô?"

Ứng Hoan: "..."

Cô trầm mặc vài dây, nói: "Chuyện đó, cũng không cần anh nhọc lòng."

"Cũng phải." Từ Kính Dư nhướn mày, không phản bác cô, mang theo valy vào trong câu lạc bộ.

Ứng Hoan bỏ vào valy rất nhiều thứ, còn có các loại sách nên rất nặng. Anh xách giông như xách túi bánh mì, nhẹ nhàng vô cùng, cô nhìn Thạch Lỗi cùng Dương Cảnh Thành, cầm lấy túi nhỏ, bước nhanh vào.

Đi vào, liền thấy Ứng Trì ở trên võ đài, cậu mặc quần đùi màu đỏ, nửa thân trên để trần, đang quấn băng vải.

Gần một năm nay, phần lớn thời gian Ứng Trì đều dùng để luyện tập, mỗi ngày chạy bộ một giờ, tự mình luyện tập ở câu lạc bộ thể thao gần nhà, thi đại học qua đi, người nhìn thì gầy hơn, nhưng thật ra cơ bắp càng rắn chắc.

Chẳng qua làn da cậu trắng quá, lại còn nhỏ tuổi, mặt lại xinh đẹp, ngày thường nhìn không ra.

Từ Kính Dư quay đầu lại, nói với Ứng Hoan: "Phía trước có phòng nghỉ, valy có thể để ở đấy."

Ứng Hoan gật đầu: "Được, cảm ơn."

Ứng Trì vừa nghe thấy âm thanh, vội mở mắt, thật vui vẻ mà đi đến biên võ đài: "Chị."

Ứng Hoan nhìn cậu cười: "Em huấn luyện trước đi, không cần để ý đến chị."

"Được, chị chờ em."

Ứng Trì cũng không có thời gian để ý Ứng Hoan, Ngô Khởi đã thúc dục cậu.

Ứng Hoan đem valy vào phòng nghỉ, vòng nửa vòng, phát hiện hôm nay trong câu lạc bộ có nhiều người hơn lần trước. Bởi vì hạng 91kg trở lên không hạn chế thể trọng, cho nên có hai Quyền thủ hạng cân 91kg, thoạt nhìn rất cường tráng, nhưng không quá cơ bắp, chính là to con.

Ứng Hoan nhìn một vòng, phát hiện không nhiều người đẹp trai giống Ứng Trì cùng...

Cô đi đến khu nghỉ ngơi, thấy Từ Kính Dư cầm cốc nước hướng đối diện cô đi tới, trong đầu nghĩ: Giống Ứng Trì cùng Từ Kính Dư như vậy, quyền thủ đẹp trai thật sự ít.

Từ Kính Dư cầm cốc nước ngồi xuống sô pha, mấy ngụm liền uống hết.

Ứng Hoan đứng trước mặt anh, hỏi: "Có phải hôm nay câu lạc bộ có thêm nhiều người mới?"

Từ Kính Dư cười: " Cô có thể nhìn ra người mới cùng người cũ sao?"

Ứng Hoan trợn mắt: "Cảm giác nhiều người."

Anh nhàn nhạt mà ừ một tiếng, duỗi đôi chân dài dựa vào sô pha, cả người tùy ý lười biếng, "Phải, tháng sáu hàng năm sẽ chiêu dụ tân binh, chuẩn bị cho sáu tháng cuối năm và đầuu năm sau thi đấu, Quyền anh trong nước thi đấu các giải lớn nhỏ không ít."

Ứng Hoan hỏi: "Ứng Trì có thể tham gia không?"

Từ Kính Dư liếc cô một cái, "Ứng Trì mới vào đội, trong đội sẽ chậm rãi sắp xếp thi đấu, bao gồm đoàn đội, cá nhân. Chỉ là, sẽ phải thi đấu để tuyển chọn, trong đội có vài người ở hạng cân 69kg, Ứng Trì không nhất định có thể tham gia, bên trong câu lạc bộ cũng có cạnh tranh."

Người được tham gia thi đấu có hạn, ai mạnh người đó được.

Ứng Hoan quay đầu nhìn Ứng Trì.

