Truyện Nếu Như…

Chương 31: Rời xa anh… là con đường duy nhất



Thành Nam đặt xuống bàn hai tấm vé máy bay đi Đà Nẵng và im lặng nhìn phản ứng của Mỹ Kim. Cô nhìn anh rồi mỉm cười, bàn tay nhanh nhẹn cầm lấy một tấm vé.
- Vậy là anh chọn Đà Nẵng.
- Phải.- Thành Nam gật đầu.- Người Việt dùng hàng Việt, chẳng phải em đã nói vậy sao?
Mỹ Kim nhìn anh không nói. Cô đã nói vậy nhưng cô có nói Vinpearl ở Nha Trang thì có địa thế đặc biệt hơn nên cô đã chọn Nha Trang. Còn anh thì sao? Cô không hiểu sao khi anh đưa ra cho cô bốn sự lựa chọn đó cô lại có cảm giác như anh đang trêu đùa mình. Anh muốn cô nhớ lại khoảng thời gian bốn năm trước sao? Anh muốn chứng tỏ rằng dù đã xa nhau bốn năm anh vẫn nhớ những gì xảy ra giữa hai người sao? Và anh đã không biết rằng, cô thực sự cảm thấy nực cười với câu hỏi đó.
Trong đầu cô hầu hết chỉ dành cho công việc. Những ý kiến cô đưa ra hoàn toàn là khách quan. Cô dựa trên cơ sở thực tế và sự chính xác thiết thực từ phía khách du lịch. Đối với ngành du lịch Việt Nam mà nói, Nha Trang và Đã Nẵng là hai thành phố có những bãi biển và những khu resort thuộc vào hạng chất lượng nhất. Nói về mặt thẩm mỹ và kinh doanh thì đều đúng. Mỹ Kim chọn Vinpearl Nha Trang vì đây là khu resort rất riêng, rất độc lập và đã được công nhận là khu khách sạn du lịch nghỉ dưỡng hàng đầu Việt Nam. Đó chính là điều cô cần và muốn hướng tới.
Cho tới giờ, cô càng ngày càng không hiểu Thành Nam đang định làm gì. Những việc anh làm, tất cả đều luôn khiến cô nhớ lại những kỉ niệm cũ. Phải, cách đây bốn năm anh đã cho cô chọn một trong bốn địa điểm Hồng Khôngng, Trung Quốc, Côn Đảo và Đà Nẵng đề đi du lịch cùng anh. Cho tới ngày hôm nay, anh cũng đã đưa ra bốn địa danh đó nhưng không phải là du lịch mà là chiến lược kinh doanh. Buồn cười là nếu như cô đã từng chọn,
đã từng đi cùng anh thì mọi chuyện sẽ trở nên khó khăn hơn. Nhưng sự thật là cô với anh đã chẳng hề đi đâu với nhau, cũng như anh đã quên đi lời nói của mình. Anh sẽ không bao giờ biết được sự chọn lựa của cô cũng như việc cô mỉm cười tới lạnh nhạt khi chạm tay vào chiếc vé kia.
- Nếu chỉ cần đưa vé thì anh không nhất thiết phải gọi tôi tới đây.
Dứt câu Mỹ Kim quay người bước đi nhưng đã bị câu nói của anh chặn lại.
- Em không hỏi vì sao anh chọn Đà Nẵng?
- Người quyết định là anh. Dù ý kiến của tôi là gì, anh cũng có thể gạt sang một bên và chọn phương án theo cách suy nghĩ của mình vì thế nên tôi đã không hỏi lý do.
Thành Nam tựa lưng vào ghế, hai tay đưa lên day day huyệt thái dương. Anh nhấc tập tài liệu lên và cầm hai chiếc vé tới Nha Trang trên tay. Gạt ý kiến của cô sang một bên ư? Không, giống như cô, anh cũng chọn Nha Trang vì địa thế như cô nói. Chỉ là anh muốn xem cô sẽ phản ứng như thế nào khi nhìn thấy tấm vé đi Đà Nẵng mà thôi. "
Anh thực sự rất muốn biết cô đang nghĩ gì và cớ sao cô lại hành động lạnh nhạt tới mức ấy. Anh không thể khẳng định được rằng cô đang không quan tâm và chỉ nghĩ tới công việc hay trong suy nghĩ của cô chất chứa rất nhiều câu hỏi. Có rất nhiều điều cô muốn hỏi anh nhưng vì lòng tự trọng nên cô đã gạt tất cả sang một bên và trở thành một con người lạnh nhạt như thế?

