Truyện Không Thể Ngừng Yêu Em

Chương 2

Ứng Hoan đem băng vải của Ứng Trì thu lại, xoay người kéo cặp sách qua, nhét vào trong cặp chuẩn bị mang về giặt.

Ánh mắt tùy ý mà nhìn, liếc một cái liền thấy dưới khán phòng có một chàng trai mặc đồng phục bóng chày màu đỏ, hoặc nói thiếu niên bởi vì cậu ta nhìn qua thực trẻ tuổi, chỉ trên dưới 20, tóc rất ngắn, lộ ra khuôn mặt anh tuấn sạch sẽ, cả người mang hơi thở thanh xuân, còn có chút chí khí thiếu niên.

Ứng Hoan thấy rất ít người mặc màu đỏ mà đẹp như vậy, khí chất đàn ông nội liễm lại càng mạnh mẽ.

Bởi vì lúc trước không nhìn thấy chính mặt, cho nên không nhận ra anh chính là Quyền Thủ đã KO Ứng Trì, cho dù thấy cũng không nhất định nhớ rõ... Ánh mắt hai người chạm nhau ba giây, Ứng Hoan có chút ngượng ngùng mà quay đầu, kéo khóa cặp lên.

Ứng Trì bỗng nhiên che mặt lại, lớn tiếng la: "Aaaaaaaa! Mặt em trở thành đầu heo! Về nhà như thế nào!!"

Ứng Hoan hoảng sợ, quay đầu lại xem cậu, nhìn em trai bỗng nhiên phát bệnh thần kinh, mặt không biểu cảm nói:: "Trở về như thế nào? Đương nhiên là ngồi xe điện ngầm trở về."

Ứng Trì tiếp tục gào: "Về nhà còn bị đánh aaa!"

Từ Kính Dư: "..."

Anh tự mình nghĩ lại một chút, cảm thấy vừa rồi bản thân đã hạ thủ lưu tình.

Thi đấu kết thúc, người xem chậm rãi tan cuộc, còn một bộ phận người xem nữ không rời đi mà nóng lòng muốn làm quen với Từ Kính Dư, đang muốn tiến lên chào hỏi, ánh mắt Từ Kính Dư đảo qua bọn họ liền nhanh chân hướng khán phòng phía sau mà đi.

Chu Bách Hạo cùng Ngô Khởi còn ngồi tại chỗ, anh ta rất có hứng thú mà nhìn trung tâm võ đài, trêu ghẹo hỏi: "Trong đội cho phép đội viên yêu sớm sao?"

Ngô Khởi cười cười: "Cậu làm thế nào biết hai người đó yêu sớm?"

Chu Bách Hạo cũng cười nói: "Đoán, hai người nhìn rất thân mật, lớn lên cũng không giống nhau, nhìn cũng xứng đôi..." Anh ta dừng một chút, nhìn về phía Từ Kính Dư đã chạy tới trước mặt, xoay chuyển đề tài, "Như thế nào lâu vậy? Đi lấy tiền thưởng sao?"

Từ Kính Dư cầm bao tay từ chỗ ngồi, ném lên trên vai, quay đầu lại nhìn cái đầu heo còn nằm dưới võ đài, ánh mắt dừng lại trên người tiểu cô nương lộ eo, lộ chân, làn da của cô ấy so với Ứng Trì còn trắng hơn một ít, mi mắt rũ xuống, thần sắc ôn nhu mà nhìn thiếu niên kia.

Khoảng cách có chút xa, trong câu lạc bộ còn mở nhạc, anh nghe không rõ họ nói cái gì, nhưng thật sự bội phục sự kiên nhẫn của cô ấy.

Nhưng mà, bạn trai thế này cũng thật mẹ nó rất mệt, mỗi ngày đều làm nũng.

Không có gì cũng làm nũng.

Vì cái gì con trai còn hướng con gái làm nũng?

Anh khịt mũi coi thường.

"Loại tiền thưởng này còn muốn? Anh nếu muốn có thể đi lãnh, dù sao cũng dùng tên anh thi đấu." Từ Kính Dư vừa muốn thu hồi ánh mắt, liền thấy tiểu cô nương cười một chút, lộ ra hai cái răng nanh nhỏ, hàm răng vừa nhỏ vừa trắng. Anh sửng sốt mọt chút, cô liền khép môi, răng nanh nhỏ lại ẩn nấp rồi, giống như là không thích cười lộ ra răng nanh như vậy.

"Cậu còn mặt mũi nói."

