Truyện Nếu Như…

Chương 1-1: Mở đầu

Một buổi chiều mùa thu mát mẻ, có nắng và có gió. Vũ Hân phóng xe chạy nhanh trên con đường Chùa Bộc đông đúc, cẩn thận lạng lách, luồn vào các kẽ nhỏ giữa các xe khác để tiến lên phía trước. Vũ Hân cho xe xuống hầm của trung tâm thương mại Parkson rồi chạy như bay lên trên tầng 2, khu thời trang cao cấp. Dừng lại ở cửa hàng của Marc by Marc Jacobs, Vũ Hân nhìn và trong và đôi mắt dừng ở một điểm. Cô cười toe toét rồi bước vào.

- Chào nhóc!

Một cô nhân viên bán hàng bước tới cạnh Vũ Hân và mỉm cười thân thiện.

- Hi chị!

- Ừ, quyết định rồi à?

- Dạ, chắc chắn múc nó trong vòng vài giây nữa.

Vũ Hân mắt sáng quắc nhìn về phía chiếc váy trắng in hoa chìm của

Marc by Marc Jacobs

trị giá 398 USD (khoảng 8,2 triệu đồng). Chiếc váy bằng vải cotton nhẹ, rất đẹp và nữ tính. Khi Vũ Hân xem một bộ phim của Hàn Quốc, cô đã rất ấn tượng bởi nét đẹp dịu dàng, giản dị của chiếc váy ấy. Trong đầu cô lúc đó là ý nghĩ phải mua chiếc váy ấy bằng được. Và sự kiên trì tìm kiếm của cô cũng có kết quả. Chiếc váy nằm im trong gian hàng của

Marc by Marc Jacobs tại trung tâm mua sắm Parkson. Có điều khi nhìn vào giá của chiếc váy thì miệng cô há to tới mức xém chút nữa là hàm dưới rớt xuống đất.

Tìm được váy là một chuyện, còn mua nó lại là chuyện khác. Dù Vũ Hân đang đi làm thì việc tích gọp được gần chục triệu để mua một chiếc váy quả thực là rất khó. Tiết kiệm dần dần thì tới lúc đủ tiền, chiếc váy cũng sẽ không cánh mà bay vào túi người khác. Vậy nên trong một tháng, cô nàng ấy đã làm mọi việc để kiếm tiền dù mệt mỏi cũng không kêu than nửa câu. Thế nên bây giờ cô mới hãnh diện đứng trước chiếc váy này.

Vũ Hân đưa tay với lấy chiếc váy thì bỗng dưng, chiếc váy ấy bay lên khỏi tầm mắt của cô. Vũ Hân há hốc miệng và quay lại đằng sau theo hướng chiếc váy bay.

- Tôi lấy chiếc váy này.

Một người đàn ông cao ráo, lịch lãm lên tiếng. Anh ta chìa chiếc váy ra trước mặt cô nhân viên bán hàng rồi phán một câu xanh rờn. Cô nhân viên bán hàng thì lại e dè nhìn Vũ Hân, chỉ thấy con nhỏ đang đờ người ra nhìn chằm chằm vào chiếc váy. Có lẽ nó đang hận chính mình vì sao lại còn phải đợi vài giây nữa mới mua mà không phải là mua ngay lập tức.

- Cái đó…

- Tôi mua trước rồi.- Vũ Hân đưa tay tính với lấy chiếc váy nhưng một lần nữa nó trượt khỏi tay cô.

- Cô không nghe thấy sao? Tôi vừa mua rồi đó.- Anh ta nhìn Vũ Hân bằng nửa con mắt rồi lại nhìn cô bán hàng.- Tính tiền cho tôi.

- Yah.- Vũ Hân cao giọng.- Sao anh lại có thể hống hách như thế được hả? Chiếc váy đó là của tôi, của tôi nghe rõ chưa hả?

Đúng, Vũ Hân đã đau khổ trong một tháng ròng chỉ để có được chiếc váy này. Mỗi lúc mệt mỏi hình ảnh mình mặc chiếc váy trắng cứ hiện lên trong tâm trí thì cô lại cười, lại có động lực để làm việc. Bảo cô từ bỏ thứ mình đã kiên trì, cố gắng để có ư? Không bao giờ.

Anh chàng trước mặt cúi xuống nhìn đôi mắt đang mở to đầy tức giận của Vũ Hân sau đó anh ta đảo mắt lướt quanh người cô rồi nhếch mép cười.