Nhớ cách đây hơn 4 năm, Mỹ Kim cũng đã ngồi trên máy bay và gặm nhấm nỗi đau trong lòng một mình. Những dòng tin nhắn cũng như số điện thoại của ai đó được cô delete khỏi máy. Khi đó cô đã nghĩ, tình yêu và niềm hi vọng cô chất chứa bao lâu đã tàn lụi. Cô chạy trốn khỏi những sự thật khiến bản thân không thể chịu đựng thêm. Tất cả đã chạm tới giới hạn cực điểm mà cô từng có. 
Ngày hôm nay, cô lại ngồi trên chiếc máy bay này cùng người đàn ông đã gây ra cho cô không biết bao nhiêu đau khổ. Cô hiện tại như một con nhím sợ hãi một con cọp. Cô chỉ biến tạo ra một vẻ bề ngoài lạnh lùng tới thờ ơ để quên đi cái cảm giác hồi hộp, cảm giác trái tim đập loạn nhịp. Cô thực chất đã cố gắng trở nên khó gần như thế bởi cô muốn anh biết rằng cô đã chẳng còn hứng thú gần gũi và thân quen với bất kì ai.
- Nhét cái này vào tai đi, sẽ tránh bị ù tai.
Thành Nam đưa cho Mỹ Kim hai cục bông nhỏ. Cô cười hắt ra rồi quay đi, miệng lẩm bẩm.
- Nếu thích thì anh dùng đi, tôi không bị ù tai khi đi máy bay bao giờ.
Mỹ Kim lạnh lùng đáp trả, ánh mắt lại hướng về cuốn tạp chí đặt trên đùi nhưng tâm trí lại không hề để tâm trong đó viết những gì. Thành Nam gần đây liên tục hành động kì quặc và những hành động đó đều ám chỉ những gì đã từng xảy ra giữa cô và anh trước kia. Hôm trước thì anh đưa ra bốn địa điểm để cô chọn, hôm nay thì lại quan tâm tới chuyện ù tai. Cô đã từng bị ù tai khi đi máy bay. Đợt đó là do cô bị ốm, sức khỏe không tốt nên mới vậy chứ bình thường thì không làm sao cả. Anh cho tới giờ vẫn nhớ những chi tiết đó. Cô quả thực không hiểu anh ta đang nghĩ gì và muốn gì nữa.
” Xem ảnh em gửi thế này nhớ lắm!”
“Tối nhớ ăn nhiều vào nhé! Đi chơi đừng làm anh lo. Yêu em!”
“Em yêu ngủ ngon nhé!”
“Em có muốn anh đi cùng không?”
“Xin đi tới ngày kia đi. Tối mai mình ở bên nhau.”
Delete message? – Yes.
Mỹ Kim cười nhạt khi nhìn vào màn hình điện thoại và nhớ lại cảnh tượng cách đây 4 năm. Cô đưa tay tắt nguồn chiếc điện thoại rồi nhét nó vào túi. Đôi mắt dần nhắm lại và chìm vào giấc ngủ. Thực sự là lúc này cô thấy rất buồn ngủ, đã lâu lắm rồi cô mới có cảm giác bị cơn buồn ngủ vây lấy như thế. Quãng thời gian qua cô đã quá mệt mỏi và đã phải suy nghĩ quá nhiều rồi. Giờ cô chỉ muốn nhắm mắt lại và thả tâm hồn vào một khoảng không vô định nào đó. Nơi mà những suy nghĩ cũng như cái quá khứ đáng sợ kia không thể khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
Máy bay đáp xuống sân bay quốc tế Đà Nẵng cũng đã là 10h hơn. Đà Nẵng bây giờ đang là mùa mưa giống như Sài Gòn nên thời tiết lúc nào cũng âm u nhưng lại mang không khí mát mẻ. Mỹ Kim tuy khá nhớ mùa đông ở Hà Nội nhưng là một người đặc biệt thích mưa nên cô cũng nhanh chóng hòa nhập với khí hậu ở đây.
