Truyện Nếu Như…

Chương 1-2: Bốn… bận

Đúng 3h chiều, Vũ Hân bước vào quán café Sumvilla nổi tiếng. Thay vì chọn cho mình một góc trên khoảng sân thượng đầy nắng và gió, Vũ Hân đã ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ cạnh ô cửa kính có tầm view hướng ra ngoài khá đẹp. Không để Vũ Hân đợi lâu, phục vụ của quán đã bước tới và mỉm cười chào cô.

- Xin chào!- Một chàng thanh niên trẻ tuổi lên tiếng, anh ta đặt trước mặt Vũ Hân một cuốn menu.

- Xin chào!- Vũ Hân gật đầu rồi cầm lấy cuốn menu lật qua lật lại.

- Ở đây, chúng tôi nổi tiếng với những ly café đậm đà và giữ lại hương vị trong tâm trí người thưởng thức…- Anh phục vụ nói khi thấy Vũ Hân đang lật qua trang ghi các đồ uống từ café.

- Ừm…- Vũ Hân ậm ừ.- Tôi không thích café cho lắm. Cho tô

i một ly nước ép táo!

- Phiền cô vui lòng đợi cho một chút.

Anh phục vụ mỉm cười lần nữa và dường như là chưa muốn quay đi, ánh mắt như muốn hỏi Vũ Hân rằng cô muốn dùng gì nữa không nhưng Vũ Hân lại lờ ánh mắt đó đi và chống tay ngồi nhìn cảnh vật bên ngoài.

- Cũng có con mắt chọn địa điểm đấy.- Vũ Hân lẩm bẩm một mình.

Hồ Tây là thế, một nét lãng mạn của thủ đô, một chốn thiên đường của tình yêu đồi lứa. Hòa quyện vào không gian thơ mộng ấy, Sumvilla đẹp và huyền bí đến mê lòng người.

Qua khuôn cửa kính, trong suốt của nhà hàng, Vũ Hân thỏa sức ngắm nhìn chiếc gương lớn của thủ đô thay đổi sắc màu vào buổi chiều. Trước đây Vũ Hân không bao giờ tới những nơi đắt đỏ và sang trọng như thế này. Cô thường loanh quanh uống trà tranh với bạn bè trên những con phố quen thuộc hơn. Nhưng tới khi đi làm ở một công ty truyền thông khá lớn, cô mới có dịp đi đây đi đó, ghé vào những nhà hàng và quan café sang trọng mà trước kia không bao giờ dám đặt chân tới. Hơn nữa, Vũ Hân là người khá đơn giản, cô không ưa sự hào nhoáng và xa hoa nên trừ công việc ra, cô cũng không bao giờ tới những nơi như thế này.

Cô còn nhớ như in lời của sếp mình khi anh đưa cô tới đây gặp đối tác. Nhìn cái dáng vẻ cứ ngơ ngác nhìn quanh là sếp đủ biết cô chưa tới Sumvilla bao giờ. Anh bật cười rồi nói: “- Em nên tới đây nhiều hơn. Nổi bật nhất ở Sum Villa là không gian Sum Dinning & Lounge. Một ly cà phê ngon, một khung cảnh êm đềm, một chỗ ngồi êm ái để thoải mái buông mình sau những giờ làm việc căng thẳng và cuối cùng là cảm giác bình yên. Điều đơn giản đó đôi khi trong một phút giây nào đó của cuộc sống, chúng ta thấy rất cần thiết. Có hẳn một không gian xanh là khu vườn nhỏ xinh ở phía ngoài, nhờ vậy mà mọi người đến đây sẽ có được một cái “view” đủ rộng để ngắm nhìn cây xanh và mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Cảm giác tựa lưng vào một chiếc ghế sofa thật êm, thả hồn theo những điệu nhạc, nhâm nhi thức uống mình ưa thích thì còn gì thú vị hơn.”

Những giàn hoa rũ bóng phía ngoài khung cửa kính, nhìn ra bầu trời thoáng đáng tạo cho gian café của Sumvilla nét đẹp riêng. Vũ Hân ngồi lọt mình trong chiếc ghế sopha màu đỏ đậm, mải mê ngắm nhìn sắc xanh tươi mát của khung cảnh bên ngoài. Cô thích thú nhìn vườn café của Sum với những chiếc ô che nắng độc đáo và mát mẻ.

- Nước ép táo của cô đây.