- Cô nghĩ cô hợp với chiếc váy này à?

- …

- Cô nên xem lại mình đi.

- Câm ngay.- Vũ Hân gằn giọng.- Câm ngay trước khi tôi cho anh một trận.

Người đó cười ra đằng mũi rồi quay qua nói với cô nhân viên cửa hàng.

- Sao, các cô không định tính tiền à?

- Cái đó…- Cô nhân viên bán hàng nhìn Vũ Hân rồi nói.- Cô ấy đã mua trước rồi thưa anh…

- Theo tôi thấy thì cô ta chưa trả tiền, cũng chưa chạm vào chiếc váy này thì sao cô lại nói cô ta mua rồi chứ?

- Tôi…- Cô nhân viên ấp úng.

- Thôi được, cứ cho là cô ta mua đi.

Anh ta nói rồi rút ví ta và đưa ra trước mặt Vũ Hân một sấp tiền toàn tờ 500k, sau đó cao ngạo nhét ví trở vô túi.

- Cầm lấy, tiền thừa không phải trả lại đâu.

Khóe miệng anh ta chưa kịp nhướn lên thì đã bị ánh mắt sắc nhọn như dao của Vũ Hân nhìn phải. Cô từ từ cầm lấy tập tiền rồi thẳng tay đập nó vào mặt người đàn ông đó, khiến anh ta ngỡ ngàng tới mức suýt làm rơi chiếc váy đang cầm.

- Đừng nghĩ mình giàu mà lấy làm tự hào. Bỉ nhân.

Vũ Hân buông lời rồi đi ra khỏi cửa hàng bỏ mặc đằng sau là đôi mắt mở to kinh ngạc của cô nhân viên bán hàng, sự ngỡ ngàng tới sững người của người đàn ông cao ngạo. Tự dưng Vũ Hân thấy mình thật oai khi làm vậy. Có lẽ là do người đó đã nói những lời quá đáng, chạm tới lòng tự trọng của cô nên cô mới nổi khùng như vậy. Chứ bình thường Vũ Hân luôn nghĩ một điều nhịn là chín điều lành.

- Hức hức… số mình thật xui xẻo.

Vũ Hân nhăn nhó bước từng bước chậm chạp trong khu thương mại lớn. Lúc bước vào cô vui vẻ, hớn hở bao nhiêu thì lúc đi ra lại lủi thủi, cô đơn bấy nhiêu. Đang nghĩ vẩn vơ thì cô bị kéo lại một cách thô bạo.

- Xin lỗi…

Một khuôn mặt điển trai hiện ra rõ mồn một trước mặt Vũ Hân. Cô tự thấy hôm nay mình “khá may mắn” vì gặp được nhiều trai đẹp như thế. Có điều lại là những người có hành động lố bịch, kiêu ngạo và đáng ghét. Vũ Hân nheo mặt lại, cô nhìn vào cánh tay đang giữ chặt cổ tay mình một cách khó chịu.

- A… tôi xin lỗi.- Anh chàng buông tay rồi tiếp tục nói.- Tôi có thể nhờ cô một chút được không?

- Chuyện gì?- Vũ Hân lạnh lùng xoa xoa cổ tay.

- Tôi đang định mua một vài bộ đồ cho em gái mình vì hôm nay là sinh nhật nó.

- Thì sao?

- Cô có dáng người rất giống với em gái tôi nên…

- Anh muốn tôi mặc thử đồ dùm anh à?- Vũ Hân cắt ngang.- Cái này không cần đâu, anh chỉ cần nói với nhân viên bán hàng chiều cao, cân nặng của em gái anh là họ sẽ đưa cho anh bộ đồ có size chính xác. Không cần phải nhờ tới tôi đâu. Chào anh.

Vũ Hân nói một mạch rồi cúi người quay đi nhưng cô lại bị giữ lại. Vẫn là bàn tay to lớn đó, bàn tay ấm áp nhưng không thề khô ráp. Vũ Hân cảm nhận rõ ràng được hơi ấm từ người đó.

- Ý tôi là tôi muốn nhờ cô chọn đồ dùm.- Anh ta giải thích.

- Tôi và em gái anh chưa chắc có cùng tính cách và gu thẩm mĩ nên tôi nghĩ việc đó là không nên.

- Em gái tôi hay mặc giống cô.- Anh chàng nói, nhìn vào bộ đồ Vũ Hân đang mặc.