Chàng trai có dáng người cao, sở hữu một thân hình chuẩn cộng thêm việc ăn vận khá thời trang, anh đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của các cô tiếp viên. Đi bên cạnh anh là hình mẫu của những người phụ nữ lạnh lùng và đầy bí hiểm. Mỹ Kim diện cả một bộ đồ đen và đeo chiếc kính to chắn gần hết khuôn mặt. Tuy trông có vẻ khó gần nhưng nụ cười khi nói tiếng cảm ơn của cô cũng làm mấy anh tiếp viên ngây ngất. Thậm chí có người còn buột miệng nói “Nụ cười của cô đẹp quá!” khiến người đàn ông bên cạnh cô tỏ vẻ không thoải mái.
Từ sân bay quốc tế Đà Nẵng, chỉ mất khoảng 15 phút đi taxi là Mỹ Kim và Thành Nam đã tới được thiên đường nghỉ dưỡng Vinpearl Luxury Đà Nẵng. Cả hai xuống xe và lạnh lùng tiến thẳng tới quầy reception để check in. Thành Nam đưa cho cô lễ tân tờ giấy xác nhận đặt phòng.
- Giám đốc Nguyễn Thành Nam của Red Ocean?- Cô lễ tân nhìn anh và hỏi.
- Phải!
Ngay khi anh trả lời, bên cạnh quầy đã xuất hiện một người đàn ông ăn vận lịch sự bước tới và cúi chào anh.
- Anh Thành Nam, thật không phải khi để anh bắt taxi tới đây.
Mỹ Kim nhìn người đó và nhìn lướt qua bảng tên của ông ta. Người đàn ông này phụ trách về việc sẽ hướng dẫn cô và Thành Nam trong thời gian hai người ở đây.
- Không sao.- Thành Nam lịch sự.- Chúng tôi không muốn làm phiền quá nhiều tới các vị.
- Cảm ơn anh và cũng xin lỗi anh về điều đó.- Người đàn ông cười phúc hậu.- Đây là thẻ phòng của hai vị, còn đây là thiệp mời của chúng tôi và rất mong có sự góp mặt của cả hai vị vào tối nay.
Thành Nam cười nhẹ và gật đầu. Anh nhận chiếc thẻ phòng từ tay người đàn ông rồi cùng Mỹ Kim tiến ra thang máy. Với những cuộc khảo sát cũng như thẩm định địa điểm như thế này thì thường thường Thành Nam hay chọn khu villa hơn. Bởi đó là nơi có không gian khá yên tĩnh và biệt lập. Nhưng lần này anh lại chọn khu luxury vì anh nghĩ Mỹ Kim là người không thích những nơi nào quá biệt lập, quá yên tĩnh.
Căn phòng của Mỹ Kim và Thành Nam ở ngay sát nhau và chỉ bị ngăn cách bởi một bức tường. Mỹ Kim quẹt thẻ, cô mở cửa phòng rồi thẳng tay đóng lại mà không hề nói tiếng nào với Thành Nam khiến anh đứng trước của phòng cô mất một lúc rồi mới về phòng mình.
Mỹ Kim quẳng chiếc vali xuống sàn rồi tiến tới chiếc cửa kính dẫn ra ban công. Cô kéo hết rèm sang một bên để ánh sáng tràn vào phòng. Cô chẳng hề để tâm căn phòng VVIP này đẹp tới mức nào, rộng rãi ra sao, mọi đồ đạc được sắp xếp và trang trí cầu kì như thế nào bởi cô đã quá quen với những căn phòng như thế này rồi. 
Cô bước chân vào Danis phải mất tới 2 năm mới được trở thành chuyên viên và được nhận những cuộc tiếp đón khách hàng quan trọng của công ty. Vì thế cô có những chuyến đi công tác dài ngày và việc cô đặt chân tới những khách sạn tầm cỡ là điều rất dễ hiểu. Những thứ gì nếu đã trở thành một điều thường xuyên xảy ra thì nó sẽ không còn thú vị nữa.
Những bộ quần áo được cô treo và xếp vào tủ cẩn thận. Đang định chuẩn bị đi tắm để nghỉ ngơi một lát thì tiếng chuông tin nhắn từ chiếc điện thoại vang lên. Cô nhìn vào màn hình và trùng mắt xuống.
“Rảnh không? Xuống sảnh đi spa với anh.”