Một lần nữa anh phục vụ xuất hiện một cách lặng lẽ và đặt trên bàn ly nước ép có màu vàng nhạt trong suốt. Vũ Hân mỉm cười rồi gật đầu cảm ơn. Cô lại tiếp tục chìm đắm vào không gian đẹp đẽ của nhà hàng hổi tiếng này.

- Capuchino ở đây rất ngon! Nước táo cũng ngon nữa…

Một giọng nói the thé vang lên, ngữ điệu có chút nhẹ nhàng nhưng không hề có cảm giác đó là tiếng nói của con gái. Vũ Hân quay đầu nhìn người đang đứng trước mặt mình. Ô không phải là có một người mà có tận hai người lận. Đôi mắt người đối diện khẽ sáng lên khi Vũ Hân mở tròn đôi mắt dễ thương nhìn đáp trả, người kia thì lúng túng khẽ đánh mắt nhìn đi chỗ khác. Vũ Hân quả thực không nở được một nụ cười, dù chỉ là một cái nhếch mép.

“Bà Diệp Ngọc giới thiệu… cái… giống gì cho mình thế này???”

Chưa để Vũ Hân phản ứng thêm, hai “cái giống” trước mặt cô đã tự tiện bưng ly capuchino và ngồi xuống phía đối diện. Cái người lên tiếng ban nãy có mái tóc vàng vàng, đôi mắt có chút ươn ướt, chiếc mũi cao, làn da trắng cộng thêm đôi môi đỏ mà Vũ Hân chắc chắn là người đó tô son. Không hiểu sao cô lại có cảm giác rung mình nhưng vẫn lịch sự, miễn cưỡng nở nụ cười gượng gạo.

- À… anh là…

Vâng, anh đấy. Hắn là đàn ông mà cô cứ nghĩ hắn là đàn bà. Nhưng nói hắn là đàn ông thì quả là sỉ nhục đàn ông trên đời này quá. Mà nếu gọi hắn là chị thì chỉ sợ hắn xửng cồ mà lao vào cấu xé cô mất. Nhưng phải công nhận cuộc đời này rất bất công. Tại sao đối với một tên đồng bóng, xăng pha dầu như hắn lại sở hữu những nét đẹp đáng chết thế kia cơ chứ. Nếu hắn là con gái, thì không chỉ con trai, mà ngay cả người cùng giới là Vũ Hân cũng tiến tới làm quen mất.

- Anh á?- Hắn trợn mắt nhìn cô.- Bên này mới là anh nè!

Anh ta phẩy tay. Bàn tay trắng trẻo lướt qua lướt lại như lá rung trước gió. Vũ Hân ghê người quay sang nhìn người bên cạnh anh ta. Chàng trai này thì hoàn toàn khác với bạn mình. Chính xác thì giới tính đã được xác định rõ. Trông anh ta khỏe khoắn với làn da ngăm và khá nam tính.

- Về chỗ của cậu đi.- Anh chàng da ngăm liếc nhìn bạn mình.

- Ầy, Tuấn cứ nói chuyện thoải mái đi. Mình sẽ ngồi im, không nói gì là được mà.

Càng nghe, Vũ Hân càng muốn ói. Cô phải giữ bình tĩnh lắm mới ngồi yên được. Vì dù sao trước mặt cô lúc này là chàng trai mà cô nàng Diệp Ngọc đã giới thiệu. Diệp Ngọc khẳng định đó là một anh chàng đẹp trai, cao to và cực kì dễ gần. Quả thực thì anh chàng này rất trẻ, những nét trên khuôn mặt rất hài hòa, nói chung là rất được. Nhưng Diệp Ngọc không nói anh ta đi với bạn. Mà đã thế lại là một tên pê để chính hiệu. Dù đàn ông mấy mà đi với cái của này thì… chắc chắn cũng có vấn đề.

- À, bạn đừng để ý tới cậu ta.- Anh chàng tên Tuấn lên tiếng ấp úng.

- Không sao, em không nghĩ anh dẫn bạn theo.

Anh ta nhìn Vũ Hân, nhận được nụ cười tươi và ánh mắt cong cong của cô thì lại đỏ mặt. Hai tay ôm chặt chiếc cốc như đang bối rối.

- Bạn… à em… có người yêu chưa?- Tuấn nói, bên cạnh cậu bạn của anh ta đang ôm miệng cười khúc khích.

- Dạ?

