Truyện Làm Nô

Chương 45

Mấy ngày nay Tân Nô không dám đối mặt với Vương Hủ. Mỗi khi hắn nói chuyện mặt cười như khôngcười, nàng lại nhớ tới lời đồn ngày đó ở Quỷ Cốc, thật sự là phiên giang đào hải...

hắn... hắn thế mà cùng với... vô sỉ! thật sự vô sỉ!

Lúc này nghe Vương Hủ nói đến hai chữ "Phụng dưỡng phụ mẫu" liền nhịn không được hiểu sai, hai mắt mở lớn, có loại xúc động muốn chửi người.

May mà nàng cũng coi như thông hiểu huyền học đạo gia, mãnh liệt hít một hơi sau đó mới bình phục lại, nghiêm mặt hỏi: "Làm thế nào kiếm?"

Có lẽ bộ dạng cắn răng nhẫn nhịn của Tân Nô khiến Vương Hủ cảm thấy thú vị, nở nụ cười hiếm thấy trong suốt mấy ngày qua.

Cúi đầu khẽ cắn một cái lên môi trên của nàng: "Nếu nàng là đệ tử thương đạo, vậy tự mình tìm cách đithôi!"

một câu nhẹ nhàng cứ thế đuổi Tân Nô đi.

Lúc tới thị trấn nhỏ nước Tề. Tân Nô mặc một thân nam trang đứng trước xe ngựa, nhìn dân chúng đilại, trong lòng mơ hồ không có định hướng.

Cơ Oánh bị dáng vẻ của nạn dân nước Tề dọa sợ rồi, dùng khăn lụa che kín mặt nói: "Ân sư chưa nóihôm nay ăn gì? Từ lúc vào nước Tề, đã lâu không có thịt ăn rồi..."

Nước Tề mất mùa, ven đường rau dại cũng bị đào sạch sẽ, đừng nói gì đến chim bay cá nhảy. Hôm qua Tử Hổ vòng quanh dốc núi vài vòng, nhưng cũng chỉ bắt được ba con chim sẻ, bé thế kia, cho dù nướng đến béo ngậy thơm phức, cũng không đủ no bụng mấy người.

Nhìn Cơ Oánh là chi nữ của công khanh gia đình khá giả, giờ đói bụng đến mức con mắt hiện ra tặc quang, đôi má đầy đặn có chút lõm vào. Lúc này Tân Nô mới mơ hồ có cảm giác trách nhiệm nuôi sống gia đình.

"Người nói để chúng ta tự kiếm tiền..."

Cơ Oánh nghe xong lời này, giấc mộng có thịt ăn lập tức biến mất, thanh âm run rẩy nói: "Sao...Làm thế nào? Ta... không làm!"

nói xong nàng lo lắng nhìn đám người cách đó không xa, nhà gỗ vô cùng náo nhiệt.

Nhà gỗ này không giống nơi khác, ở bên cạnh phân chia rất nhiều cửa gỗ. Mỗi cửa gỗ đều có một hai nữ tử phấn son dày đặc, quần áo hở hàng dựa cửa mà đứng.

Tân Nô nhìn các nàng cười đùa trêu chọc đám nam tử tới lui, thỉnh thoảng còn có nam nhân dắt nữ nhân vào trong đóng cửa, thật lâu không đi ra, lúc này hai má mới đỏ lên, có chút giật mình.

Nàng quên mất đây là nước Tề! Năm đó Quản Trọng tướng quốc nước Tề, bố trí nội cung có bảy thành, mỗi thành có 100 nữ tử. Bảy trăm nữ tử này dựa cửa mà đứng, mời chào nam tử qua đêm. Mà việc này Quản Trọng quy cho là vì nước. Nhất thời quốc khố suy yếu..."

Vì vậy bắt đầu từ đó nước Tề liền có việc buôn bán "Kĩ nữ".

Chuyện không đứng đắn như thế không phải phụ thân nói cho nàng, mà là Vương Hủ nhân lúc nhàm chán, kể cho nàng nghe đấy. Lúc ấy hắn còn trêu chọc nàng, khó trách Khổng phu tử tôn sùng Quản Trọng, nói nào là "Tương công Quản Trọng, bá chư hầu, nhất khuông thiên hạ, dân đáo vu kim thụ kì tứ" các loại lời nói.

Nếu suy nghĩ cẩn thận, đại bộ phận nam tử thiên hạ đối với hành động của Quản Trọng cảm động tới rơi nước mắt, dù gì cũng thay bọn họ an bài xử lí mọi việc chu toàn, lưu lại lợi ích lớn bậc này cho nam tử thiên hạ...

Lúc ấy Tân Nô nghe xong lời này, trong lòng thật khó chịu, chỉ cảm thấy đám... nữ lang này thật đáng thương thân bất do kỉ mà thôi!

