Truyện Không Thể Ngừng Yêu Em

Chương 24

Edit: Rùa

Hai người ăn khuya xong đã là 1 giờ sáng, những người khác đều đã về nghỉ ngơi. Ứng Hoan đương nhiên không thể nghe được Từ Kính Dư kêu mình là nữ vương, cô tắm rửa xong liền lên giường nằm, nghĩ lại cảnh ở nhà ăn, Từ Kính Dư hơi nhướng mày nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Chuyện này e là không được, tôi chỉ gọi bạn gái là nữ vương, cô khẳng định muốn tôi kêu sao?"

Ứng Hoan lúc đấy quả thật bị dọa rồi, lập tức ngăn cản anh: "Không, không cần, anh đừng gọi bậy."

Lúc ấy tim cô như sắp nhảy ra ngoài.

Từ Kính Dư thật là...

Má cô lại hơi nóng lên, thở ra một hơi thật dài, vùi mặt vào gối, lại nhịn không được sờ sờ niềng răng, suy nghĩ miên man, không biết người được Từ Kính Dư coi như nữ vương sẽ như thế nào?

Ứng Hoan vốn dĩ chỉ đùa một chút, cô cũng không thật sự muốn Từ Kính Dư kêu mình là nữ vương. Chỉ là không nghĩ tới Từ Kính Dư sẽ trả lời nghiêm túc như vậy, cô cảm thấy mình đã biết được một bí mật của anh.

Cô xoa xoa mặt, xoay người ôm lấy chăn.

Một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau, trận bán kết vẫn còn tiếp tục, Ngô Khởi mang mọi người đi xem đội Bắc Kinh và đội Qúy Dương thi đấu. Mấy đội này đều là đội mạnh, nếu không có chuyện gì xảy ra bất ngờ thì họ nhất định sẽ vào bán kết, thậm chí là chung kết, rất có thể đây sẽ là đối thủ của bọn họ.

Trên cơ bản mỗi đội đều có vận động viên mới, Ngô Khởi chủ yếu là muốn cho bọn họ xem mấy người mới này.

Thi đấu để vào vòng bán kết còn hai ngày nữa mới kết thúc, tổng cộng có mười đội được vào, lại chọn ra năm đội để vào trận chung kết, tranh đoạt á quân và quán quân.

Xem xong đội Bắc Kinh thi đấu, mọi người kéo nhau về khách sạn, trên đường, Thạch Lỗi nói: "Vòng bán kết đừng gặp phải đội Bắc Kinh và Qúy Dương, nếu không rất khó thắng."

Dương Cảnh Thành đá mông anh ta một cái: "Mẹ nó, anh đừng nói bậy, không biết miệng anh rất xấu sao? Nói cái gì mà nói!"

Thạch Lỗi vội vàng đánh vào miệng: "Phi phi phi!"

Dương Cảnh Thành nhìn anh ta một cái, lại nhìn Ứng Hoan, đưa ra chủ ý: "Để bác sĩ nhỏ tát anh một cái đi, cô ấy vận khí tốt, khẳng định có thể đánh bay vận đen."

Ứng Hoan: "..."

Vì sao cô phải làm chuyện này?

Thạch Lỗi sờ mặt, hơi do dự, nhìn chằm chằm Ứng Hoan.

Ứng Hoan xấu hổ, vội cự tuyệt: "Không được đâu."

Từ Kính Dư liếc nhìn anh ta, cong khóe miệng: "Hay là để tôi tới."

Thạch Lỗi vội vàng né tránh, lắc đầu mạnh: "Không không không, tôi nói đùa."

Vui đùa cái gì vậy, để Kính Vương tát một cái, anh có thể bị gãy mấy cái răng chứ chẳng đùa.

Ngô Khởi và Chu Bách Hạo đi sau cùng, nhìn thoáng qua phía trước, cười nói: "Cô gái nhỏ Ứng Hoan này rất tốt, khó được đám gia hỏa này đều thích cô ấy như vậy."

Chu Bách Hạo cười cười: "Sẽ dỗ người, biết tiến biết lui, suy nghĩ rất tốt, xác thật rất lợi hại."

Anh nhìn Trần Sâm Nhiên đi phía trước, không quá hòa nhập với tập thể, "Cậu ta sao thế? Còn ghi hận chuyện lần trước Ứng Hoan vạch trần cậu ta?"

"Trong lòng có chút không phục đi, thằng nhóc này thật sự có chút phản nghịch."

"Để ý một chút, đừng để cậu ta gây chuyện."

"Tôi biết."

