Truyện Nhóc To Gan Đấy!

Chương 10

Ông ấy nhìn tôi chằm chằm từ trên xuống dưới rồi mỉm cười, đưa một cái liếc cực sắc về phía thằng nhóc.

- Có hiếu ghê, cha dặn sao chọn đúng như vậy. (Hổng phải khen đâu, ổng đang nghi ngờ đó)

Nó núp sau lưng tôi, để cho tôi hứng chịu cái liếc kinh khủng đó, tim tôi muốn thủng ra. Nó đáp:

- Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó mà.

- Con ngồi xuống đi. Tiểu Mai phải không? - Ông thôi tấn công thằng nhóc.

- Cám ơn cha! - Tôi cúi đầu.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh phu nhân, đặt thằng nhóc lên giường.

Thấy cái chân cứng đơ của nó, ông liền hỏi:

- Chân sao vậy?

- Té! - Nó đáp gọn lỏn.

- Đi đứng cẩn thận chứ. Khéo có ngày đứt luôn đấy.

- Khỏi lo. - Nó lạnh lùng nói.

Gì thế này? Mới hôm qua cái mặt buồn so, hễ nhắc tới cha là rơm rớm nước mắt, quay mặt đi chỗ khác. Giờ cha con gặp nhau lại bốc ra khí lạnh đến cả sống lưng. Đúng là cái đồ kỳ cục. Hình như tôi hố rồi.

Được một lúc, ông thôi "hỏi thăm" con trai nữa, chuyển sang tôi.

- Con quen con ta bao lâu rồi? Ta có nghe Thiên kể cho ta nghe đã chọn được dâu từ tháng trước.

- Dạ? Dạ được. - Tôi đứng tim chết đi được, khi không bẻ lái qua tôi kia chứ.

Tôi ngó qua thằng nhóc cầu cứu. Nó không nói gì, lẳng lặng đưa mắt đến cánh cửa. Thằng chết bầm!

- Dạ con quen Thiên. - Tôi ráng nói cho suôn. - được 3 năm rồi ạ.

- Ồ, lâu nhỉ? - Ông nhếch mép cười. - Vậy mà nó giấu không cho người cha già này biết cơ đấy.

- Mới có 35 mà già có nghĩa là sắp sang khoa thần kinh rồi đấy. - Nó phán một câu xanh rờn.

Cha thằng nhóc không thèm để ý, tiếp tục hỏi tôi.

- Con đã quen mọi thứ trong nhà rồi nhỉ?

- Vâng!

Tự nhiên ông cười một cách bí hiểm làm tôi rợn cả da gà.

- Con biết đấy, hôm qua ta nghe nói thằng nhóc này đánh tên Nguyên Long ba mươi roi vì ngứa mắt thấy nó ỷ tuổi lộng quyền, có nặng tay quá không?

Rồi, cái mục đó đến rồi. Chơi tôi hả?

- Đâu có! Hôm qua con đâu có thấy. - Tôi nói vậy xem thử ông ta bắt bí tôi kiểu gì.

- Có! - Thằng nhóc đính chính. - Hôm qua lúc không có cô, hắn đã nói tôi là con nít còn hôi sữa bày đặt làm ông cụ non rồi xách tôi lên. Tại vụ đó mà sáng nay tôi mới trượt chân té đây.

- Hả? CÁI GÌ?

Máu tôi tự dưng sôi lên, tôi đứng phắt dậy.

- NÓ DÁM LÀM VẬY À? NÓ Ở ĐÂU? TÔI PHẢI ĐÍCH THÂN ĐÉT VÀO MÔNG NÓ ĐỦ MỘT TRĂM ROI MỚI HẢ DẠ!

Mọi người trong phòng ngạc nhiên nhìn tôi. Trời ạ, cái máu giang hồ khi còn sống lăn lộn kiếm tiền lúc xưa trỗi lên trong tôi không đúng lúc.

Tôi đỏ bừng cả mặt, lí nhí nói:

- Con xin lỗi... - Tôi ngượng ngùng ngồi xuống ghế.

Ông phì cười, đưa tay xoa đầu tôi.

- Tốt! - Ông quay sang, nháy mắt với con trai. - Chọn tốt lắm!

Lần này không hề có sát khí. Nó cũng mỉm cười dịu dàng trở lại.

Hai cha con này, mới đó rồi lại đó, cứ như hoạt hình.

- Gia đình con thế nào? - Ông nói với tôi.

- Nhờ ơn cha mẹ, cha con đã sống ổn định hơn. - Tôi cứ y sự thật mà nói.

Buổi gặp mặt trôi qua một cách êm thắm. Kết thúc trong bình yên.

- Xin phép cha con về. - Tôi cúi đầu chào ông.

- Mẹ ở lại nhé! - Thằng nhóc nói với phu nhân.

- Yên tâm! - Ông đưa tay choàng lấy vai phu nhân. - Có ta ở đây!

Tôi đưa lưng về phía nó, kính cẩn nói:

- Xin kính mời đức lang quân ngự trên lưng. - Tôi cười dí dỏm.

- Thấp xuống! - Nó kéo kéo cái áo khoác tôi - Được rồi.

- Tạm biệt! - Tôi cõng nó xuống xe.

Xuống xe, nó vỗ vai tôi.

- Diễn hay lắm!

- Đáng ghét! - Tôi đẩy nó sang một bên.

- Sao vậy?

- Chuyện xô xát với Long sao không nói với tôi? Giữ một mình làm gì để bị té thế hả?

Nó trố mắt nhìn tôi.

- Cô tin hả?

- Hả? Chuyện đó là bịa à?

- Hồi nãy nếu tôi không nói vậy thì cha tôi sẽ nghi ngờ rằng tôi cố tình bao che cho cô. Phải bịa chứ sao?

Nó gạt tôi! Nó gạt tôi! Với bộ mặt thật thà đó. Hỡi trời!

- Vậy hồi nãy không phải là cô đóng kịch à? - Nó nhìn tôi.