Truyện Sủng Hôn Hào Môn

Chương 5

"Em muốn ăn cơm chiên trứng...... Có thể không?" Không có cái gì no được như cơm tẻ a.

Mạnh Đình dáng vẻ tha thiết mong chờ, khiến Yến Tuy sinh ra một loại ảo giác rất hiếm có với cơm chiên trứng, anh nhẹ nhàng gật đầu, nụ cười trên mặt Mạnh Đình lại nồng đậm thêm 2 phần, cậu lại kéo ống tay áo của Yến Tuy, lần thứ hai yêu cầu nói, "Em muốn phần lớn."

"Được", Yến Tuy vẫn thực sự không biết một phần cơm chiên trứng lớn, liền đầy đủ khiến người ta vui vẻ như vậy.

Cố Lãng nhận được tin nhắn của Yến Tuy, nhìn hồi lâu, mới nhìn rõ ràng, anh gửi cho hắn cái gì đây, vốn là anh chỉ cần dặn dò người hầu một câu là được rồi, nhưng cái tin nhắn này của Yến Tuy thực sự là quá kỳ lạ rồi, anh vậy mà sẽ đói bụng tới yến hội, lại đột nhiên muốn ăn cơm chiên trứng a.

Bởi vì tò mò mãnh liệt, hắn bảo nhà bếp sau khi làm xong, liền tự mình đưa tới.

"Không nghĩ tới Yến Tuy anh cũng có một ngày xin cơm với em, a ha ha ha!"

Người cũng như tên, âm thanh nụ cười của Cố Lãng trong sáng tới cực điểm, cũng là một nam nhi tuấn lãng.

(Lãng: trong sáng, rực rỡ)

Hắn thấy trong hoa phòng có thêm ra Mạnh Đình, tiếng cười im bặt đi, chuyển thành ho khan tê tâm liệt phế, ôi trời ạ, cấm vạn năm không thay đổi kia, lại sẽ ở đây vụng trộm với thiếu niên xinh đẹp, hắn thấy cái không nên thấy, có thể bị khóa mồm hay không?

"Khụ khụ khụ...... Khụ khụ khụ......"

Hắn tạo ra động tĩnh lớn như vậy, Mạnh Đình như thế nào cũng sẽ chú ý tới hắn, dõi theo cơm chiên trứng trên tay hắn mang theo.

Mũi cậu giật giật, mắt sang rực lên, "Thơm quá." So với tất cả cơm chiên trứng cậu ăn qua đều muốn thơm hơn a.

Mạnh Đình ngoại trừ thân thủ không tệ bên ngoài, khứu giác của cậu cũng nhạy bén hơn so với người bình thường, cậu có thể dễ dàng phân biệt các loại hương liệu, thậm chí đồ vật người bình thường không có mùi vị, cậu đều có thể ngửi ra mùi.

"Mang tới đây đi," Yến Tuy nhìn lướt qua Cố Lãng, ánh mắt liền rơi xuống trên người Mạnh Đình.

Cố Lãng nghe vậy, thu hồi vẻ mặt kinh hãi ban đầu, mang theo hộp cơm của mình đưa tới.

Phần lớn này thực sự là rất lớn, mà Mạnh Đình hai ngày không được ăn cơm tẻ, thời gian sau đó cũng chỉ cố tự mình vùi đầu ăn cơm, vẫn như cũ từng miếng từng miếng, nhưng tốc độ ăn nhìn hẳn là còn nhanh hơn so với lúc trước ở phòng khác, hoàn toàn không để ý tới hai nam nhân đang nhìn chằm chằm cậu ăn cơm.

Cố Lãng quay về Yến Tuy cho vài ánh mắt, mắt đều sắp muốn giật giật, Yến Tuy mới lần nữa nhìn hắn một chút.

"Đây là Mạnh Đình, chị dâu chưa xuất giá của cậu."

Cố Lãng năm nay 26, Yến Tuy 28, quan hệ của hai người so với huynh đệ bình thường còn thân cận hơn chút, Mạnh Đình gả cho anh, hẳn liền trở thành chị dâu của Cố Lãng rồi.

