Truyện Nhật Ký XiZ

Chương 30: Cái gì nên ngậm mồm lại?

Chỗ mình hay có tây ba lô đi qua, gọi theo dân mình là đi phượt. Đứa nào đứa nấy to cao, khỏe mạnh như rớt trên trời xuống. Bọn nó phóng xe uyn ầm ầm, trai gái đứa nào cũng đẹp một cách hoang dã - nhìn mà thèm. Ôi chao, cũng là một kiếp người, nhưng sao chúng nó được hưởng cuộc sống sung túc, chứ chẳng như dân mình khi nào cũng như đang sống thử, sống tạm và sống nháp. Nháp đến lúc chết luôn mà vẫn không tìm ra lối sống thật cho mình! 

Lại nói về chúng nó. Thi thoảng bọn này ghé vào quán cà phê hay quán tạp hóa chỗ mình uống nước và mua thứ gì đó. Đôi khi chủ quán đếch biết chúng nó có yêu cầu gì, cứ thấy xì xồ loạn xị ngậu bèn chạy sang nhờ mình “nghe coi nó nói cái chi”. Thì toàn gặp chuyện buồn cười. 

Một chú người New Zealand ngồi uống cà phê, mình sang thì thấy 5 - 6 ông người nhà mình đang vây quanh cái bàn gỗ chỗ chú ý ngồi. Mình cúi đầu chào, chú ta lôi ra bao Mal mời một lượt nhưng chẳng ai cầm. À dân mình lịch sự phết, mình khen thầm trong bụng. Nhưng sau rồi mới biết, khi mời thì không hút, khi bỏ gói thuốc xuống thì tranh nhau “Hút điếu coi răng mồ”, rồi thì hút một điếu, một điếu kẹp tai lát hút tiếp. Nhằng cái xâu xé mất hơn nửa gói Mal, mình nhìn mắt chú tây, thấy vẻ bàng hoàng ẩn sâu trong đó. Ờm, nói thật chớ tự nhiên xấu hổ vãi, vì cóc cần phải lên án vụ hôi bia tít trong Nam cho xa xôi, mà ngay đây vừa diễn ra một vụ hôi khác, thô lỗ và mất lịch sự không kém. 

À lại nói về mất dạy. 

Từ nhỏ đến giờ cái gì cũng được học, duy chỉ có kỹ năng sống sao cho thành người tử tế thì chẳng khi nào được học, nên mới có thêm chuyện này… 

Chú tây kia ngồi làm một lúc double cafe - tức là uống hai cốc một lúc, xong ngồi ngáo ngơ nghe mấy chú dân mình tranh nhau hỏi. Chú hỏi nó bao nhiêu tuổi? Nó làm nghề gì? Giờ nó đi đâu? Nó có vợ chưa? Lương nó bên đấy tháng được mấy ngàn đô? 

Mình cười, bảo chú tây, bọn này đang hỏi mày làm nghề gì và bao nhiêu tuổi. Tây bảo nó làm nghề pharmacists và 27 tuổi. Mình dịch lại, mấy chú lại chau mày “Hỏi nó sao 27 tuổi mà già thế?”. Mình bảo, hic, Tây nó không thích hỏi về đời tư của nó đâu, như thế là bất lịch sự. Nhưng một bác già nhất vẫn kiên quyết bắt mình tra hỏi xem giờ nó sẽ đi đâu? 

Mình miễn cưỡng đá câu này cho nó. Chú tây làm ngay câu “I’m not obliged to answer”, đại ý là tôi không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi củ chuối này. Bạn giận thật sự, suýt nữa thì “Fuck you”, may bạn phanh kịp vì chắc là sợ bị tẩn. Mình đành bảo: “tao không biết đâu đấy, mấy người này bảo tao hỏi thôi, hehe”. Rồi chuồn! 

Mà chuyện này đếch chỉ tây khó chịu. Sáng sáng, mình hay lê la cà phê. Cứ ngồi xuống là có đứa hàng xóm bế con sang hỏi: Sao chú, dạo ni chuyện vợ con răng rồi? Giờ mà lấy vợ là nên chọn con có nghề, có lương, cao mét rưỡi trở lên, con răng đừng chìa, con có bố đừng say rượu,… bla bla. Mình kệ xác nó lảm nhảm một mình. Có khi ngứa mồm định bảo “Lấy vợ là chuyện của tao, mày làm ơn biến đi chỗ khác để tao tận hưởng không khí trong lành buổi sáng phát”, nhưng nghĩ sao lại thôi. 

Vì nghĩ ở mình không ai dạy chúng nó phép tắc tối thiểu trong giao tiếp, cũng chẳng có ai dặn nó những cái gì được phép hỏi và những cái gì nên ngậm mồm lại…

_