Truyện Nhật Ký XiZ

Chương 5: Nhật ký kiếp ve sầu

Xuân Thành, ngày…tháng…năm… 

Sáng tới giờ được mỗi 2 cuốc. Một thằng già, một thằng trộm chó. 

Thằng già khoe với mình anh là người có tâm hồn bay bổng, thỉnh thoảng xuống đây du ngoạn tí lấy cảm hứng mần thơ. Xong bo mình 10k. Mình ném trả lại bảo anh mang về mua “bánh mì” cho con ngan già nhà anh í, hic thơ đếch gì mà “Sáng ra nước đái vàng khè. Ô hay trời đã chuyển hè sang thu”. Bọn già toàn lũ mất nết. 

Ngày… 

Tối nay có thằng đi mình, vào phòng ôm rịt lấy mình khóc lóc. Mình hỏi vừa tạch lô hả, nó bảo không, anh bị người yêu đá. Mình vuốt tóc an ủi, nó lại càng khóc tợn hơn, xong rồi nó bảo: em ơi con khốn nạn nó yêu anh nhưng lại đi nhà nghỉ đóng gạch với thằng khác, nhân cách nó chẳng bằng em. Mình nói, rứa thì anh yêu em đi. Nó câm mồm đếch nói gì nữa. Nẫu ruột. 

Ngày… 

Trưa nay có thằng lôi cái cáp vi zít ra khoe anh làm người của công chúng, tiện thể qua đây tranh thủ làm nháy luôn. Mình hỏi, khi viết anh cứ viết đến đoạn vào phòng đóng cửa xong thì “tôi nói hôm nay anh mệt rồi rút lui” là sao? Nó cười hềnh hệch bảo phải viết rứa chớ (thế chứ), nhưng đóng gạch thì vẫn cứ đóng như thường. Tổ sư lũ đạo đức giả! 

Ngày… 

Cả ngày vẫn chỉ có 2 khách. Khiếp, đầu tháng thắp hương đốt vía rồi mà vẫn đen vãi. Nạp cái thẻ điện thoại 100k, mua thỏi son Concept Eyes 85k tổng cộng đi toi 185k, tiền ăn và tiền BCS chưa tính. Đúng là một năm kinh tế buồn, đến thị trường chứng khoán phố Wall chỉ số Dow Jones và Nasdaq còn sắp chạm đáy bảo sao ve sầu như tụi em ráo mồ hôi là hết tiền. À mà chết tiệt con lô 89 nuôi 7 ngày rồi chưa về, buồn ghê. Sắp sinh nhật rồi, cóc có tiền đi siêu thị mua đồ thì mượn váy con Hoa, mượn Galaxy s3 con Huệ để chụp cái ảnh tự sướng tung lên phây xong viết “Bao giờ mới lấy được chồng đây?”. Dự là 287 like và sẽ có một cơ số thằng đòi cưới ngay và luôn. Định mệnh, nghĩ đến đây tự dưng phì cười cmnr! 

Ngày… 

18 ngày nữa đến ngày ăn hỏi mình rồi. Hôm qua thằng chồng sắp cưới nhắn tin “nhớ vk quá, muốn ôm vk ngủ”. Nhắc đến vụ này mà lo lo là. Mình với nó yêu nhau chính thức được 9 tuần 6 ngày, cả họ nhà nó hỏi cháu công tác ở mô? Mình ỏn ẻn trả lời, cháu làm công nhân may ở Bến Thủy. Quen được 4 ngày nó hỏi em còn cái ngàn vàng nữa không? Mình khóc, nói hồi nhỏ em bị ngã xe mất con mẹ nó rồi anh ơi. Nó đòi làm nháy, mình ứ ừ bảo đợi đến đêm tân hôn đi anh. Nó đếch chịu định vật mình ra bờ đê, may mình khỏe, với lại làm nháy xong nó đổi ý đá đít mình thì bỏ mẹ, lại phải đi lừa thằng khác à? 

Đêm tân hôn có lẽ mình sẽ phải khóc nhiều lắm đây. 

Ngày… 

Thôi đếch viết nữa, mai về quê làm đám hỏi rồi. Phải đốt ngay cuốn sổ chết tiệt này mới được. Bọn đạo đức giả đọc được lại rú lên “cái đồ ve sầu”, nhẽ nào lại chửi nhau với bọn nó. Mình thì nói năng mô phạm, chửi nhau với tụi nó mất hay. Cái miệng mình xinh thế, chỉ nói điều hay thôi. Hí hí…

_