Trần Sâm Nhiên đi một mình ở giữa, nhìn một đám người vây quanh Ứng Hoan ở phía trước, trong lòng có chút khinh thường, không rõ tại sao mọi người lại thích cô như vậy, cô ấy có cái gì tốt, còn không phải chỉ biết dỗ người thôi sao? Cậu nghĩ nghĩ, dường như mỗi lần có ai thi đấu cô cũng đều khen.

Nếu cậu cũng dự thi, có phải cô cũng sẽ khen cậu hay không?

Trần Sâm Nhiên nhíu mày, cảm thấy bản thân có bệnh, muốn cô khen làm gì? Nếu không phải cô ấy, hiện tại cậu cũng là vận động viên tham gia thi đấu, nơi nào đén lượt Ứng Trì.

Nghĩ như vậy, Trần Sâm Nhiên càng cảm thấy Ứng Hoan nhìn không vừa mắt.

Đi đến cửa khách sạn, đi động của Ứng Hoan vang lên, là Chung Vi vi gọi.

Thiên Tân có một hiệu sách rất nổi tiếng, thiếu kết đặc biệt, Lâm Tư Vũ vẫn luôn muốn đi xem, hôm nay sau khi ăn trưa xong liền kéo Chung Vi Vi đi cùng. Khương Manh muốn đi xem thi đấu, nhưng đi một mình thì ngại nên đành đi cùng bọn họ dạo quanh hiệu sách nửa ngày.

Chung Vi Vi nói trong điện thoại: "Cậu muốn đi ăn với bọn tớ không?"

Ứng Hoan nghĩ nghĩ, nói: "Được, tớ đi cùng các cậu."

Tắt điện thoại, cô nhìn Ứng Trì, nói: "Chị đi ăn cơm cùng bọn Vi Vi."

Ứng Trì hỏi: "Muốn em đi cùng chị không?"

Ứng Hoan cười cười: "Không cần, buổi tối em còn phải huấn luyện, nghỉ ngơi cho tốt, chị sẽ về muộn."

"Vâng."

Từ Kính Dư nghiêng đầu nhìn cô: "Nhận ra nên đi đường nào sao?"

Ứng Hoan cảm thấy anh có hiểu nhầm với bệnh mù mặt của mình, không phải cả xe và đường đều không nhận ra, có chút tức giận nhìn anh: "Đương nhiên nhận ra, tôi cũng không phải đồ ngốc, tôi biết xem bản đồ."

Từ Kính Dư nâng khóe miệng: "Vậy là tốt rồi."

Ứng Hoan bĩu môi, "Tôi đi đây."

Cô xoay người, đi đến ven đường bawsg xe.

Mấy người Chung Vi Vi đã tìm một quán ăn ở gần khách sạn, lúc Ứng Hoan đến bọn họ đã gọi xong đồ ăn, cô vội vàng đi qua ngồi xuống, Chung Vi Vi cười: "Tớ còn tưởng rằng Tiểu Trì sẽ tới cùng cậu."

"Nó không thể tùy tiện ra ngoài, nếu đi còn phải xin phép huấn luyện viên, buổi tối cũng phải huấn luyện, rất phiền."

"Thật vất vả." Chung Vi Vi nhớ tới cái gì, hỏi: "Sao Ứng Trì có thể tham gia thi đấu?"

"Có đội viên bị thương, nó được thay thế." Ứng Hoan nói đơn giản chuyện Trần Sâm Nhiên.

Mấy người lắp bắp kinh hãi, Khương Manh nói: "Nếu cậu không phát hiện, cậu ta cứ lên đài như vậy sao?"

Ứng Hoan gật đầu: "Ừ."

Chung Vi Vi nhíu mày, có chút lo lắng: "Vậy chắn chắn cậu ta hận cậu lắm."

Ứng Hoan cầm ly nước, nhấp một ngụm, nhớ tới Từ Kính Dư nói đoàn sủng, không quá để ý: "Hận thì hận thôi, cũng không thể mỗi người đều thích tớ, bị thương cũng không phải tớ làm cậu ta bị thương."

"Cũng đúng."

Người phục vụ mang đến một ly nước trái cây, để trước mặt Khương Manh, Khương Manh quấy ống hút, nhìn Ứng Hoan, thấp giọng nói: "Đúng rồi, Ứng Hoan, lúc trước nói cậu hỏi câu lạc bộ còn tuyển nhân viên không, cậu hỏi chưa?"

Ứng Hoan sửng sốt.

Cái này...

Cô thật sự quên mất.

Cô nhấp môi, nói thật: "Xin lỗi, tớ quên mất, chờ tối về tớ sẽ hỏi."