Cố Lãng sửng sốt hồi lâu, mới phản ứng được ý tứ trong lời Yến Tuy nói, Yến Tuy và mẹ anh Hà Uyển quan hệ không hòa thuận, hắn đương nhiên cũng biết, chuyện Hà Uyển khắp nơi tìm kiếm vợ xinh đẹp thấp kém cho Yến Tuy, hắn trong bóng tối vì Yến Tuy oán trách không biết bao nhiêu lần.

Nhưng không có cách nào, Hà Uyển chính là mẹ ruột của Yến Tuy, mà Yến Tuy lại đáp ứng hai vị lão nhân đã tạ thế một vài chuyện, quan hệ của bọn họ một ngày kia sẽ triệt để cắt đứt, nhưng vẫn không phải hiện tại.

Cố Lãng lần thứ hai bắt đầu nháy mắt với Yến Tuy, Yến Tuy gật gật đầu, xem như là đáp lại.

Nhưng dạng này, hắn càng nhìn càng không rõ, người vợ Mạnh Đình được Hà Uyển đưa tới này, Yến Tuy chẳng phải nên chán ghét mới đúng sao? Sao sẽ mang người tới nơi này vụng trộm, còn bảo hắn đưa cơm nữa.

Cố Lãng mang theo một phần cơm chiên trứng lớn, còn có một ít canh thịt, Mạnh Đình sau khi ăn hết không dư lại một hột nào phần cơm tẻ lớn, lại uống sạch sành sanh canh thịt, cậu hơi nghiêng người, sờ sờ cái bụng, cuối cùng là thỏa mãn.

Cậu rốt cục ngẩng đầu nhìn Yến Tuy, một bộ mặt kiều diễm mỹ lệ quá mức, cũng rơi vào trong mắt hai người đàn ông trước mắt, Mạnh Đình cũng không có chia cho Cố Lãng quá nhiều chú ý, ánh mắt cậu nhìn Yến Tuy cực kỳ chăm chú, cũng khiến người ta cảm thấy cậu chân thành.

"Cảm ơn anh."

Vợ đều đáng thương tới mức ăn một bữa cơm no đều phải nói lời cám ơn người khác, Yến Tuy mơ hồ cảm giác mình có chút thất trách, anh nghênh đón ánh mắt của Mạnh Đình, "Anh cho em ăn cơm no là phải, sau này không cần nói cảm ơn."

Mạnh Đình nghe vậy cơ thể hơi nghiêng về phía trước, lại tới gần một chút, nụ cười tại khóe miệng lại không cách nào băng trụ, giống như tường vi mới nở, đẹp tới lay động ánh mắt người khác.

"Yến Tuy, anh thật tốt, có thể gả cho anh, thật sự là quá tốt."

Anh nói cho cậu ăn cơm no là phải, nhưng chính bà ngoại của cậu cũng chưa từng nói với cậu như vậy, bọn họ đều cảm thấy cậu sống lớn như vậy, là Mạnh Đình thiếu nợ bọn họ ân tình lớn, nhưng Yến Tuy lại nói là phải.

"Khụ khụ khụ", Cố Lãng lần thứ hai bắt đầu ho khan, đừng nói Yến Tuy, chính là hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một thiếu niên xinh đẹp trực bạch như thế lại không khiến người khác cảm thấy giả bộ a.

Ánh mắt Yến Tuy quét tới, Cố Lãng liền đứng lên, không cần Yến Tuy nói, hắn đều cảm giác mình dư thừa, nhưng hắn cũng cảm giác được, Yến Tuy quả nhiên là không bài xích người vợ miễn cưỡng nhét cho hắn này như thế.

Cố Lãng xoay người rời đi, lỗ tai Yến Tuy hậu tri hậu giác mà đỏ một chút, nhưng càng thêm xác định Mạnh Đình là thích mình, cái cảm giác này cũng không tính là chán ghét, anh nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.