- Anh… rốt cuộc đang muốn gì?

15 phút sau Mỹ Kim có mặt tại sảnh tầng 1. Cô nhìn thấy Thành Nam đang đứng cách thang máy không xa và đợi mình. Anh ta có cần phải trịnh trọng thế không khi mà anh ta hoàn toàn có thể ra ghế và ngồi. Thấy Mỹ Kim, Thành Nam mìm cười. Dường như anh đoán chắc là cô sẽ đi.
Gương mặt Mỹ Kim giãn ra một cách thoải mái và bước theo Thành Nam tới khu spa. Ở đây anh và cô là những người khách đặc biệt nên được đối xử cũng rất đặc biệt. Ngay cả cái cách mà họ phục vụ khi cô và anh chờ đợi cũng thật khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Cô lôi chiếc điện thoại ra và check mail xem có cái mail nào được gửi từ Vũ Hân hay không. Việc cô đi Đà Nẵng với Thành Nam, Vũ Hân biết nhưng không nói gì, khác hẳn với tính cách thường ngày mà Mỹ Kim biết. Gần chục cái mail mà trong đó chẳng có cái nào là của bạn thân mình, khiến Mỹ Kim không khỏi thắc mắc. Không một cuộc gọi, cũng không một tin nhắn cằn nhằn. Chẳng nhẽ, Vũ Hân không hề quan tâm tới việc cô và Thành Nam đang làm gì sao?
Đang bận suy nghĩ Mỹ Kim đã không kịp phản ứng khi Thành Nam hành động một cách bất ngờ. Anh chống hai tay vào tây vịn ghế rồi cúi xuống đưa mặt nhìn sát cô. Khoảng cách giữa hai người lúc này nếu đo được chắc cũng chỉ có mấy li. Mỹ Kim nhìn anh với bộ mặt thản nhiên như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
- Em có thể cất điện thoại đi được không?- Thành Nam nói nhỏ.- Đây là khu nghỉ dưỡng đấy.
Mỹ Kim cười nhẹ sau đó cô tắt điện thoại và nhét vào túi. Một hành động ngoan ngoãn và nghe lời tới mức khiến Thành Nam hơi sựng người. Anh có lẽ sẽ cứ nhìn cô ở tư thế ấy và cự li ấy nếu không có tiếng của nhân viên spa vang lên.
- Thưa anh, phòng của anh đã chuẩn bị xong rồi ạ!
Thành Nam ngước lên rồi cũng rời khỏi Mỹ Kim. Cô nhân viên có vẻ ngại ngùng vì cô ấy nghĩ mình đã phá vỡ cái bầu không khí lãng mạn của hai người này. Nhưng sự thật là có một người muốn cảm ơn cô lắm lắm. Mỹ Kim đã cảm giác như nếu cô nhân viên không xuất hiện thì cô có thể sẽ tung một đấm vào mặt Thành Nam. Khốn kiếp! Anh muốn gì ở cô mà lại hành động như thế. Chẳng phải lúc ấy anh sẽ tiến tới và bất ngờ hôn cô sao, để cô như nghẹt thở với những nụ hôn đầy mê hoặc ấy sao? Câu chuyện của 4 năm về trước không phải đi theo hướng ấy sao?
- Chúng tôi sẽ vào khi hai vị thay đồ xong.
Cô nhân viên đóng cửa phòng lại và để Thành Nam với Mỹ Kim ở trong. Anh nhìn cô còn cô thì đang nhìn xung quanh căn phòng. Dùng phòng đôi sao? Tất cả hệt như một thước phim quay chậm trước mắt cô. Anh đứng đó nhìn cô? Anh muốn trông thấy cô cởi đồ trước anh? 
Mỹ Kim chợt bật cười với những suy nghĩ ấy của mình. Cô đưa tay, cởi dần những chiếc nút áo sơ mi. Làn da trắng bắt đồ lộ ra một cách rõ nét hơn. Thành Nam mở to mắt nhìn vào tấm lưng vốn có nhiều khuyết điểm của Mỹ Kim. Tấm lưng ấy giờ trắng không một tì vết, thậm chí còn có hình xăm mặt trời ở chính giữa hai bả vai và một hình với những dãy số ở eo bên phải. Cô lúc này đã hoàn toàn trần trụi trước a
nh. Trên người chỉ còn độc chiếc quần con. Cơ thể Mỹ Kim giờ rất khác với lúc trước. Nảy nở hơn dù vẫn giữ được hình dáng thon gọn.
