Truyện Không Thể Ngừng Yêu Em

Chương 7

Từ Kính Dư.

Trách không được người chủ trì trên ti vi cùng người vượn Thái Sơn gọi anh là Kính Vương, trách không được Chung Vi Vi cùng Ứng Trì tìm tên Chu Bách Hạo trên mạng đều không thấy.

Ứng Hoan vất vả nhớ kỹ mặt anh, cảm thấy có thể đem người cùng tên nhớ rõ, hiện tại mới biết tên của anh là tên giả... Cô có chút hỗn loạn, trầm mặc vài giây, ngẩng đầu nhìn anh, xác nhận một việc: "Đêm đó người cùng Ứng Trì thi đấu là anh sao?"

Từ Kính Dư cười: "Phải."

Ứng Hoan lại hỏi: "Kia, con trai bác sĩ Đỗ là anh sao?"

Từ Kính Dư có chút kỳ quái nhìn cô, cong cong môi: "Phải, không nhớ kỹ tôi?"

"Hiện tại nhớ kỹ, Từ Kính Dư."

Ứng Hoan không truy hỏi anh vì sao lại giả danh, tiếp tục lời nói vừa rồi, "Tôi muốn nhờ anh một chút, huấn luyện viên Ngô Khởi nói Ứng Trì gia nhập câu lạc bộ có thể trực tiếp vào đại học A, nhưng thằng bé không chịu đáp ứng..."

Cô nhìn anh.

Từ Kính Dư nhìn đôi con ngươi đen nháy của cô, khẽ cười một tiếng: "Cái này tôi biết, chỉ là, không phải cô dỗ cậu ta rất giỏi sao?"

Dỗ...

Ứng Hoan không biết tại sao anh lại dùng từ này, nhưng quả thật cô không dỗ Ứng Trì tốt, uy hiếp cũng vô dụng, cô có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu: "Không có, lần này thằng bé nói thế nào cũng không nghe lời tôi, cho nên tôi muốn nhờ anh giúp..."

Từ Kính Dư cười nhạo: "Cả cô còn không dỗ tốt cậu ta, tôi có thể hỗ trợ cái gì?"

Cũng không phải muốn anh đem người dẫn tới đây đi?

Thạch Lỗi bên cạnh nghe xong trong chốc lát, phản ứng lại, cô gái nhỏ không phải tới theo đuổi Từ Kính Dư, là tới tìm hỗ trợ, chuyện về Ứng Trì anh ta cũng đã nghe qua, nhịn không được cười: "Thằng nhóc đó có phải sợ bị đánh hay không, rốt cuộc đánh quyền có đôi khi xem ai yêu thích."

Ứng Hoan nhìn anh ta một cái, nhíu mày một chút: "Không phải, thằng bé rất thích đánh quyền."

Thời điểm cô nói chuyện, môi đóng mở, niềng răng như ẩn như hiện, Từ Kính Dư liếc vài lần, đem bình nước uống hết, có chút lười biếng hỏi: "Cho nên, cô muốn tôi giúp như thế nào?"

"Ứng Trì kỳ thật là người rất cứng đầu, không chịu thua..."

Cô dừng một chút, liền nghe thấy Từ Kính Dư nói: "Tôi cũng không chịu thua. Phần lớn Quyền thủ đều không chịu thua, ở trên quyền đài, chịu thua cũng chỉ có bị đánh."

Ứng Hoan ngơ ngác nhìn, cảm thấy khi nói những lời này, thần sắc của anh trở nên kiên định, cả người có một loại tự tin ngạo nghễ không nói nên lời, làm cô có cảm giác____

Người con trai này tuyệt không chịu thua trước bất kỳ ai, không ai có thể khống chế được anh ta.

Từ Kính Dư hướng cô nâng cằm, ý bảo cô tiếp tục.

Ứng Hoan phục hồi lại tinh thần, mềm giọng nói: "Anh thắng nó, cũng quá mạnh rồi, hơn nữa đánh không nghiêm túc cứ như đem nó ra chơi, nó vẫn luôn không phục, anh có thể giúp tôi kích thích nó một chút, nó nhất định khộng chịu nổi ai khiêu khích, đặc biệt là anh."

Từ Kính Dư có chút không thể tin mà nhìn cô: "Không phải, cô muốn tôi giúp cô dỗ cậu ta đấy chứ?"

