Truyện Không Thể Ngừng Yêu Em

Chương 5

Ứng Hoan không nghĩ tới anh lại phối hợp như vậy, cứ đứng mà nhìn anh, ngẫm lại cũng đúng, hai người không thân, niềng răng có cái gì đẹp mà nhìn! Ánh mắt nhìn qua gương mặt anh, dừng ở áo thun đỏ trên người, nhấp nhấp môi, buồn bực mà đi đến trạm xe bus.

Từ Kính Dư xoay đầu chầm chậm, nhìn theo hướng cô gái nhỏ đang bước đi không chút tinh thần.

Chỉ là mang niềng răng thôi mà, có cần buồn bực như vậy không? Lại không phải anh mang cho cô, Từ Kính Dư lắc đầu, thấy Đỗ Nhã Hân đi ra, đứng thẳng lên, vẫy tay gọi: "Mẹ, nơi này."

Đỗ Nhã Hân đi tới, Từ Kính Dư liền lên xe lái đi, thời điểm xe chậm rãi đi qua trạm xe bus, ánh mắt thoáng thấy cô gái nhỏ vừa mang niềng răng vẫn còn đứng ở trạm xe bus, bên cạnh có thêm một thiếu niên mặc đồng phục học sinh.

Tiểu tử kia vừa nhảy nhót lung tung vừa nói cái gì đó, Ứng Hoan mặt không biểu tình nhếch môi, cho cậu xem cái niềng răng mới mang.

Đỗ Nhã Hân nhìn về phía cửa sổ: "Con nhìn cái gì thế?"

"Không có gì." Từ Kính Dư thu hồi ánh mắt, tay đặt trên vô lăng gõ nhẹ, nghe Ngô Khởi nói, hôm qua anh ta đã tới nhất trung tìm Ứng Trì hỏi xem cậu có muốn vào đại học A, sau đó tiến vào đội thi đấu của trường rồi tham gia câu lạc bộ Quyền Anh Thiên Bác.

Từ Kính Dư 17 tuổi đã là quyền thủ của câu lạc bộ Quyền Anh Thiên Bác, sau khi thi đậu đại học A, Chu Bách Hạo lại từ đại học A chiêu mộ được vài quyền thủ có tiềm lực, tỷ như Thạch Lỗi cùng Dương Cảnh Thành. Chỉ là, hai người này đã đại biểu cho nhà trường đi thi đấu lại muốn tham gia cả ở câu lạc bộ, thời gian có chút không đủ dùng, Chu Bách Hạo đơn giản là tạo ra một câu lạc bộ nhỏ ở trường, tài nguyên có thể dùng chung, nếu thắng đều có lợi, đại học A dĩ nhiên sẽ đông ý.

Số lượng người được chọn mỗi năm dĩ nhiên có hạn, trước khi đi gặp Ứng Trì, Ngô Khởi đã tìm hiểu về thành tích của cậu, thành tích thực bình thường, lên tam trung không thành vấn đề nhưng đậu đại học A thì khả năng không lớn.

Một cơ hội tốt như vậy, Ứng Trì cũng rất thích quyền anh, khẳng định sẽ không cự tuyệt.

Nhưng mà Ứng Trì do dự một chút liền cự tuyệt Ngô Khởi.

Đối với chuyện này, Từ Kính Dư cảm thấy rất ngoài ý muốn.

Chuyện này Ứng Trì không nói với Ứng Hoan, sau khi Ứng Hoan thi đại học kết thúc, cậu lại vui vẻ mà chạy đi câu lạc bộ ngầm kia tham gia thi đấu, kiếm tiền thưởng cùng phí lên sân khấu.

Nghỉ hè qua đi, trừ bỏ tiền cho Ứng Hoan niềng răng, bọn họ gửi ngân hàng từ 12 vạn tăng tới 15 vạn, phí giải phẫu vẫn không đủ, bởi vì gia đình bọ mấy năm nay dường như không có tiền gửi ngân hàng, đủ ăn cơm đã không tồi. Thời gian nghỉ hè, Ứng Hoan ở câu lạc bộ trị thương, bởi vì hầu như mỗi đêm cô đều đi, Ứng Trì liền nói với người phụ trách: "Cũng không thể để chị tôi làm không công chứ."