Chu Bách Hạo so với Từ Kính Dư lớn hơn ba tuổi, từ nhỏ đã cùng nhau học đánh quyền, Từ Kính Dư muốn trở thành Quyền Thủ chuyên nghiệp, cũng đi theo con đường này, chỉ là... Muốn đánh mấy năm nghiệp dư, tốt nghiệp đại học xong mới chuyển sang chuyên nghiệp, đây là gia đình cậu ấy yêu cầu. Chu Bách Hạo kế thừa gia nghiệp, tiếp quản câu lạc bộ Quyền Anh Thiên Bác của gia tộc, hai người cũng coi như cùng con đường.

Trong vòng luẩn quẩn này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, ông chủ đứng đầu câu lạc bộ Quyền Anh Thiên Bác đỉnh cấp thế giới vậy mà chỉ vì một vạn tiền thưởng liền đến câu lạc bộ quyền anh ngầm để thi đấu, việc này truyền ra ngoài không phải sẽ bị chê cười sao?

Từ Kính Dư không tiếp lời này, nhìn về phía Ngô Khởi, "Anh không đi tìm cậu ta?"

Ngô Khởi có chút do dự, Ứng Trì xác thực không tồi, nhưng kinh nghiệm không đủ, hơn nữa chỉ là một học sinh cao trung thi đấu quyền anh ngầm, rất hiển nhiên đây không phải học sinh chuyên thể dục, lúc này đưa người về phỏng chừng có chút khó. Anh ta nhìn về phía Từ Kính Dư, hỏi: "Cậu cùng cậu ấy đánh xong, cảm giác thế nào?"

Từ Kính Dư nghĩ nghĩ, nói: "Là người thông minh, phản ứng rất nhanh nhạy, năng lực học tập cũng rất nhanh, sẽ bắt chước quyền pháp của tôi, nhược điểm rõ ràng là thể lực không quá tốt... Chỉ là, mấy vấn đề này không lớn, thể lực có thể huấn luyện để mạnh hơn."

Ngô Khởi cười cười, vừa nhấc mắt, phát hiện trên võ đài đã không còn ai, Ứng Hoan cùng Ứng Trì không biết đi từ khi nào. Anh tự hỏi một lát, cười, "Đi về trước đi, hôm nay cũng đã chậm, dù sao biết cậy ấy là một học sinh trung học, chạy không được."

Đêm nay mang cả đội cùng lãnh đạo đi ăm cơm, một đám người đều uống rượu. Từ Kính Dư sắp tới còn phải thi đấu nên cấm rượu, vị trí tài xế liền cứ thế rơi lên người, tiện đường đem Ngô Khởi về nhà, Chu Bách Hạo ở cùng tiểu khu với anh, ba người đi chung xe, con đường này đi qua câu lạc bộ thi đấu ngầm, Chu Bách Hạo thuận miệng đề nghị: "Nơi này buổi tối còn thi đấu, muốn đi xem không?"

Từ Kính Dư không ý kiến, Ngô Khởi gần đây vẫn luôn tìm kiếm hạt giống tốt, tâm tư vừa động, cũng liền đi vào theo.

Không nghĩ tới thật đúng là làm cho anh gặp gỡ một người.

Đáng giá.

...

Đêm 12 giờ khuya.

Ứng Hoan cùng Ứng Trì trở lại dưới lầu, Ứng Trì thấy trong nhà đèn vẫn còn sáng, trong lòng nhút nhát: "Chị, đợi chút nữa chị phải giúp em."

Ứng Hoan gật đầu: "Đươc, giúp em."

"Ai, nếu lấy được tiền thưởng thì về nhà ăn đòn cũng không sao, nhưng không lấy được, còn bị đánh hai lần..." Ứng Trì ngẫm lại liền thấy đau khổ.

Bọn họ cũng không biết, Từ Kính Dư để lại một vạn kia, nhưng người phụ trách câu lạc bộ không đưa cho họ.

Ứng Hoan nhìn mặt cậu, cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng chỉ có thể an ủi: "Đừng nghĩ nhiều, trở về ngủ một giấc thật ngon, ngày mai còn phải đi học."

Ứng Trì buồn bực mà vò tóc, dựa cả người vào Ứng Hoan, "Chị, đỡ em, em choáng đầu..."

Ứng Hoan: "..."

Cửa nhà mở ra, Ứng Hải Sinh cùng Lục Mĩ còn chưa ngủ, đang ngồi trên sô pha xem ti vi, sắc mặt nghiêm túc, quả nhiên là đang chờ bọn họ. Ứng Hoan trước khi đến câu lạc bộ đã gọi điện thoại, nói cô cùng Ứng Trì tối nay về nhà, làm cho bọn họ không cần chờ.