Tuy nghe nói qua, nhưng mà trước kia nàng sống rất lâu trong Cốc, lại thêm quốc phong nước Ngụy khác nước TỀ, lần đầu tiên nhìn thấy đám kĩ nữ đứng trước cửa mời chào khách. Nhưng Cơ Oánh theo phụ thân kiến thức rộng rãi, tất nhiên biết rõ đây là chỗ nào. Hơn nữa nàng cũng biết rõ đoàn người ân sư có chút túng thiếu, chắc không bỏ được mặt mũi, nghĩ để nàng và Tân Nô dựa cửa đứng, kiếm chút phí.

Sau khi Tân Nô hiểu rõ ý của Cơ Oánh, hung hăng trừng mắt liếc nàng ta nói: "Biện pháp để nữ tử trong thiên hạ kiếm tiền đâu chỉ một cách?"

Cơ Oánh bị trừng chột dạ, nhỏ giọng nói: "Cái này không cần tiền vốn..."

Biện pháp kiếm tiền trong thiên hạ quả thật rất nhiều, nhưng mà việc không cần tiền vốn thì rất ít.

Vương Hủ keo kiệt, còn không bằng lần trước, một văn tiền còn chẳng cho. Chỉ đuổi Tử Hổ đi theo hai nàng bảo vệ, sai thị vệ tháo cửa xe để che nắng mặt trời, tự nằm dưới bóng cây thảnh thơi ngủ, chỉ là không biết hắn ngủ thật, hay trong đầu suy nghĩ phương pháp khiến người khác phải sợ hãi...

Mấy ngày nay Vương Hủ chăm chỉ bôi thuốc nên lòng bàn chân nàng cũng khép vảy, hơi ngứa một chút, đi đường cũng thoải mái.

Qua lại vài vòng, Tân Nô có chủ ý, quay người hỏi Tử Hổ: "trên người ngươi có bao nhiêu văn tiền?"

Tử Hổ móc trong ngực ra một mấy xâu tiền, đáng tiếc nơi này không phải nước Ngụy, bằng không có thể mua được không ít đồ.

Tân Nô dùng khăn gói kĩ món tiền lớn kia, sau đó mang theo Cơ Oánh và Tử Hổ tới trước cửa thành. Bởi vì lúc qua cửa thành luôn luôn có vệ binh đứng canh trò chuyện với nhau.

Khi Tân Nô nghe được một người bán muối nói chuyện bằng khẩu âm của nước Ngụy, lập tức đi về phía hắn.

"Xin hỏi quân giá, hai gánh muối biển chào giá bao nhiêu?" Nghe giọng nói mềm mại người bán muối không khỏi kinh ngạc quay đầu lại, bởi vì Tân Nô mặc nam trang, khăn trùm đầu che kín nửa mặt, cũng không... xuất chúng lắm, hắn lia mắt nhìn Tử Hổ.

đi ra ngoài mọi người đều phải cẩn trọng, nhìn nam tử tráng kiện đứng cản đường, trong lòng sinh ra cảnh giác: "Muối này ta muốn chở về nước Ngụy, không bán!"

Nước Tề sản xuất nhiều cá muối. Tại nước Tề muối biện không đáng giá đấy. Nhưng mà chở về nước Ngụy thì khác, những... muối biển này giá có thể tăng lên gấp hai.

Tân Nô không buông tha, mỉm cười nói: "Hai gánh muối này cho dù vận chuyển tới nước Ngụy, cũng chỉ bán được 100 văn tiền, huống chi trên đường khó tránh khỏi tổn thất một ít, ta nguyện ý dùng 150 văn tiền mua hai gánh muối thô này, ngươi bằng lòng không?"

Lúc trước Tân Nô đi dạo quanh thành nước Ngụy, đối với giá cả các món hàng cũng nắm rõ, lúc này nóira giá chính xác, khiến gã bán muối cũng động tâm.

Cuối cùng Tân Nô ở nước Tề không bỏ ra một văn tiền nào mua được hai gánh muối biển.

Tử Hổ trước giờ mặt không biểu tình, đứng im một bên. Cơ Oánh thì không chịu nổi, trừng mắt hỏi: "Tỷ tỷ, mua nhiều muối như vậy làm gì? Cho dù tỷ có bán hai gánh muối này đi cũng không đổi được cái gì. hiện tại nước Tề đang lâm vào nạn đói, gạo thịt đắt đỏ, căn bản là không đủ dùng đấy!"

Tân Nô bảo Tử Hổ vác hai bao muối nói: "Muội lại quên, lúc ở trong Cốc Quy Khương làm thế nào để chữa bệnh cho người bị cảm lạnh?"

Quy Khương là người nước Tề, biết cách dùng muối biển. Nàng kết hợp phương pháp học được trong Cốc, lấy muối biển thô ngâm thuốc đông y, sau đó dùng chảo xao lên, để vào túi, chườm nóng bụng và đốt ngón tay cho bệnh nhân bị cảm lạnh.

Nghe như vậy Cơ Oánh lập tức giật mình: "Tỷ nói là, chúng ta dùng... muối thô này chế thành túi muối bán? Nhưng mà... bán cho người nào?"