"Có điện thoại di động không?" Yến Tuy hỏi Mạnh Đình, thấy cậu lắc đầu, anh cũng không cảm thấy kỳ quái, lại nghĩ tới tư liệu anh đã từng xem liên quan tới Mạnh Đình, có một loại cảm giác nói không rõ ràng đột nhiên nổi lên trong lòng một hồi, anh giơ tay vén sợi tóc rơi xuống của Mạnh Đình lên, sau đó nhẹ nhàng nhu nhu, "Ngày mai anh cũng sai người đưa tới cho em."

Mạnh Đình nhưng không có lập tức gật đầu, trong mắt cậu lộ ra một chút mê man cùng thấp thỏm, liền cũng không hề chú ý tới bàn tay nhu trên đầu không nguyện ý rời đi, "Cái này cũng là cần phải sao? Nếu như không phải, vậy thì không cần đâu, em chỉ muốn ăn no ngủ ngon là được rồi."

Mạnh Đình cảm thấy nhân sinh của phế vật đại khái nên là như vậ đi, ăn no ngủ ngon, làm một sâu gạo nghe lời không chọc người hiềm khích.

Yến Tuy dừng lại một chút, mắt phượng sắc bén hơi hơi âm u, "Nhớ kỹ, sau này anh tự nguyện đưa cho em, chính là đều là cần phải vậy, em không cần nói cám ơn, cũng không cần sợ hãi."

Mê man cùng thấp thỏm trong mắt Mạnh Đình tản đi, cậu để tư thế ngồi của mình đoan chính hơn chút, giương mặt lên chân thành không hề giữ lại, "Yến Tuy, anh thật tốt."

Mạnh Đình xác thực cảm thấy Yến Tuy tốt, cậu đến cùng cũng coi như sống thêm một đời, tuy rằng trì độn, nhưng cũng có thể cảm giác được thiện ác bên ngoài đối với cậu, Yến Tuy đối với cậu nói có phải thật vậy hay không, cậu vẫn có thể cảm giác được.

Lại nói, bọn họ là vợ chồng, lấy chân thành chờ đợi, Yến Tuy chắc chắn sẽ không lừa cậu.

Không thể không nói, Yến Tuy tâm tình có chút kỳ diệu, biểu tình trên mặt anh càng thêm nhu hòa chính anh cũng không phát giác được, cho tới nay, anh đối với hôn nhân, đối với nửa kia cũng không ôm lấy ảo tưởng gì, càng chuẩn xác mà nói, là chưa hề nghĩ tới.

Nhưng mấy câu nói "Thật tốt" này của Mạnh Đình khiến anh cảm thấy, có lẽ cưới một vợ nhỏ đáng yêu thế này về nhà, cũng là thật tốt.

Nhưng loại cảm xúc mềm mại này chỉ chợt lóe lên, đã bị anh cưỡng chế đè ép xuống, kinh nghiệm qua lại nói cho anh biết, mặc kệ đối với bất cứ người và sự việc nào, đều nên có giữ lại, đó cũng không phải sợ sệt, mà là bảo vệ cần thiết với mình, Mạnh Đình tạm tời còn không cách nào trở thành cái ngoại lệ kia.

"Thời gian chênh lệch không nhiều lắm, chúng ta đi dạo trở về."

Dứt lời, Yến Tuy mới đưa tay của mình từ trên đỉnh đầu Mạnh Đình rời đi, liếc mắt nhìn, anh lại đưa tay sửa lại tóc cậu một chút, mà Mạnh Đình cũng không có phản kháng.

Hai người sóng vai mà đi, tới một ngã ba vườn hoa, Cố Lãng nhìn thấy bọn họ, liền đi tới đây, mà Yến Tuy cũng chờ hắn đến gần.

"Tôi đi về trước, cậu đưa Mạnh Đình đi vào."

Mạnh Đình mong chờ gả cho anh như vậy, không muốn hôn sự như vậy xuất hiện biến cố, bọn họ trong âm thầm từng thấy, chuyện ở chung coi như không tệ, liền không thể để cho Hà Uyển biết, mà Cố Lãng làm đại thiếu gia của Cố gia, có hắn nhìn Mạnh Đình, lại muốn thuận tiện hơn anh một chút.