Ứng Trì cúi đầu, ngồi xổm ở cửa cọ tới cọ lui đổi giày, đổi xong đôi giày, đầu cũng không dám nâng lên, nhấc chân hướng phòng mình mà đi, "Ba mẹ, con đi ngủ trước, hai người đừng xem ti vi quá muộn, đặc biệt là ba, thận của ba không tốt, liền không cần thức đem..."

"Tiểu tử thối! Mày ngẩng đầu lên cho tao!"

Ứng Hải Sinh đứng lên, kêu một tiếng đầy tức giận.

Ứng Trì dưới chân như có gió, đi thât nhanh hướng cửa phòng, Ứng Hải Sinh hướng bóng dáng cậu rống giận: "Mày nếu còn chạy thì đừng nhận tao là ba!"

Ứng Trì lảo đảo một cái, khó khăn lắm mới đứng lại ở cửa, động tác chậm chạp quay đầu lại, mag một cái đầu heo vừa tím vừa xanh đối diện Ứng Hải Sinh và Lục Mỹ, Ứng Hải Sinh tức giận đến hít thở khó thông, thấy một quyển từ điển tiếng Anh để trên bàn liền cầm lấy ném qua.

Ứng Trì nghiêng người, quyển từ điển thật dày sượt qua bên cạnh, cậu chạy thật nhanh rồi đứng lại thẳng tắp, thái độ nhận sai vô cùng tốt.

Lục Mỹ hồi lại tinh thần, vội kêu: "Ông làm gì thế, cơ thể không tốt còn tức giận, còn muốn sống hay không! Ông tưởng ném xuống thằng bé thì tôi mặc kệ sao?"

Ứng Hoan cũng có chút sợ hãi, vội vàng kéo ông lại, làm nũng nói: "Ba, người đừng nóng giận, ngày mai còn phải đi bệnh viện kiểm tra, ba nghỉ sớm một chút."

Ứng Hải Sinh mấy năm trước kiểm tra phát hiện bản thân bị nhiễm trùng đường tiểu, mấy năm nay vẫn luôn kiểm tra cùng trị liệu, chờ có được thận thích hợp. Cho nên, cứ mỗi cuối tuần đều đi kiểm tra, một tháng cũng mất không ít tiền viện phí, hơn nữa thân thể không tốt cũng ảnh hưởng tới công việc, mấy năm trước công ty giảm biên chế, ông đã bị điều xuống dưới.

Vốn dĩ đối với nhà có gia cảnh bình thường, trong nhà có người bệnh nên điều kiện ngày càng kém, Ứng Trì cũng vì không có tiền mà phải từ bỏ con đường học đấu vật tự do. Cũng may tiểu tử này tuy rằng ầm ĩ nhưng rất hiểu chuyện, chưa đòi hỏi cái gì. Ứng Hoan học mỹ thuật vì chuyện này mà cũng từ bỏ, nha đầu này từ nhỏ đã rất ngoan, dường như không cần người lớn nhọc lòng.

Ứng Trì cùng Ứng Hoan đều cảm thấy không có gì, không vì chuyện này mà ủy khuất, chỉ là không không thích học thôi, không có gì ghê gớm cả. Nhưng Ứng H0aif Sinh cảm thấy rất có lỗi với bọn họ, lại không có biện pháp, tính tình cũng ngày càng kém.

Ông chỉ vào cái đầu heo của Ứng Trì mắng: "Mày nói, mày học cái hư bên ngoài xã hội có phải hay không? Có phải yêu sớm không? Còn cùng người ta tranh dành bạn gái mà đánh nhau?"

Ứng Hoan: "..."

Ba của cô nghỉ ngơi ở nhà, có phải xem quá nhiều phim tình cảm cẩu huyết?

Ứng Trì vẻ mặt sửng sốt, phản ứng lại thế nào đây, đỏ mặt tía tai mà kêu lên: "Con không phải! Con không có!"

Ứng Hải Sinh tức quá, giơ tay liền bụp một cái trên đầu cậu, thằng nhóc này nửa năm gần đây bắt đầu phản nghịch, mỗi tháng đều cùng người đánh nhau ẩu đả, ông thật sợ nó học cái hư bên ngoài.

Ứng Trì còn choáng đầu, một cái đập xuống sao có thể chịu!