Trước kia cô không xem qua câu lạc bộ huấn luyện quyền thủ như thế nào, lúc này nhìn Ứng Trì mang lên quyền bộ, cùng một thiếu niên không quen biết đối mặt, giống như chuẩn bị một trận thi đấu, cô lại hỏi: "Đây cũng là nội dung huấn luyện?"

Từ Dư nhắm mắt, tiếng nói khàn khàn, "Ứng Trì lâu rồi không thi đấu, chắc là huấn luyện viên Ngô để cậu ấy tìm cảm giác."

Ứng Hoan đáp một tiếng, quay đầu lại mới phát hiện ạnh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô im lặng.

Qua vài phút, Từ Kính Dư giống như thật sự ngủ rồi, Ứng Hoan nhìn đến võ đài, đứng dậy đi qua.

Từ Kính Dư nghe thấy tiếng bước chân, mở mắt nhìn.

Ở giữa võ đài có thiết kế bậc thang, là chỗ đứng cho bác sĩ cùng trọng tài, trong lúc thi đấu cũng tránh cho hai bên có tiếp xúc. Ứng Hoan đứng ở chỗ bậc thang, nhìn Ứng Trì bị đấm vài cái rất mạnh, mắt và mũi đều chảy máu.

Đối phương rất mạnh sao?

Hay là....

Ứng trì lâu rồi không thi đấu, thật sự yếu?

Một hiệp kết thúc, Ngô Khởi nhìn Ứng Trì: "Xử lý trước một chút?"

Ứng Trì hít hí mũi, trong lòng nghẹn lại: "Không có việc gì, đánh xong lại xử lý."

Câu lạc bộ có bác sĩ chữa bệnh và chăm sóc, nhưng không phải lúc nào cũng đứng ở biên võ đài, vết thương đơn giản quyền thủ cũng có thể tự mình xử lý.

Ứng Trì thi đấu xong, không đợi gọi người chữa bệnh và chăm sóc tới, Ứng Hoan đã mang theo hòm thuốc bò lên võ đài, động tác thành thạo.

Từ Kính Dư nghỉ nửa giờ, đứng dậy chuẩn bị đi luyện tập, thấy cô sải bước lên quyền đài, đôi mắt híp lại một chút.

Ứng Trì nằm liệt ở trên võ đài, giựa vào biên võ đài, cảm xúc tụt xuống: "Chị."

Ứng Hoan nói: "Ngửa đầu."

Ứng Trì nghe lời mà ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói: "Chị, tháng 9 có trận thi đấu, ở Quảng Châu, em muốn đi, không biết có được không..."

"Còn hơn hai tháng."

"Vâng."

"Nếu em có thể tham gia thi đấu, chị có thể đi xem không? Khi đó hẳn là chưa khai giảng."

Tay Ứng Hoan đang ấn vào xương lông mày của cậu thì dừng lại một chút, "Xem thời gian, nghỉ hè chị phải đi làm thêm."

Bên kia, Từ Kính Dư thay đổi một chiếc quần quyền anh màu đỏ, thắt lưng màu bạch kim, thân hình cường tráng, đứng ở bên cạnh đường biên buộc băng vải, động tác nhanh chóng thành thạo, phảng phất việc làm đã trải qua vô số lần, tay trái cột chắc rất nhanh.

Ứng Hoan cúi đầu lấy túi chườm đá, hướng bên kia nhìn thoáng qua.

Thiếu niên dáng người quá tốt lớn lên cũng đẹp, chỉ là buộc băng vải nhưng làm ở trên người anh liền đẹp hơn người khác vài phần, không lý do gì mà tản ra hormone, hấp dẫn người xem.

Ứng Hoan không chút che dấu, nhìn nhiều lần.

Từ Kính Dư lại lấy một băng vải quấn tay khác, tay trái ấn tay phải, buộc được một vòng, bỗng nhiên liếc Ứng Hoan.

"Ứng Hoan."

Cô sửng sốt, nhìn mắt của anh, trực giác có chút không tốt.

Qủa nhiên.

Từ Kính Dư cong cong môi, quay sang nhìn Ứng Hoan: "Nhìn cái gì? Nhận ra tôi là ai không?"

Ứng Hoan: "..."

Cô không biểu tình quay mặt đi: "Không quen biết."