Nhưng Yến Tuy nghĩ như vậy, cũng đã vô ý thức lo lắng Mạnh Đình sẽ có thể hay không bị khi dễ.

Mạnh Đình cũng không biết quanh co lòng vòng trong này, cậu nhìn về phía ánh mắt Yến Tuy rõ ràng lộ ra không muốn, nhưng cậu mím mím môi, không nói vài lời vẫn giữ lại, cậu gật gật đầu, nhìn theo bóng lưng Yến Tuy tới khi không nhìn thấy nữa, mới thu hồi ánh mắt.

Kệ đi, vui vẻ trong thần sắc của cậu liền cũng tản đi, lại biến trở về loại nặng nề hằng ngày kia, Cố Lãng lại cho rằng cậu là bởi vì Yến Tuy rời đi, đang thất lạc cơ. Băng sơn này lại có thể cũng sẽ có người thích như thế a. Cố Lãng không thể không vì Yến Tuy cảm khái một hồi.

"Đi thôi, người Mạnh gia tìm cậu rất lâu rồi."

Mạnh Đình gật gật đầu, đi theo phía sau Cố Lãng.

Cố Lãng dẫn Mạnh Đình đi về phía Phùng Trạch Kiều, Phùng Trạch Kiều đang nói chuyện với con trai của Mạnh Nghi Hàng, bên cạnh người Mạnh Nghi Hàng còn có một thanh niên tuấn lãng.

Mạnh Đình nháy mắt một cái, lập tức cúi đầu, thanh niên tuấn lãng kia chính là một trong những người có liên quan trong cuộc chia tay lúc trước cậu và Yến Tuy cùng vây xem, Mạnh Kỳ.

Hóa ra hắn mới là bạn bè thân thích.

"Chạy đi đâu vậy?" Phùng Trạch Kiều nhìn thấy thần sắc oán giận kỳ quái của Mạnh Đình mới nổi lên, thời điểm lại nhìn thấy Cố Lãng nhịn xuống.

Mạnh Đình cúi đầu hồi lâu, mới phản ứng được, người trong lời nói của Phùng Trạch Kiều là cậu, cậu ngẩng đầu, rất nghiêm túc, "Tôi ngủ quên mất."

"Cậu ấy ở trong hoa phòng ngủ vừa tỉnh dậy, tôi vừa lúc nhìn thấy, đưa cậu ấy trở về."

Cố Lãng lúc đối mặt với Phùng Trạch Kiều, một điểm cả kinh cũng không có giống như lúc ở trước mặt Yến Tuy, tao nhã giống như một quý công tử chân chính, hắn nhìn lướt qua Mạnh Đình cúi đầu, tiếp tục nói, "Ngài cũng đừng trách cậu ấy, cậu ấy chính là tuổi dậy thì đấy."

Có Cố Lãng nói như vậy, Phùng Trạch Kiều tự nhiên không cách nào nói Mạnh Đình cái gì nữa, nhưng bất mãn trong lòng vẫn có như cũ, cho dù là ai tìm người hơn 2 tiếng, trong lòng này cũng là sẽ nén giận.

"Còn không cảm ơn anh họ Cố của cậu."

Cố Lãng là anh họ của Mạnh Kỳ, Mạnh Đình gọi hắn như vậy cũng coi như đúng.

Ánh mắt Mạnh Đình quét tới Cố Lãng, ngước mắt một cái lại tiếp tục cúi đầu, "Cảm ơn."

Đây chính là chị dâu tương lai của hắn, Cố Lãng cũng không dám làm bộ làm tịch làm gì, hắn cười cười, "Đã gọi anh họ rồi, dẫn đường thì tính là cái gì, đây là danh thiếp của tôi, sau này có yêu cầu gì, gọi điện thoại cho tôi."

Một chiếc danh thiếp khinh bạc màu bạc đưa cho Mạnh Đình, Mạnh Đình nhận lấy, lần này chính là Phùng Trạch Kiều cũng xem Mạnh Đình khác đi, người ngốc có phúc của ngốc, lại lọt vào mắt xanh của Cố Lãng, trả lại cho cậu ta điện thoại riêng thôi.