Vũ Hân ngẩn người vì anh chàng vào thẳng vấn đề nhanh quá. Nhưng anh ta hỏi vậy là có ý gì? Nếu cô mà có người yêu rồi thì cô tới cái nơi xa hoa này làm gì nữa. Cô thầm trách Diệp Ngọc không nói rõ với đối tượng. Lần giới thiệu này vớ vẩn quá, toàn gặp trục trặc.

- À chưa.- Vũ Hân lấy lại tinh thần rồi lắc đầu.

- Thật sao?- Tuấn vui sướng.- À, còn một điều nữa anh muốn hỏi…

- Ừ anh hỏi đi.

- Em học trường nào vậy?- Tuấn cười.- Anh là sinh viên năm thứ 4, Đại Học Ngoại Thương khoa Kinh tế quốc tế.

Boong…

Đầu Vũ Hân như bị giáng cho một cú đánh tê tái. Anh chàng này… kém tuổi cô ư?

Bình thường Vũ Hân nghe mọi người khen mình trẻ thì thấy rất vui và sướng. Hôm nay thì… ngược lại. Cô cúi đầu nhìn vào bộ đồ mình đang mặc xem nó có vấn đề gì không.

Hôm nay Vũ Hân diện style khá cá tính. Mái tóc nâu vàng được búi gọn lại ở trên cao. Cô mặc một chiếc áo phông trắng, khoác ngoài là chiếc áo sơ mi kẻ ca rô. Diện một chiếc quần đùi rách và đi đôi giày sandal da bò khá ton sui ton. Hình như là quần áo cô mặc khá trẻ trung nhưng nó không tới mức biến cô thành… một cô sinh viên chứ.

“Ơ mà chắc gì người ta kém tuổi mình. Nhỡ chàng này kiên trì thi cử thì sao??” Vũ Hân tự nhủ rồi bản thân phấn chấn lên chút ít. Cô ngồi thẳng dậy và nói.

- Anh… nói anh học năm thứ 4 Đại Học Ngoại Thương?- Chàng trai gật đầu.- Vậy năm nay anh bao nhiêu tuổi vậy?

- Tất nhiên là 22 tuổi rồi.- Chàng trai gật đầu cái rụp.

Uỳnh… câu nói vừa rồi chính là ngòi nổ châm vào sự hy vọng mong manh của Vũ Hân.

- Sao bà Diệp Ngọc có thể đối xử với mình như vậy được nhỉ?

Vũ Hân giận dữ, nghiến răng, nắm chặt tay lại. Những gì là hy vọng, mộng đẹp đều biến mất ngay trước mặt. Đôi mắt đang cong như vầng trăng bỗng được mở banh ra, trợn lên toàn lòng trắng khiến anh chàng Tuấn phát hoảng. Con đường đi tới hạnh phúc chẳng nhẽ lại chông gai tới mức ấy? Đang băn khoăn không biết nên đá đít tên nhóc này đi không thì “bà mối” đã xuất hiện.

- Hân, em tới sớm vậy?

Vũ Hân lừ mắt thấy Diệp Ngọc đang bước vào, cô liền phóng tia nhìn đáng sợ về phía bà chị xã hội đáng ghét. Diệp Ngọc khưng người lại đề phòng xem con nhỏ trước mặt mình có vấn đề gì không mà sao trông… ánh mắt ấy lại nhìn mình đắm đuối dữ vậy.

- Ê, ê.- Diệp Ngọc ấp úng.- Chị tới muộn có 10 phút thôi, gì mà mày ghê vậy hả?

- Chị nghĩ em thích chơi với phi công à?- Vũ Hân nghiễn răng kèn kẹt.

- Phi công?- Diệp Ngọc trố mắt nhìn.

- Nhìn em vậy mà nghĩ em thích cặp với giai trẻ hơn em 3 tuổi sao?- Vũ Hân giận dữ trừng mắt nhìn Diệp Ngọc làm cô nàng hồn bay đi tận nơi nào. Tay Vũ Hân chỉ thẳng vào Tuấn, người đang há hốc mồm vì sốc.

- Em… hơn anh 3 tuổi ư?- Tuấn ngây ngốc hỏi.

- Chị… LÀ CHỊ NGHE RÕ CHƯA?- Vũ Hân quay sang nhấn mạnh từng chữ.

- Thằng nhóc này là ai?- Diệp Ngọc nhìn Tuấn với bộ mặt không hiểu.- Không phải bạn em à?

- Hở? Gì cơ??

Vũ Hân bắt đầu rơi vào trạng thái u mê. Cô hết quay sang nhìn Tuấn rồi lại nhìn Diệp Ngọc chằm chặp.