Ứng Hoan vuội vàng dùng sức đẩy cậu một phen, một chân nhếch lên đá vào mông cậu, mắng: "Về sau không được như vậy mà phải trở về sớm, nhanh đi làm bài tập cho chị, không làm xong đêm nay đừng ngủ, chị tắm rửa xong sẽ quay lại kiểm tra."

Ứng Trì vội vàng nhảy vào phòng, nhìn về phía Ứng Hải Sinh lấy lòng::Ba, chị của con kêu con đi làm bài tập, con đây... Trước lầm bài tập nha."

Ứng Hải Sinh thở hổn hển, nhìn về phía Ứng Hoan, thở dài: "Con sắp thi đại học, học viện y A lấy điểm cao như vậy, không ôn tập tốt làm sao thi? Còn em trai con, buổi tối đi ra ngoài tìm nó, chính là sợ nó gặp rắc rối có phải không?"

Ứng Hoan sợ ông lại mắng Ứng Trì, vội vàng nói: "Con đều ôn tập rất tốt, thành tích rất ổn định, thi đại học không thành vấn đề."

Lục Mỹ sợ Ứng Hải Sinh tức giận hại thân, đem người giữ chặt khuyên nhủ: "Được rồi, đều đã muộn, mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi bệnh viện."

Ứng Hải Sinh tức giận qua đi, để vợ kéo về phòng, tới trước cửa phòng còn không quên quay đầu trừng con trai một cái: "Nhìn cái gì mà nhìn, làm bài tập! Một giờ sau chị mày sẽ kiểm tra."

Ứng Trì sụp vai, uể oải đáp: "Vâng"

....

Làm ầm ĩ mười phút, cuối cùng cũng yên tĩnh.

Ứng Hoan tắm rửa xong ra tới, không nghĩ tới Ứng Trì thật sự đi làm bài tập, cô đi đễn bên cạnh bàn học, vừa lúc thấy cậu đang học tiếng Anh, cô nhắc nhở: "Cái từ đơn này viết sai rồi, cuối cùng là S không phải R."

Ứng Trì vâng một tiếng, sửa lại, tự viết thật sự qua loa.

Ứng Hoan sờ đầu cậu, "Còn choáng sao?"

"Còn chút." Ứng Trì sờ sờ bụng, "Chính là bụng rất đói."

"Chị đi lấy bánh mì cho em", Ứng Hoan quay lại phòng khách, lấy cho cậu bánh mì cùng sữa bò, đặt lên bàn, "Mau ăn."

Ứng Trì nghĩ nghĩ, ngẩng đầu nhìn cô: "Chị, về sau em thi đấu chị đừng đi cùng em, ba nói đúng, chị sắp thi đại học, nếu như bị em chậm trễ thì làm sao bây giờ?"

Ứng Hoan rũ mắt nhìn cậu: "Không được, chị không đi em cũng không thể đi."

Vạn nhất xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ? Cô không yên tâm.

Ứng Trì trừng mắt: "Như vậy sao được, phí giải phẫu của ba còn chưa tích cóp đủ đâu, chẳng may năm nay phải làm giải phẫu, nhà của chúng ta cũng không thể bán được."

"Có mười hai vạn." Ứng Hoan khen cậu, "Em rất lợi hại."

Thiếu niên đắc chí mà cười: "Kia đương nhiên."

Ứng Hoan trong lòng mềm nhũn, nhấp môi cười, giúp cậu thu dọn bàn học, "Em mau ăn đi, bài tập chị là giúp em, em đi ngủ sớm một chút."

Ứng Trì sửng sốt, thời điểm phản ứng lại, Ứng Hoan đã mang theo cặp sách của cậu đi ra ngoài, còn thuận tay đem cửa phòng đóng lại. Nay vẫn là lần đầu tiên Ứng Hoan chủ động giúp cậu làm bài tập, không nhịn được nhếch miệng cười: "Trên đời này vẫn là chị tốt nhất..."

Từ sau trận đấu cùng Từ Kính Dư, Ứng Trì đã không thi đấu một khoảng thời gian, chủ yếu sợ ảnh hưởng tới Ứng Hoan ôn tập.

Cuối tuần nào đó của tháng năm, cậu ngồi trên sô pha xem ti vi, đài truyền hình địa phương vừa lúc phát tin đội quyền anh của đại học A đại biểu cho tỉnh đi tham gia thi đấu, thi đấu chính là hạng cân 75kg.

Đây không phải Chu Bách Hạo sao?

Cậu vội vàng quay đầu hô to::Chị! Chị! Mau tới đây xem! Cái người đánh em tham gia thi đấu!"