Mạnh Đình đối với giới thượng lưu Hải Thành, một chút khái niệm đều không có, cậu nhận lấy, chỉ là bởi vì Cố Lãng là người mà Yến Tuy quen biết.

"Được thôi." Mạnh Đình gật gật đầu.

Sau đó Cố Lãng lại cùng Phùng Trạch Kiều, Mạnh Nghi Hàng, Mạnh Kỳ hàn huyên hai câu, liền quay người đi ra, nhưng không hề rời khỏi phòng khác, tuy rằng không nghe được bọn họ nói cái gì, nhưng có thể nhìn thấy Mạnh Đình có bị bắt nạt hay không, như thế nào cũng coi như là hoàn thành chuyện Yến Tuy giao cho hắn đi.

"Đây là bác cả của cậu, đại ca của cậu."

Mạnh Đình ngước mắt nhìn người một chút, ngoan ngoãn gọi, "Bác cả, đại ca."

Mạnh Nghi Hàng 45 tuổi, được bảo dưỡng coi như không tệ, đôi mắt cực kỳ giống Mạnh lão gia tử, lúc nhìn người luôn cảm thấy có chút âm trầm, người bình thường vẫn là thật sự không mấy ai nhận được ánh mắt như vậy.

Phản ứng của Mạnh Đình hơi có chút trì độn, cảm thấy bác cả này hẳn là không thích cậu ở ngoài lắm, cũng cảm giác không ra cái khác được.

Còn Mạnh Kỳ chính là có chút mất tập trung, đối với đứa con riêng mới nhận trở về này, cũng không hứng thú quá lớn, nhưng thời điểm Mạnh Kỳ đột nhiên người mắt nhìn người, y đột nhiên không kịp chuẩn bị bị kinh diễm một hồi.

Phùng Trạch Kiều coi như là rõ ràng tính tình Mạnh Đình bao nhiêu, cũng không đợi nói lời gì dễ nghe với cậu, bà ta chuyển sang Mạnh Kỳ, thần sắc trong nháy mắt hòa ái rất nhiều, "Nó mới đến cái gì cũng không hiều, cháu nhìn thêm chút."

"Phùng phu nhân yên tâm, cháu hiểu được." Mạnh Kỳ nịnh nọt Phùng Trạch Kiều, vẫn là rất rập khuôn, không tới hai câu, Phùng Trạch Kiều đã bị hắn nịnh nọt tới mở cờ trong bụng, trước khi điểm này không nồng liền cũng tản đi.

Mạnh Kỳ một bên lĩnh hội Mạnh Đình, y mang theo ánh mắt hứng thú, trên dưới lướt qua Mạnh Đình, nhưng Mạnh Đình trước sau cúi đầu, bộ bộ dáng vẻ như đi vào cõi thần tiên, nếu không có nhiều người trong đại sảnh nhìn như vậy, y còn thực sự muốn giơ mặt cậu lên, hảo hảo nhìn một chút.

Mà bạn trai cũ của y Tô Tư Vũ ở trong đại sảnh, ánh mắt hắn lướt qua Mạnh Kỳ một mặt hứng thú, màu sắc con ngươi lập tức giảm xuống rất nhiều, trong lòng hắn không khỏi cười khẩy, cũng càng kiên định mình muốn chia tay với y, sau đó quyết định thay đổi triệt để.

Sau khi hơn 10h, lục tục đã có người cáo từ rời đi, mà Mạnh gia làm thông gia ở lại tới phía sau, khoảng 11h mới cáo từ, Cố lão phu nhân và Cố Lãng cùng tiễn bọn họ, ánh mắt Cố Lãng đảo qua trên người Mạnh Đình, cau mày, lại cảm thấy cần nhắc nhở Yến Tuy một chút.

Người vợ này của anh vừa nhìn liền có chút ngốc, chớ để bị bắt cóc đi.

_____________________

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu công dùng một bát cơm chiên trứng chiếm được hảo cảm ~~~