Bởi thế câu lạc bộ liền trả lương cho cô, hơn hai tháng có sáu ngàn, cô mua một cái notebook, còn thừa một tháng sinh hoạt phí.

Chuyện này hai chị em đều giấu rất tốt, thế nhưng vẫn lộ tẩy ngoài ý muốn.

Có người quen đến câu lạc bộ đã thấy họ.

Buổi tối ngày hôm đó, khi hai người đi đến dưới lầu, Ứng Hoan giúp Ứng Trì đội một cái mũ lưỡi trai, đêm nay cậu bị thương, tiền thưởng cũng không lấy được, đội mũ thế này co thể lừa gạt qua, "Lập tức phải lên tam trung rồi, về sau không cần đi đánh quyền, sau khi vào đại học chị sẽ đi tìm việc làm thêm,"

Ứng Trì vội vàng nói: "Không cần, việc học của chị khẳng định sẽ rất bận, còn đi làm thêm, kia sẽ mệt chết! Hơn nữa em rất thích đánh quyền, bị đánh cũng thích."

Ứng Hoan ngẩng đầu nhìn cậu, thiếu niên trong mắt như có ánh sáng, cô biết cậu thật sự rất thích quyền anh.

"Như vậy cũng không thể đi, em học tập cho tốt, về sau vào đại học cũng có thể thi đấu chính quy, em đi báo danh thi đấu, chuyên nghiệp hay nghiệp dư đều được, dù sao chị cũng không đồng ý cho em đến câu lạc bộ ngầm thi nữa."

Ứng Hoan khó có được thái độ cứng rắn, vừa dứt lời liền nghe Ứng Hải Sinh rống giận: "Hai đứa còn đứng đó làm gì, nhanh đi về nhà cho tao."

Trong lòng hai người lộp bộp, Ứng Hải Sinh dường như chưa bao giờ mắng Ứng Hoan, vừa rồi ông quát chính là "Hai đứa."

Ứng Hoan liền đi qua, nhỏ giọng nói: "Lát nữa em đừng nói gì, để chị nói trước, biết không."

Ứng Trì thế nhưng nghe lời gật đầu: "Vâng."

Đêm 12 giời khuya.

Ứng gia đèn đuốc sáng trưng, Ứng Hoan cùng Ứng Trì bị phạt đứng trong góc phòng khách, hai chị em đứng thẳng tắp, thái độ nhận sai vô cùng thành khẩn, Ứng Trì đứng chếch về phía trước, nếu ba đánh lại đây cậu sẽ che cho chị.

Ứng Hải Sinh đi khắp nơi trong nhà tìm đồ vật có thể đánh bọn họ, cây cán bột, vừa nhìn liền thấy gậy gộc bằng gỗ lại còn cứng nữa, liền buông; từ điển tiếng Anh, cầm trên tay ước lượng cân nặng, lại luông; gối đầu, cái này lại quá nhẹ, nhanh tay ném xuống...

Ứng Trì nhìn ông đi qua đi lại trong nhà, cậu cảm thấy thật mệt tâm, nắm lấy cây chổi bên cạnh đưa tới, nhỏ giọng nói: "Ba, cái này rất tiện tay, ba dùng nó đi."

Ứng Hoan: "..."

Cô vội vàng đem cây chỏi cướp về, giấu phía sau lưng.

Ứng Hải Sinh: "..."

Ông quay lại trừng con trai một cái, đoạt lấy cái chổi sau lưng Ứng Hoan, Ứng Hoan gọi vài tiếng ba, Ứng Hải sinh tức chính mình hồ đồ, giận hai đứa nhỏ giấu mình đi làm việc này, bắt lấy cái chổi đi qua.

Ứng Hải Sinh đánh thật ra không mạnh, Ứng Trì bị đánh vài cái, cảm thấy cũng không quá đau, nhưng Ứng Hoan nóng nảy, che trước mặt cậu: "Ba, người đừng đánh, muốn đánh thì đánh con đi, là con bảo Ứng Trì đi."

Ứng Trì vội nói: "Việc này không liên quan đến chị, là chính con thích đi."