Dỗ?

Ứng Hoan không biết tại sao anh cứ dùng từ này, cô vội vàng lắc đầu, sửa lời anh: "Không phải dỗ, không cần anh dỗ, anh kích thích nó là tốt rồi, anh nói cái gì cũng được, mắng nó cũng được, nói vài câu khó nghe cũng tốt... Chờ anh kích thích xong, tôi lại đi dỗ nó là được."

Từ Kính Dư: "..."

Nói đến cùng, vẫn là muốn dỗ.

Anh hiện tại có chút hối hận, vì cái gì lần trước lại lên võ đài thi đấu?

Từ Kính Dư ném bình nước đã trống không xuống, ôm hai tay, từ trên cao mà nhìn xuống cô, không chút để ý mà cười: "Cô không sợ tôi nói chuyện quá khó nghe, cậu ta không gượng dậy nổi?"

Ứng Hoan cùng anh gặp qua vài lần, đặc biệt là lần gặp ở bệnh viện, anh cho cô cảm giác... dễ nói chuyện, chô nên cô mới nghĩ nhờ anh giúp đỡ.

Hiện tại nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, bỗng nhiên có chút hối hận, cảm thấy chính mình không nên nói chuyện này, nhưng lời đã nói ra, cô không muốn bỏ dở giữa chừng.

Cô nhấp môi, nhỏ giọng nói: "Sẽ không, tôi tin tưởng anh."

Từ Kính Dư: "..."

Anh không tin tưởng chính mình, càng không tin chuyện muốn anh đi dỗ thằng nhóc đầu heo kia.

Thạch Lỗi ở bên cạnh nghe bát quái một lúc, cười ha ha xen mồm: "Nếu không, để tôi đi kích cậu ấy? Để tôi đánh với cậu ta một trận, cậu ta thua sẽ dễ bảo hơn."

Ứng Hoan quay đầu liếc anh ta một cái, mặt không biểu tình nói: "Không cần, cám ơn."

Bên kia, Dương Cảnh Thành mới vừa tập luyện xong cũng lại đây xem náo nhiệt, "Để tôi đi?"

Ứng Hoan nói: "Không được, nhất định phải là Từ Kính Dư."

Cô quay đầu nhìn Từ Kính Dư, lẳng lặng nhìn, giống như loài động vật nhỏ mềm mại cố chấp nào đó, vì cô cầu người, tính tình đặc biệt mềm mỏng, làm Từ Kính Dư có ảo giác cô đang hướng anh làm nũng.

"Có thể chứ, Từ Kính Dư?"

"..."

"Tôi... tôi mời anh ăn cơm?"

"..."

"Anh muốn ăn cái gì cũng được..."

".."

Cô gái nhỏ không ngừng cố gắng, mỗi câu như viên đạn bọc đường oanh tạc lại đây, khuôn mặt lạnh nhạt của Từ Kính Dư cuối cùng cũng không thể giữ nổi, có chút không kiên nhẫn mà giơ tay, đánh gãy lời nói của cô, "Được rồi, tôi giúp cô, có thể đi?"

Ứng Hoan lập tức cười, đôi mắt sáng lắp lánh: "Cảm ơn."

"Ăn cơm không cần tính."

Từ Kính Dư không có hứng thú cùng bạn gái người khác ăn cơm, thậm chí đến tên cũng lười hỏi, anh bỏ tay vào trong túi, lướt qua cô đi ra cửa, thần sắp lạnh lùng: "Cậu ta ở đâu?"

Ưngs Hoan vội vàng đi theo sau lưng anh, "Đi cùng huấn luyện viên Ngô, có lẽ đang ở phía trước, nếu không thấy tôi sẽ chờ ở trước võ đài."

Từ Kính Dư dừng lại bước chân, quay đầu nhìn.

"Chỉ một lần này."

Nói xong không đợi Ứng Hoan phản ứng đã quay đầu bước đi.

Này đều do cái gì?

Ứng Hoan nhìn thân ảnh cao lớn phía trước, nhỏ giọng nói thầm: "Vốn dĩ không nghĩ sẽ có lần sau."

Lại nhanh chạy theo.

Bên kia, Ứng Trì bị Ngô Khỏi lôi đi nửa vòng, phát hiện không thấy chị gái đâu, muốn quay lại tìm, Ngô Khởi nói: "Cô ấy có lẽ tùy tiện đi dạo, câu lạc bộ như vậy, cũng không thể đi lạc?"