- Sao thế? Anh không định cởi đồ à?
Mỹ Kim quay lại và nhìn Thành Nam khiến anh như sực tỉnh. Cô nhếch miệng cười rồi quay lưng tiến ra phía cửa thông ra bãi biển bên ngoài. Cô không cảm thấy thích thú khi nhìn cơ thể anh, cũng không hề muốn biến mình trở thành một đứa con gái kì lạ nhìn chằm chằm người khác khi họ cởi quần áo.
Cánh cửa phòng mở ra là Mỹ Kim hiểu nhân viên spa đang bước vào. Cô tiến lại gần chiếc giường dành cho mình, còn giường của Thành Nam lại ở phía trên cô. Hồi ở Hà Nội, thỉnh thoảng Vũ Hân cũng hay rủ cô đi spa thư giãn nhưng cô không khoái món này cho lắm. Vũ Hân thì chỉ khi nào stress và  không tìm được nơi nào lý tưởng hơn thì mới chọn spa làm nơi dừng chân. Mỹ Kim không thích bàn tay của ai đó lướt trên toàn bộ cơ thể mình, kể cả phụ nữ. Nhưng nghĩ cho kĩ thì cái cảm giác những sự mỏi mệt được ai đó đang xoa dịu đi thì cũng thật tốt.
“- Em đi trước đây!
- Ưm…
Mỹ Kim cúi xuống. Như hiểu ý, người đó đón lấy nụ hôn của cô một cách nhẹ nhàng nhưng lại đầy cuồng nhiệt. Nụ hôn mà cô chắc chắn rằng bất cứ ai cũng khó có thể dứt ra được.
- Anh lại muốn cở hết quần áo em ra rồi đấy!”
Mỹ Kim giật mình mở mắt khi bàn tay đang lướt trên lưng mình một cách nhẹ nhàng. Có điều cô không cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay của nữ nhân viên ban nãy. Nhưng điều đó không có nghĩa là bàn tay này quá tệ. Sự dịu dàng, sự quen thuộc này khiến cô cảm thấy bồn chồn tới bất an. Cô ngẩng đầu nhìn chiếc giường phía trên mình. Thành Nam đã không nằm ở đó, nhân viên spa cũng đã ra ngoài hết. Vậy hiển nhiên bàn tay chẳng có gì lạ lẫm với cô kia là của Thành Nam.
- Anh tính chuyển nghề à?- Mỹ Kim hỏi nhỏ khi cô cảm thấy bàn tay anh chỉ chạm vào những hình xăm trên lưng cô. Đặc biệt là ở dưới eo… có lẽ anh đã nhìn thấy kĩ hơn…
- Với em thì được…
Thành Nam bất chợt nói với chất giọng ngọt tới quyến rũ. Anh cúi xuống hôn lên hình xăm mặt trời trên lưng Mỹ Kim, bàn tay anh cứ mãi vuốt ve chiếc eo, nơi hình xăm những dòng số ngự trị. Mỹ Kim nghĩ rằng thứ gì cũng có giới hạn của nó. Và sự chịu đựng của cô đã tới giới hạn rồi. Cô bình tĩnh ngồi dậy rồi quay lại đối diện với Thành Nam. 
Ánh mắt dịu dàng của anh xoáy sâu vào tâm trí cô khiến cô quả thực đã không giữ được sự lạnh nhạt mà mình đang cố tạo ra. Cô tránh ánh mắt anh và bước xuống giường nhưng lại bị anh giữ chặt trong vòng tay. Hơi thở anh ấm nóng phả lên da thịt cô cứ như trêu đùa, như muốn thiêu đốt tất những lý trí mà cô đang có. Ánh mắt anh không gay gắt, không lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Anh… đang muốn cô…?
- Nói cho anh nghe…- Một cánh tay mạnh mẽ của anh vòng ra sau lưng ôm lấy eo Mỹ Kim, tay còn lại luồn qua chiếc cổ nhỏ nhắn kéo cô lại gần anh hơn.- Ngày sinh của anh tại sao lại ở trên cơ thể em?- Giọng Thành Nam vừa nhỏ, vừa rõ khiến Mỹ Kim choáng váng đầu óc. Cô, sau bốn năm rốt cuộc vẫn bại dưới tay anh.