- Bình thường tôi cũng không hay mặc vậy đâu.- Vũ Hân nói vì cô nghĩ có thể tính cách của cô gái đó không giống mình.

- Em gái tôi cũng vậy. Lúc dịu dàng, lúc nhí nhảnh dễ thương, lúc cá tính, lúc thì quyến rũ. Nói chung rất biết cách làm mới mình.

Vũ Hân nghiêng đầu, đôi chân mày hơi nhíu lại.

- Đa tính cách giống mình à?

Giọng nói của Vũ Hân dù rất nhỏ nhưng những lời ấy vẫn lọt vào tai người đối diện. Anh ta hơi mỉm cười nhưng lại không tỏ ra là đã nghe thấy.

- Vậy anh muốn mua những gì?

Thấy Vũ Hân đã đồng ý, anh chàng đó liền cười tươi rồi đi cùng với cô tới những gian hàng quần áo. Anh ta nói rằng không biết em gái mình có đặc biệt thiên về tính cách nào không nên đã nhờ Vũ Hân mua quần áo hợp với cả 4 tính cách trên. Vũ Hân chỉ nhún vai rồi đi chọn đồ. Vì người đó không hạn định số tiền bỏ ra, và bảo Vũ Hân cứ chọn những gì mà cô thấy hợp lý nên Vũ Hân cũng vui vẻ  xem đồ.

Vũ Hân chọn một chiếc váy hoa nhí nữ tính, trông rất đơn giản nhưng lại đẹp của Ivy Moda. Cô lượn qua gian hàng của Mango và cũng chọn được đồ theo ý muốn. Một chiếc áo phông trắng in hình đơn giản free size rộng rãi, thoải mái đi kèm với một chiếc quần bò cạp cao

trông khá nhí nhảnh. Để tôn lên vẻ quyến rũ cùng với những đường cong cơ thể,Vũ Hân đã lựa chiếc

váy giúp cô gái ấy tạo được phong cách riêng, ấn tượng và khác biệt với chất liệu vải bóng, đường cúp độc đáo của NafNaf Paris.

Anh chàng lạ mặt kia không hề lên tiếng than phiền, nhiệm vụ của anh là đứng ở quầy là chờ để quẹt thẻ rồi sau đó là xách những túi đồ rời khỏi cửa hàng. Cuối cùng anh nhanh chân đuổi theo Vũ Hân vào cửa hàng của H&M và đang thấy cô đứng ở quầy đợi mình.

- Chọn được rồi sao?

- Áo sơ mí trắng cộc tay, với quần bò kaki nâu kết hợp với thắt lưng dây nhỏ.

Vũ Hân nói, ẩn về phía anh chàng chiếc túi. Anh ta nhìn Vũ Hân một cái rồi nói:

- Cô có thể chọn cho mình một bộ, tôi tặng cô.

- Vậy sao?- Vũ Hân nhướn mày, quay qua nhìn cô nhân viên bán hàng đang ngẩn cả người.- Tính luôn dùm em với.

Cô bán hàng lôi từ đằng sau ra một chiếc túi y chang như chiếc túi mà anh chàng kia đang cầm. Anh ta hơi bất ngờ vì hành động đõ. Vũ Hân đã biết chắc anh ta sẽ ngỏ lời mua cho cô thứ gì đó và cô đã chọn sẵn chờ anh thanh toán. Đó là một

chiếc váy với họa tiết mới lạ cùng một chiếc thắt lưng cá tính “đậm” chất Bohemian, phá tan mọi cảm giác đơn điệu, nhàm chán.

- Cảm ơn anh!- Vũ Hân nhận lấy chiếc túi.- Nếu không còn gì nữa thì tôi đi trước nhé!

Cô khẽ cười rồi đi khỏi cửa hàng. Lúc ấy anh chàng kia mới cúi xuống hỏi nhỏ nhân viên bán hàng.

- Cô ấy đã chọn gì vậy?

Cô nhân viên lại hóa đá lần nữa nhưng rồi cũng trả lời câu hỏi của khách.

- Cái đó… chúng tôi không thể tiết lộ với anh được. Cô ấy đã nói là nên giữ bí mật khi anh hỏi.

Anh chàng ấy lại một lần nữa sốc trước những gì cô nhân viên nói. Vũ Hân đã đoán được trước hành động của anh tới 2 lần. Anh bật cười rồi cũng rời khỏi cửa hàng, trên tay là những chiếc túi quần áo mà ban nãy Vũ Hân đã chọn.