Khương Manh bĩu môi: "Vậy cậu phải nhớ đấy."

Lâm Tư Vũ liếc cô ấy một cái, cười nói: "Làm gì vậy? Cậu thật sự thích quyền anh hay là do Kính Vương?"

Khương Manh cúi đầu: "Tớ thật thích quyền anh, càng chú ý càng thích."

Lâm Tư Vũ cười cười, nhìn về phía Ứng Hoan: "Người theo đuổi Từ Kính Dư hẳn là rất nhiều đi? Cậu ở câu lạc bộ lâu như vậy, có thấy anh ấy thân thiết với ai không?"

Ứng Hoan suy nghĩ, lắc đầu: "Hình như không có."

Nếu thân thiết một chút, đó chính là cô...

Tối hôm qua bọn họ còn cùng đi ăn khuya.

"Kia, có ai mặt dày tương đối lì lợm mà bám lấy anh ấy? Ví dụ như quyền anh bảo bối, fans..." Lâm Tư Vũ trước nay đều nói chuyện trực tiếp như vậy, cũng không sợ đả thương người, cô cười tủm tỉm, "Nghe nói có một vài quyền thủ còn ngủ cùng rất nhiều người, đặc biệt là mấy quyền thủ chuyên nghiệp. Kính Vương còn đẹp trai như vậy, fans nữ không ít, ít nhiều cũng có người muốn ngủ với anh ấy..."

Ứng Hoan: "..."

Cô nhớ rõ trước kia Khương Manh cũng nói qua mấy lời này, nhưng là khi đó cô chưa đến câu lạc bộ, chưa quen biết Từ Kính Dư.

Hiện tại quen Từ Kính Dư rồi, nghe được mấy lời này, không hiểu sao lại cảm thấy kỳ quái.

Trong ấn tượng của cô, việc khiến Từ Kính Dư cảm thấy hứng thú quả thật không nhiều, ngoại trừ hứng thú với quyền anh thì những cái khác anh đều không quá để tâm.

A, không đúng, anh thích nghe nhạc, có đôi khi còn xem phim điện ảnh, xem nhiều nhất là thi đấu quyền anh. Cô chưa bao giờ thấy anh ra ngoài hẹ hò, cũng không gặp nữ sinh nào đến câu lạc bộ tìm anh.

Cho nên, cô rất khó đem chuyện có bạn gái hay lên giường với nữ nhân gắn lên người anh.

Thậm chí, bạn gái anh sẽ như thế nào cô cũng thấy rất khó tưởng tượng.

Rốt cuộc, anh muốn tìm một người giống như nữ vương.

Dạng nữ sinh như thế nào mới có thể làm nữ vương của anh?

Khí chất giống ngự tỷ sao?

Ứng Hoan thật sự không nghĩ ra được.

Khương Manh nhìn cô chăm chú: "Có sao?"

Ứng Hoan lắc đầu: "Không có, ít nhất tớ chưa từng thấy qua."

Lâm Tư Vũ nhướng mày: "Nói như vậy, anh ấy còn rất biết giữ mình sạch sẽ, đến bạn gái cũng chưa từng có?"

Ứng Hoan cứng họng, lắc đầu, cái này... Cô cũng không biết.

Chung Vi Vi buồn cười: "Đẹp trai như vậy, nếu thật sự chưa từng có bạn gái, đó thật sự khó có được." Cô nhìn Ứng Hoan, "Ai, sao cái gì cậu cũng không biết, trong câu lạc bộ nhiều người độc thân như vậy, cậu có thể tìm hiểu bát quái một chút mà."

Ứng Hoan nhất thời không nói gì, nửa ngày mới nói: "Tớ làm gì muốn bát quái chuyện của anh ấy, hỏi nhiều người khác hiểu nhầm thì sao?"

Chung Vi Vi vốn muốn nói hiểu nhầm thì để họ hiểu nhầm, nhưng nhìn qua Khương Manh, lại nhịn xuống.

Cơm nước xong, Ứng Hoan đi dạo với bọn họ, thấy sắp đến 10 giờ, chuẩn bị trở về, Ứng Trì liền gọi điện thoại tới, cậu nói: "Chị, khi nào chị trở về?"

Ứng Hoan nói: "Bây giờ chị về."

Ứng Trì cười: "Em ra cửa chờ chị."

Ứng Hoan bật cười: "Không cần, chị tự mình lên lầu được, em cứ nghỉ đi, không cần chờ chị."

"Không được, em phải thấy chị về phòng mới yên tâm."

"... Được được được, chị đến khắch sạn cho em nhìn trước, để em an tâm."