Tân Nô chỉ vào một loạt nhà gỗ kia nói: "Bán cho các nàng."

Vẫn còn nhớ rõ mấy tiết học ban đầu ở Cốc, mấy ngày liền, Vương Hủ khiến nàng mệt mỏi eo nhức chân tay bủn rủn. Quy Khương thấy vậy chủ động chế cho nàng một túi muối đưa qua. Sau khi chườm nóng, cảm giác kinh mạch trôi chảy, trong túi muối tản ra mùi thuốc, chốc lát sau nàng có thể nhẹnhàng chìm vào giấc ngủ.

Những... nữ lang này cả ngày nghênh đón khách, nghĩ cũng có nỗi khổ riêng. Tư phí của các nàng đều phải giao lên trên, nhưng mỗi người này bình thường cũng rủng rỉnh chi tiêu, so với đám bình dân cả ngày lo lắng ăn mặc tốt hơn chút ít, tất nhiên là xuất ra được tiền.

đã quyết định như vậy thì lập tức làm. Nàng một mặt sai người hầu đảo muối, mặt khác đi vào xe ngựa lấy hai bộ y phục chất liệu khá tốt của mình, dưới sự trợ giúp của Cơ Oánh, lấy dao cắt thành miếng nhỏ, lại lấy kim chỉ trên xe, may mười mấy túi muối.

Cơ Oánh mang theo hương liệu... cho vào xao với muối, hương vị muối biển lập tức dễ ngửi hơn nhiều.

Tân Nô cầm một túi muối đã hoàn thiện tới trước cửa gỗ, sau khi thi lễ với nữ tử đó, nói chuyện với nhau vài câu, liền đưa túi muối trong tay cho nàng ta, một xu cũng không lấy, quay người trở về.

Cơ Oánh đói bụng gặm ngón tay hỏi: "Nàng ta có trả tiền?"

Tân Nô lắc đầu nói: "Đừng vội, thời cơ chưa tới..." Cứ như vậy yên lặng chờ nửa canh giờ, nàng kia mang theo mấy người cùng đi tới, một hơi mua sạch những túi muối còn lại.

Hóa ra không chỉ riêng các nàng dùng được, mà cả khách nhân mà các nàng phục thị cũng dùng, còn nói đây là món đồ tuyệt vời, cũng muốn nàng ta mua dùm một cái.

Kết quả, mười túi muối thoáng cái đổi được 100 văn tiền. Tuy không phải món tiền lớn, nhưng có thể giải quyết vấn đề gạo ăn khẩn cấp trước mắt.

Nhìn Tân Nô đầu đầy mồ hôi chạy qua chạy lại, chỉ huy thị vệ rang muối, Tử Hổ dè chừng hỏi: "Gia chủ, sao lại khiến tân cơ mệt nhọc như thế? Bạch Khuê đã sai người mang kim tệ đến còn có cả y phục đều ở trong nhà bên thành Tây..."

Vương Hủ mở mắt ra, lạnh lùng trừng mắt nhìn Tử Hổ. Tử Hổ lập tức thức thời im miệng.

Lúc này Vương Hủ mới chậm rãi thay đổi ánh mắt nhìn bóng dáng xinh đẹp đang bận rộn kia, giống như nói thầm: "Bận rộn chút ít, mới không nghĩ ngợi lung tung..."

Quả thật Tân Nô không còn rảnh mà suy nghĩ tới việc khác. Nàng và Cơ Oánh vội vàng mua đồ ăn. Nơi này là thành thị thương nhân qua lại khá đông, tuy đồ ăn có chút quý, nhưng không thiếu.

Tiền trong tay có hạn, không thê mua thịt quý, nhưng mua thịt chó mà người bình thường hay ăn ngược lại rất nhiều, thịt chó rất thịnh hành được xưng là "Dê" người dân không mua nổi dê bò đành ăn cho đỡ thèm.

Nhưng mà Cơ Oánh lại không vui. Loại vật mà kẻ bình dân đê tiện mới ăn, không thể đưa lên bữa tiệc của công khanh yến hội, nếu mà theo ý nàng ta muốn mua một miếng thịt dê thật lớn.

Tân Nô đâu chịu tiêu xài bậy bạ? Chỉ liếc Cơ Oánh một cái, Cơ Oánh cảm thấy sắc mặt vị tỉ tỉ này có vài phần khí thế của ân sư, trong lúc nhất thời bị trừng nhụt khí chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo sau.

Đêm khuya, sau dùng muối thô và hương liệu ướp thịt, lấy lửa nướng, miếng thịt tỏa hương thơm bốn phía. Cơ Oánh liên tiếp vài ngày không được ăn thịt lộ vẻ thèm thuồng.

Nhưng mùi thơm này cũng thu hút đám nạn dân phụ cận, mấy người đói gầy trơ xương dời tới gần xe ngựa của bọn họ, dốc sức liều mạng nuốt nước miếng.