Ứng Hoan đang soát lại bài thi toán, nghe được tiếng cậu hô, đầu cũng không nâng: "Ừ"

Ứng Trì không thuận theo, buông không tha: "Chị nhanh tới xem, anh ta cũng ở đại học A, về sau lên đại học đừng không nhận ra, nếu như anh ta theo đuổi chị, chị đồng ý thì làm sao bây giờ?"

Ứng Hoan: "..."

Cái nếu như rối loại gì thế này, loại nếu như này sẽ không có.

Ứng Trì hô vài lần, Ứng Hoan không có biện pháp đành phải buông bút rồi đi ra.

Thi đấu là phát sóng trực tiếp, không có giải thích.

Chỉ nghe thấy người chủ trì gọi cái gì "Kính Vương", cô cho rằng chính là người mặc quần quyền anh màu trắng kia.

"Chị, chị xem cẩn thận một chút, phải nhớ kỹ anh ta trông như thế nào."

Ứng Hoan ngồi xuống bên cạnh cậu, nghiêm túc nhìn màn hình tivi, bởi vì có liên quan đến Ứng Trì nên cô cũng thích xem thi đấu quyền anh. Lần trước thời điểm anh ta thi đấu cùng Ứng Trì cô không phát hiện, Ứng Trì tuy rằng không phục, nhưng cũng khen "Chu Bách Hạo vài lần"

"Chị nhớ kỹ."

"Em không tin, chị không nhìn chằm chằm anh ta năm phút đồng hồ, sao có thể nhớ rõ?" Ứng Trì phun trào, Ứng Hoan có chút ngại ngùng, cô nhận mặt người tương đối chậm, trước kia cô thường xuyên không nhớ được bạn học của cậu.

Ứng Hoan nhìn thân hình cao lớn trên tivi, hình dáng anh tuấn, ra quyền sắc bén, như là tự nhiên nói: "Anh ta lớn lên đẹp, tương đối dễ nhớ."

Ứng Trì bỗng nhiên không hé răng, Ứng Hoan cho rằng cậu không cao hứng khi cô không nhớ được "Kẻ thù", quay đầu xem cậu, bảo đảm nói: "Chu Bách Hạo, tóc rất ngắn, đôi mắt có chút sâu, thích mặc màu đỏ, chị thực sự nhớ kỹ."

Ứng Trì mệt tâm: "Nhớ kỹ liền nhớ kỹ, vì cái gì chị còn khen anh ta?"

Ứng Hoan: "..."

Tác giả có lời muốn nói: Thật xin lỗi, tôi mới vừa lưu chương mới liền có việc gấp mà phải đi, quên không sắp xếp thời gian, muốn khóc!

Tiểu Trì: Chị, chính là anh ta! Anh ta đánh em! Chị nhớ kỹ chưa?

Ứng Tiểu Hoan: Chu Bách Hạo, nhớ kỹ, lớn lên đẹp.

Từ Kính Dư:...

[ Tấu chương trọng điểm: Làm bạn gái Kính Vương không cần làm nũng]

Chị em diễn xuất vô cùng tốt, ở tuyến biểu diễn, Ứng Tiểu Hoan diễn tốt nhất liền có thưởng, em trai đáng yêu như ánh mặt trời, mọi người sẽ thích cậu ấy, tôi nói câu chuyện này nhân vật rất đáng yêu, người nhà cũng rất tốt. Đây là tác phẩm ngập tràn không khí thanh xuân, đêm mai liền tiến vào văn chương đại học, vai diễn xuất hiện ngày càng nhiều!

Editor: Phần lời tác giả thật khó edit, nếu không phải đọc lên thấy vui thì mình đã không cố gắng edit rồi, mọi người có muốn đọc không, nếu muốn thì mình vẫn edi, không thì mình trực tiếp bê nguyên convert lên đây.

Có một số từ Hán Việt, khi để Hán Việt thì mình thấy hay hơn, giống trong tiếng Anh ý, đổi sang tiếng Việt dù vẫn có từ đông nghĩa nhưng lại không có được cảm giác như ban đầu, ví dụ "bất quá-> nhưng mà", "tiểu cô nương-> cô bé", "tiểu tử-> thằng bé, thằng nhóc," "nam nhân-> chàng trai, anh chàng, người đàn ông", "vạn nhất-> nếu như, chẳng may"... Làm mình không biết nên để thế nào cho hợp. Mọi người thấy nên để nguyên Hán Việt hay đổi sang Thuần Việt?