- Cái đó…- Vũ Hân cắn môi.- Chị không quen cậu ta sao?

- Sao chị quen được. Mà thằng nhóc này ở đâu chui ra thế?

Tên đồng bóng thấy Diệp Ngọc chỉ mình liền chu mỏ lên cãi.

- Này này, ai là thằng nhóc? Thằng nhóc này, thằng nhóc kia cái gì??- Hắn nhìn Vũ Hân rồi tiếp tục chỉ trỏ.- Tại Tuấn đẹp trai nhà tôi thấy em này xinh quá nên muốn làm quen thôi. Tưởng mình ngon lắm hả?

Vũ Hân sốc toàn tập. Hai bàn tay cô nắm chặt thành quyền, đã vận đủ sức để cho cái tên trước mặt một chưởng biến mất ngay lập tức. Mắt cô nhìn hắn trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy. Cái tên ấy thấy bị nhìn kinh dị quá nhìn rụt cô lại, thu mỏ núp núp đằng sau lưng bạn.

- Đừng giận… mình… em…- Tuấn ấp úng.

- Giờ thì biến ngay cho tôi. Mang theo cả tên cả dớ, xăng pha mỡ này nữa. MAU…

Phải mất tới mấy phút, Diệp Ngọc mới có thể hiểu chuyện gì đang diễn ra. Liếc nhìn bộ quần áo mang tính trẻ trung của Vũ Hân là cô cười một cái và an tọa ở chiếc ghế phía đối diện. Vũ Hân hờ hững ngửa ra sau, mặt khẽ nhắm lại rồi nghĩ tới mấy cuộc hẹn hò, gặp mặt lần trước của mình mà suýt ói máu vì hận.

- Thôi, uống cốc nước cho hạ hỏa đi.- Diệp Ngọc nói, cố kiềm chế không bật cười lớn.

- Cái số em nó sao ý, sao xem mặt mà toàn gặp sự cố thế không biết.

- Cô xem mặt mấy lần rồi?- Diệp Ngọc ngậm cái ống hút, hút nước ừng ực.

- Lần này là lần thứ 4 rồi.

Diệp Ngọc suýt sặc, cô mở mắt nhìn Vũ Hân thương cảm.

- 4 lần… thì cũng hơi nhiều đó.

Diệp Ngọc cũng tự hỏi sao đứa em này của mình đã 25 tuổi mà chưa có người yêu. Vũ Hân trong mặt mọi người là một cô gái năng động, xinh xắn, trẻ trung. Đúng, là xinh xắn và rất dễ thương vậy mà tới giờ vấn chưa có giai nào nhìn tới. Cơ hồ, Vũ Hân cũng không phải người kén chọn, thế mà không lần nào chọn được cho mình một chàng trai ưng ý.

Những

cuộc hẹn xem mặt của Vũ Hân đều diễn ra đầy tính dở khóc dở cười. Vì Vũ Hân nói mình không quan trọng vấn đề ngoại hình, chỉ cần gia cảnh ổn, công ăn việc làm ổn định thì cô đồng ý gặp. Ai đời, một chị ở công ty giới thiệu cho cô một anh chàng thành đạt, nhà to cửa lớn. Vũ Hân hớn hở lắm, cứ nghĩ số mình tốt câu được con cá lớn. Nhưng không hiểu sao bà chị kia lại giới thiệu cho cô một “anh chàng” hơn cô chục tuổi. Mà tuổi tác cũng không thành vấn đề, vấn đề ở đây là so với Vũ Hân, anh ta không khác gì… chú cô. Dáng người lùn lùn, mập mập, mặt mày… nhìn đã thấy tham ô (vì làm bên tài chính mà). Vừa đặt mông ngồi chưa nóng ghế, 5 phút sau Vũ Hân gọi cứu viện tới đón về ngay lập tức. Cũng may là cô chưa cho anh ta số di động, không thì có mà khủng bố.

Lần thứ 2 là do ba của Vũ Hân giới thiệu. Nói là giới thiệu cũng không hẳn vì người đó là con trai của ông bạn chơi với ba Vũ Hân. Mà bác ấy thì rất quý cô, từ bé đã trêu đùa muốn cô làm con dâu bác. Cứ gặp ba cô lúc nào là bác đều nói muốn Vũ Hân và con trai bác kết duyên. Thế là thấy Vũ Hân giờ đã 25 tuổi mà chưa có người yêu nên bác đã giục ba cô cho cô đi coi mặt con trai bác. Cuối cùng sau vài ngày đấu tranh tư tưởng, ba cô đã đồng ý.