Ứng Trì nghĩ nghĩ: "Chúng ta đi phía trước chờ chị ấy."

Ngô Khởi mang người tới khu nghỉ ngơi, để Ứng Trì ngồi xuống, cười nói: "Được chúng ta ở đây nói chuyện chính trước."

Ứng Trì do dự một chut, nói: "Nếu tôi không thi đậu đại học A, thi đậu đại học T bên cạnh có thể gia nhập đội không?"

Ngô Khởi: "..."

Không phải là, nói nửa ngày mà gia hỏa này còn không nghĩ kỹ?

Từ Kính Dư người cao, chân dài, Ứng Hoan đi theo sau anh đến chỗ ngoặt ở hành lang, liền thấy Ngô Khởi nhíu mày: "Không được, cùng chúng tôi liên kết là đại học A, đại học T không có đội Quyền anh, cậu nếu muốn vào đội, chỉ có thể vào đại học A..."

Từ Kính Dư và Ứng Hoan đứng tại chỗ nghe được Ngô Khỏi nói, không nóng không lạnh trào phúng: "Này mẹ nó mời tổ tông vào đi? Đánh quyền không tốt, bản lĩnh cũng không nhiều, yêu cầu lại rất nhiều, cô mỗi ngày dỗ cậu ta như vậy có mệt không? Để làm gì?"

Tổ tông.....

Ứng Hoan nghe anh nói mà cảm thấy thẹn, nhịn không được cãi lại: "Anh không hiểu Ứng Trì, thằng bé thật sự rất nghe lời, hiện tại chỉ là suy nghĩ không thông suốt thôi."

Từ Kính Dư một lời khó nói hết mà nhìn cô.

Ngốc tử.

Ứng Hoan nào biết anh đang suy nghĩ cái gì, ánh mắt đặc biệt tĩnh lặng.

Từ Kính Dư nhìn mắt cô, xem nhẹ niềng răng ở trong miệng, kỳ thật rất xinh đẹp, làn da trắng nõn non mịn hiếm thấy. Thằng nhóc kia nhìn như tiểu bạch kiểm, còn mỗi ngày muốn người dỗ dành, đáng giá để cô khom lưng uốn gối sao?

Anh liếc cô, khóe miệng khẽ nhếch, cười đến vô lại: "Nghe anh trai một câu, đem cậu ta đá đi."

Ứng Hoan: "..."

Từ Kính Dư thu hồi nụ cười, hướng Ứng Trì đi qua.

Ứng Hoan cổ quái mà nhìn bóng dáng anh, anh sẽ không giống huấn luyện viên Ngô, hiểu lầm cô cùng Ứng Trì là người yêu đi? Cô cùng Ứng Trì chỉ hơn kém một tuổi, lớn lên rất không giống nhau, xác thực rất dễ gây hiểu nhầm.

Cô cũng đi qua, vừa muốn giải thích một câu, liền thấy Ứng Trì trừng lớn đôi mắt, giống như gặp quỷ mà trừng Từ Kính Dư: "Anh như thế nào lại ở chỗ này?"

Từ Kính Dư: "Tôi vì sao không thể ở chỗ này?"

Ứng Trì lúc này mới phát hiện anh đang mặc đồng phục của đội, vội nhìn về phía Ngô Khởi, Ngô Khởi sứt đầu mẻ trán, đều đã quên đi chuyện này, nhìn về phía Từ Kính Dư, hướng Ứng Trì nói: "Cậu ta cũng học đại học A, hạng cân 75kg, cậu còn nhớ rõ đi?"

"Đương nhiên nhớ rõ!"

Ấn tượng sâu sắc!

Ứng Trì nhíu mày, cậu làm sao có thể không nhớ? Người này trước còn đại diện cho đại học A đi thi, khẳng định là đội viên của câu lạc bộ Thiên Bác.

Bọn họ hiện đang ở khu vực nghỉ ngơi, có mấy cái ghế sô pha màu lam, trên bàn nhỏ có một đĩa kẹo bạc hà. Từ Kính Dư ngồi xuống ghế sô pha diện bọn họ, bóc một cái kẹo bạc hà bỏ vào miệng, anh duỗi chân, khoanh tay, nhìn về phía Ứng Trì: "Qua thôn này không có cửa hàng, thị trường quyền anh rong nước tương đối tạm, nhưng cũng không thiếu một người như cậu, cũng đừng nghĩ năng lực mình quá cao, trong đội không thể không có cậu. Cậu không đồng ý đặc cách, lại vẫn muốn vào trong câu lạc bộ, với số diểm của cậu, có thể thi sao?"