Ứng Hải Sinh cầm cây chổi đánh qua: "Còn nói! Còn nói!" Lúc này ông liền mắng Ứng Hoan, "Con cũng đi theo em trai làm bậy, cái loại địa phương kia loạn như thế nào? Đánh quyền cái gì, mỗi ngày mặt mũi bầm dập về nhà,còn có dáng vẻ học sinh sao? Người không biết còn tưởng nó là xã hội đen, học hư ở đâu!"

"Về sau đi một lần, đánh một lần!"

"Vốn dĩ mỗi lần trở về đều bị đánh..."

Ứng Trì một bên trốn, một bên ồn ào, Ứng Hoan trừng cậu nói: "Câm miệng!"

Còn nói, ngại chưa đủ loạn sao.

Lục Mỹ đi làm ca đêm về, liền thấy cảnh tượng gà bay chó sủa như vậy, bà đau đầu đứng ở cửa, cửa nhà bên cạnh mở ra, bác gái hàng xóm tò mò nhìn bọn họ.

"Thực xin lỗi, đã làm ảnh hưởng đến mọi người." Ứng Hoan nhìn bác gái hàng xóm cười một chút, đóng cửa lại.

Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.

Lục Mỹ sớm biết chuyện này, hai giờ trước Ứng Hải Sinh đã gọi điện nói cho bà, lại khiến bà đau lòng, nhìn về phía hai chị em. Ứng Hoan hứa về sau sẽ không cho Ứng Trì đi đánh quyền anh nữa, Ứng Trì bị ép gật đầu, đảm bảo sẽ không đến câu lạc bộ ngầm đi thi đấu quyền anh, chuyện này cuối cùng cũng kết thúc.

Ban đêm, Ứng Hải Sinh nằm ở trên giường thở dài: "Đều do tôi khiến bọn nhỏ phải chịu khổ..."

Lục Mỹ cũng thở dài theo, nhưng ngẫm lại cảm thấy có chút kiêu ngạo, cười một chút,: "Tôi đi làm một năm cũng dư ra hai vạn, lần này, bọn nhỏ cũng vì ông, ông nên dưỡng bệnh cho tốt mới phải, đừng làm phí tâm tư bọn nhỏ."

Ứng Hải Sinh khuôn mặt sầu khổ, nghĩ đến tương lai có một ngày phải làm giải phẫu, nếu không tìm được thận thích hợp. Có lẽ... Nghĩ vậy, một đêm ngủ không an ổn.

....

Trung tuần tháng chín, Ứng Hoan cùng Chung Vi Vi đều thi đậu ngành Y của đại học A, hai người cùng đi báo danh, được phân cùng một ban, còn cùng phòng ký túc xá, hai người vô cùng vui vẻ.

Ứng Trì đưa Ứng Hoan đến, tiếp nhận vị trí cu li cho cô.

Bạn cùng phòng Lâm Tư Vũ hào hứng hỏi Ứng Hoan: "Bạn trai bạn?"

Ứng Hoan cùng Ứng Trì lớn lên không giống nhau, sau khi đeo niềng răng, giá trị nhan săc có chút giảm, liền càng không giống, luôn có người hiểu nhầm bọn họ là người yêu. Chung Vi Vi không chờ Ứng Hoan giải thích, trực tiếp cười ha ha: "Không phải, là bạn trai tớ."

Ứng Trì xấu hổ đỏ bừng tai, cào cào đầu.

Ứng Hoan giải thích: "Không phải đâu, là em trai tớ."

Lâm Tư Vũ nhìn Ứng Trì chằm chằm một hồi, lại giựa đến gần Ứng Hoan nói: "Em trai cậu lớn lên rất tuấn tú."

Ứng Hoan cười cười: "Đương nhiên."

Còn một bạn cùng phòng nữa, khác ban, khác ngành, tên là Khương Manh, mọi người làm quen một chút, trao đổi WeChat. Ứng Hoan nhìn chằm chằm khuôn mặt của hai bạn cùng phòng, nỗ lực nhớ kỹ mặt bọn họ, sợ ở trên đường gặp lại không nhận ra...

Ứng Hoan ngoại trừ đi học, còn tìm một việc làm thêm, dạy bạn học nhỏ vẽ tranh.