"Vâng."

Ứng Hoan cất điện thoại, nói với Chung Vi Vi: "Tớ đi về trước."

Chung Vi Vi nói: "Nếu không cậu ở với tớ một đêm? Dù sao nơi này cũng gần nơi cậu ở, sáng mai cậu lại về."

Ứng Hoan lắc đầu: "Không được, biết đâu trong đội có chuyện gì cần tớ giúp đỡ tớ lại không có thì không tốt, hơn nữa Ứng Trì còn ở bên đấy."

"Được rồi được rồi, cậu về đi."

Ứng Hoan đi rồi, Lâm Tư Vũ có chút cảm khái: "Quan hệ của Ứng Hoan và Ứng Trì thật tốt."

Chung Vi Vi biết sự tình nhà Ứng Hoan, cô cười nhẹ: "Đúng vậy, Ứng Trì rất che chở cô ấy, tớ hâm mộ muốn chết, mẹ tớ sao còn chưa sinh cho tớ một em trai nhỏ cơ chứ!"

"Ha ha." Lâm Tư Vũ cười lạnh, "Tớ nghĩ chỉ đánh chết em trai tớ."

.....

Ứng Hoan trở lại khách sạn, đi đến trước cửa phòng Ứng Trì gõ cửa.

Ứng Trì mở cửa rất nhanh, thấy cô trở về liền an tâm, mắt đào hoa khẽ nhíu: "Chị, cuối cùng chị cũng trở lại."

Ứng Hoan định đi vào, liền nghe thấy giọng nói của Thạch Lỗi và Dương Cảnh Thành, nhìn vào liền phát hiện mấy người này đang ở đây chơi bài, cô nhỏ giọng hỏi: "Các người hơn nửa đêm còn đánh bài, không sợ huấn luyện viên mắng sao?"

Thạch Lỗi vội nói: "Đừng nói chuyện."

Ứng Hoan: "..."

Cô nhìn Ứng Trì, Ứng Trì gãi gãi đầu, đem chậu nước bẩn hắt qua Thạch Lỗi: "Là anh Lỗi muốn em chơi."

Ứng Hoan nhìn Thạch Lỗi, Thạch Lỗi bị ánh mắt của cô làm cho áy náy, gãi gãi đầu, khụ một tiếng: "Kia không phải, tôi chỉ muốn thả lỏng một chút, huấn luyện viên Ngô đang nói chuyện với Từ Kính Dư, bọn tôi chỉ chơi một chút liền trở về ngủ."

Ngoài cửa, bỗng nhiên truyền đến tiếng của Từ Kính Dư, thanh âm lãnh đạm: "Cảm ơn, nhưng tôi không đói bụng, cũng không thể tùy tiện ăn đồ ăn bên ngoài, cô đi đi."

Thạch Lỗi vừa nghe, lỗ tai đều dựng thẳng lên.

"Đây là lại có nữ sinh mang đồ đễn cho Kính Vương?"

"Tám phần là như thế."

"Chậc, chắc là fans nữ, không biết Kính Vương không thích người khác theo đuổi sao? Tới một người cự tuyệt một người."

Một chân Ứng Hoan còn ở ngoài cửa, nghe được rõ ràng hơn, cô không nhịn được quay đầu nhìn về phía hành lang, quả nhiên thấy có nữ sinh đứng ở hanh lang, chặn Từ Kính Dư trước cửa phong Ngô Khởi.

Nữ sinh kia cao gầy, mặc một thân váy ngắn, da trắng, dáng người đẹp, tóc dài đến eo, rất xinh.

Từ Kính Dư bỏ tay vào túi quần, thái độ không chút để ý, quay đầu nhìn bên này.

ỨNg Hoan đối diện anh vài giây, cảm thấy nhìn lén như vậy thật không tốt, vội rụt người lại.

Cô đi vào phòng Ứng Trì, nhớ tới lời Chung Vi Vi nói, lòng hiếu kỳ dâng nên, hỏi một câu: "Tại sao Từ Kính Dư không thích người khác theo đuổi?"

Thạch Lỗi cũng thấy khó hiểu, anh không biết cảm giác cảm giác được người khác theo đuổi như thế nào, mỗi lần thấy Từ Kính Dư cự tuyệt nữ sinh, đặc biệt là nữ sinh xinh đẹp, đều cảm thấy đặc biệt khó hiểu.

Anh suy nghĩ thật lâu, cảm thấy chỉ có một nguyên nhân.

"Khả năng người nào đẹp một chút đều thích làm bộ lạnh lùng."

Ứng Hoan: "..."