Ứng Trì bị anh nói thẳng trực tiếp chọc đến chỗ đau khổ, đỏ mặt tía tai mà kêu: "Tôi còn chưa thi đâu! Anh làm sao biết tôi thi sẽ không đậu?"

Ứng Hoan cúi đầu nhìn cậu, từ nhỏ đến lớn, thành tích của Ứng Trì chỉ xếp hạng trung bình, mỗi lần thi cử đều cố gánh tranh được một trận đòn của Ứng Hải Sinh mà thôi, thành tích thật sự không tốt...

Cô tối hôm qua đã hỏi cậu vài lần, cách nào cũng đã dùng, Ứng Trì đều nói không vào đội, hiện tại hiển nhiên động tâm.

"Cậu muốn chính mình thi vào đại học A trước sau đó mới nhập đội?"

"Phải."

Ứng Trì cũng biết thành tích của mình không tốt lắm, thi đậu đại học A quả là một vấn đề khó khăn.

Thiếu niên cúi đầu, tối qua còn kiên định không vào đội bây giờ lại bị dao động, cậu bất chấp tất cả, cậu bứt bứt tóc: "Bác trai đã lớn tuổi, bác gái khẳng định không đồng ý chuyện kia, về sau nếu như ba..." Cậu dừng một chút, có chút ủ rũ, "Nếu tôi dựa vào đặc cách mà vào đại học A, tương lai không đánh quyền nữa, lúc đó tôi có thể làm gì? Lại không có văn hóa, làm không tốt sẽ không tìm được việc, quay đầu lại còn muốn có người nuôi, thật mất mặt..."

Ứng Hoan sờ sờ đầu cậu, ôn nhu nói: "Không có việc gì, chị nuôi em."

Từ Kính Dư: "..."

Anh cười lạnh: "Ai mẹ nó nói với cậu vận động viên quyền anh liền không có văn hóa?"

Ứng Trì cũng mặt lạnh nhìn anh, không chút khách khí mà nói: "Kia không phải sao? Rất nhiều quyền thủ đều là từ nhỏ đã đánh quyền, hoặc là đặc cách học thể dục, mỗi ngày thời gian huấn luyện đều chiếm gần hết, nào còn thời gian học tập."

Không văn hóa...

Thạch Lỗi cùng Dương Cảnh Thành đi tới xem náo nhiệt bỗng nhiên cảm thấy đầu gối tê rần.

Ứng Hoan quả thực hết chỗ nói rồi, nắm một chút tóc của cậu, có thể đừng nói chuyện hay không? Đừng có không gia nhập đội liền đem người đắc tội hết.

Ngô Khởi khụ một tiếng, có chút đau đầu mà nhìn Ứng Hoan, cô nhìn về Từ Kính Dư. Từ Kính Dư nhàn nhạt mà liếc cô một cái, nhìn về phía Ứng Trì: "Nói đi, cậu đối với nơi này có gì bất mãn?"

Ứng Trì đối diện anh nói: "Bất mãn đối với anh."

Ứng Hoan đứng ở bên cạnh, mắt dừng ở trên người Từ Kính Dư, có chút tò mò không biết anh sẽ nói gì.

Từ Kính Dư rắc một tiếng, cắn viên kẹo bạc hà trong miệng, cười nhạo: "Yếu như gà, đánh cũng không đánh lại tôi, trong đội cũng không dám vào, đai học A cũng không thi được, cậu có bản lĩnh gì mà bất mãn đối với tôi?"

Ứng Hoan: "..."

Ứng Trì tức giận, Yếu như gà? Anh ta mắng cậu yếu như gà?

Thiếu niên phản ứng lại, hoàn tòan hỏng mất, phản ứng đầu tiên là nhìn về phía Ứng Hoan, mở miệng gào: "A a a a a, chị, anh ta mắng em là yếu như gà!!!!"

Ứng Hoan: "..."

Từ Kính Dư sửng sốt một chút, nhìn về phía Ứng Hoan.

Chị?