Trước kia cô đã học qua mấy năm mỹ thuật, sau lại phải từ bỏ, nhưng tóm lại cũng đã học bảy tám năm, ngày thường có thời gian cũng vẽ mấy bức họa, năng lực vẫn còn, cảm giác tìm trở về, dạy bạn nhỏ không thành vấn đề.

Tháng mười, trong trường tổ chức đại hội thể dục thể thao, Ứng Hoan chạy bộ cùng Chung Vi Vi ở sân thể dục, không nghĩ tới lại gặp Từ Kính Dư ở đây.

Cô liếc mắt một cái là có thể nhận ra anh là bởi vì anh thường xuên mặc đồng phục bóng chày màu đỏ, khóa kéo cao lên đến trên cổ, họa tiết trên ngực áo với cái áo lần ở bệnh viện giống nhau.

Anh mặc màu đỏ đặc biệt đẹp trai, tóc vẫn ngắn như trước, đứng ở ngoài sân thể dục, có loại khí chất hăng hái không nói nên lời.

Từ Kính Dư cùng Ngô Khởi vừa đến sân thể dục, liền thấy Ứng Hoan đứng bên cạnh xà đơn, cô mặc một bộ đồ thể thao màu xanh lam, tóc buộc đuôi ngựa, mặt rất nhỏ, làm da trắng tuyết, tôi mắt trong veo đen nhánh, đang quay đầu nhìn anh.

Từ Kính Dư có chút ngoài ý muốn, nhướn mày nhìn cô.

Ứng Hoan không tự giác mà liếm niềng răng, đầu lưỡi đè lên răng nanh, mặt không biểu tình quay đi.

Ngô Khởi nhìn Ứng Hoan, lại nhìn Từ Kính Dư: "Cậu biết?"

Từ Kính Dư nghĩ nghĩ, cười nói: "Tính là biết đi, anh cũng gặp qua, lần trước ở câu lạc bộ quyền anh ngầm."

Ngô Khởi nghĩ một lát, bừng tỉnh đại ngộ: "A,là cô gái nhỏ đó."

Bạn gái Ứng Trì.

Không đúng, cô là sinh viên đại học A, tình chị em?

"Đúng thế." Từ Kính Dư bỏ tay vào túi quần, đi phía trước vài bước, bước chân bỗng nhiên dừng lại, quay đầu hỏi Ngô Khởi: "Huấn luyện viên, anh còn muốn cho Ứng Trì nhập đội không?"

Nói đến cái này, Ngô Khởi liền có chút bất lực, thở dài nói: "Tiểu tử Ứng Trì kia hiện tại câu lạc bộ quyền anh ngầm kia cũng không đi, tôi đến trường học tìm cậu ta hai lần, cậu ta thoạt nhìn cũng không giống không muốn đi, nhưng chính là không đáp ứng."

Từ Kính Dư liếc nhìn Ứng Hón, không chút để ý mà nói: "Anh đi hỏi cô ấy, nói không chừng cô ấy có thể khiến cho Ứng Trì nhập đội."

Ngô Khởi cười: "Điều kiện gì tôi cũng đều nói rồi, cậu ta cũng chưa đáp ứng, cô ấy một cái tiểu cô nương, cứ cho là bạn gái Ứng Trì, cũng không nói được?"

"Nói được, cô ấy sẽ dỗ người."

Tác giả có lời muốn nói: Từ Kính Dư: Cô ấy sẽ dỗ người, có thể đem người dỗ đến tâm ngứa.

Tiểu Trì: Hâm mộ sao?

Ứng Tiểu Hoan:........

Vẫn như cũ không có được tên họ Kính Vương, chương sau sẽ có! Chờ Tiểu Trì gia nhập đội liền chơi vui vẻ.

[ Tấu chương trọng điểm: Ứng Tiểu Hoan sẽ bám người. ]

Ứng Tiểu Hoan răng mọc không tốt, sau khi làm thẳng rồi sẽ rất xinh đẹp, mọi người thật nhọc lòng, niềng răng không ảnh hưởng đến thân thân*, làm Kính Vương khi thân thân bị thép vướng phải mà một mồm đầy máu ngang với trên võ đài bị người đấm mười cái thật mạnh, anh còn cảm thấy rất ngọt, quá sức sao?

( * thân thân là gì mọi người tự hiểu nhé (^_^)/)