Vũ Hân biết nhà bạn ba mình rất khá giả, nếu không nói là giàu. Ông kinh doanh bất động sản, nhà có mấy cái khách sạn trải từ Bắc vào tới Nam, còn là chủ của khu resort trong Nha Trang nữa. Nên về vấn đề tài chính và độ vững mạnh, cô không thể tìm ra được điểm nào không ưng cả. Hơn nữa anh chàng đó cũng không có gì là không được có điều… anh ta nói thẳng với Vũ Hân là rất ghét yêu nhau như thế này (tức là có sắp đặt, và theo ý ba mẹ). Hơn nữa giọng điệu và thái độ của anh ta rất ngạo mạn khiến Vũ Hân có chút không hài lòng và thậm chí là khinh thường. Trong đầu anh ta có lẽ đang nghĩ Vũ Hân thấy nhà anh ta giàu có nên mới chấp nhận cuộc xem mặt này cũng nên. Vũ Hân không có ý kiến gì cả vì cô cũng không có cảm giác tiếc nuối gì. Cô chỉ mỉm cười rồi gật đầu đồng tình. Đây vốn dĩ là cuộc gặp miễn cường vì ba cô nên cô mới đi mà thôi. Hơn nữa đối tượng đã không muốn thì cô cũng không việc gì mà phải níu kéo cả.

Lần thứ 3 cũng là lần mà Vũ Hân cảm thấy ức chế và bị tổn thương nhất. Đó là người quen của bạn, của bạn chị họ Vũ Hân. Nghe đồn sự nghiệp của anh chàng đó rất vững chắc. Hôm đó không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, chị họ cô lại đặt chỗ hẹn cho hai người ở… T bar. Vũ Hân cũng không thắc mắc gì nhiều chỉ có suy nghĩ lạ lùng là sao lại hẹn ở đó. Thế là cô tới nơi và ngồi ở quầy rượu đợi chàng trai tới. Cô chưa từng nhìn mặt anh chàng kia, nhưng anh ta thì đã biết cô vì chị họ cô có đưa ảnh cô cho anh ta. Vì thế Vũ Hân chỉ có thể đợi người đó tới tìm mình mà thôi.

Vũ Hân là người khá kiên nhẫn nhưng… là hẹn gặp mặt mà tới muộn thì thật là mất điểm. Đang bực tức vì đợi mãi không thấy đối tượng thì một người đàn ông đi tới và bắt chuyện với cô. Người đó tướng tá đạo mạo, cao lớn, phong độ nhưng… ánh mắt thì nhìn cô quá thô thiển làm cô hơi rợn người. Cười nói chẳng được bao lâu thì người đàn ông kia đã hiện nguyên hình và giở trò đồi bại ngay trong quán. Vũ Hân không nể nang đó là bạn hay là gì gì của chị họ mình mà tặng anh ta cả một ly rượu mạnh vào giữa mặt. Không những thế cô còn mạnh tay, thụi một đấm vào bụng anh ta làm anh ta nhăn mày khổ sở. Cô quay người đi thẳng ra khỏi quán mà không nói thêm một tiếng nào.

Kể từ lần đó, Vũ Hân khá thận trọng với những lần gặp mặt. Không ngờ sau gần 1 năm, cô quyết định sống mái một phen thì lại gặp tình cảnh này. Đúng là cái số.

- Người ta nói quá tam ba bận.- Vũ Hân ủ rũ.- Em tới 4 bận rồi đó.

- Thôi được rồi.- Diệp Ngọc gật gù rồi gác máy điện thoại. Cô vừa nhận điện từ ai đó.- Hân à, bạn chị bị tắc đường, đợi chút nhé!

Không nói không rằng Vũ Hân đứng dậy, khoác túi lên vai rồi nhìn Diệp Ngọc với ánh mắt kiên định và chắc chắn.

- Em về đây.

- Hể?- Diệp Ngọc giật mình vội vàng níu kéo tay Vũ Hân.- Thôi, đợi tí đi mà, bạn chị tới ngay đây mà.

- Thôi, em không xem mặt nữa đâu.- Vũ Hân nói.- Cứ để thuận theo tự nhiên thôi. Nếu không có ai ngó ngàng tới thì… em sẽ ở vậy rồi nhận con nuôi.

Vũ Hân đi qua Diệp Ngọc đang thần người rồi đi thẳng ra cửa và không để cô nàng kia nói gì thêm.