- Có gì không được sao?- Mỹ Kim cố gắng chống trả.
- Không…- Thành Nam cười nhẹ. Nụ cười mà Mỹ Kim đã muốn xóa khỏi tâm trí nhưng không thể. Nụ cười ấy cô vẫn thường thấy mỗi khi vui cũng như buồn.- Anh hài lòng vì điều đó.
- Hài lòng?- Mỹ Kim đáp.- Anh thấy thỏa mãn phải không? Cái đứa bị anh vứt bỏ rốt cuộc vẫn ghi khắc anh lên cuộc đời nó… điều đó khiến anh thấy mình thật vĩ đại đúng không?
Bùng nổ rồi. Chỉ cần một câu nói bâng quơ của anh thôi cũng làm cô bùng nổ. Cô lúc này đau đớn tới tận cùng. Vì sao ư? Vì sao cô lại xăm ngày tháng năm sinh của anh trên người mình ư? Vì anh là thằng đàn ông đầu tiên khiến cô yêu tới đau khổ như thế. Là thằng đàn ông đầu tiên lên giường cùng cô sau 2 lần hẹn hò. 
Là thằng đàn ông đầu tiên tạo cho cô cảm giác được yêu thương tới điên cuồng. Là thằng đàn ông đầu tiên lấy đi của cô những giọt nước mắt hiếm hoi. Là thằng đàn ông đầu tiên cô buông tay và quay lưng lại một cách lặng lẽ… Và là thằng đàn ông đầu tiên khiến cô nhận ra mình vẫn còn yêu sau bốn năm xa cách… 
Lý trí là cái thá gì? Cô chẳng hiểu nó là gì, cũng chưa từng biết đến. Nó là cái quái gì mà cô không thể với tới, không thể nắm bắt. Tại sao nó lại cứ trốn thui trốn lủi trong cô. Tại sao nó lại không thể vùng dậy để thắng cái thứ tình cảm chết tiệt kia khi mà cô đang đau khổ kiệt quệ và cần nó nhất.
- Anh đã bỏ tôi anh nhớ chứ?- Mỹ Kim gằn giọng.- Anh đã vô tình tới mức tôi đã luôn chối bỏ và nghĩ anh sẽ trở về bên tôi… Nhưng cuối cùng thì sao?
Cánh tay đang giữ lấy Mỹ Kim bỗng nới lỏng, con mắt Thành Nam cũng đã không còn âu yếm như vài phút trước đó. Giờ nó là ánh mắt hối hận hay…
Mỹ Kim đứng dậy và lấy quần áo treo trên mắc. Cô mặc bộ pijama ra bên ngoài rồi nắm lấy nắm cửa.
- Anh có nhớ rằng khi ấy tôi đã tỏ ra rằng tôi không hề quan tâm tới sự có mặt của anh không? Anh có biết đó chính là khi tôi cần anh nhất?
Khoảng thời gian đó là quãng thời gian đối với Mỹ Kim là địa ngục. Công việc trục trặc, chuyên gia đình khủng hoảng, sức khỏe có vấn đề và tình cảm thì chẳng đâu vào đâu. Tất cả mọi chuyện đã cùng một lúc dồn lên cô khiến cô không thể nào chống đỡ nổi. Cô đã ước lúc ấy cô có thể tựa vào bờ vai của Thành Nam thì tốt biết mấy. 
Nhưng những lúc đó anh ở đâu, anh làm gì cô hoàn toàn không biết. Với anh lúc đó, dường như cô là người nào đó xa lạ hoặc là chỉ như những cô gái đã từng qua lại với anh… Cô đã bị dày vò bởi những suy nghĩ ấy, cô đã bị những hành động thờ ơ của anh quật ngã. Cô kiệt quệ trong những vấn đề không thể giải quyết.
Vì thế cô cũng đã chấp nhận buông tay anh sau bao tháng ngày dối lòng mình. Anh không yêu cô. Đó là sự thật. Cô không thể phủ nhận mãi được. Cô buộc phải rời xa anh cho dù cô không hề muốn và bởi vì, đó là con đường duy nhất mở ra cho cô lúc bấy giờ…