Truyện Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 20: Thần, anh ở đâu?

Trong thư phòng hai người áo đen nhìn ánh mắt biến chuyển nhu hòa của chủ tử, trong mắt rối rít lộ ra ngạc nhiên, chủ tử nghĩ đến cái gì? Sao ánh mắt trở nên hút người như thế?

Hai người áo đen nhìn chủ tử đã lâm vào suy nghĩ của mình, trong lòng không nhịn được tò mò, mặc dù biết rõ hậu quả khi lộ ra ánh mắt như thế đối với chủ tử, nhưng bọn họ vẫn nhịn không được lòng hiếu kỳ.

Hồ Cẩn Huyên đang ngủ không biết bởi vì nằm mơ thấy cái gì mà khóe miệng nhếch lên độ cong đẹp mắt, nói thầm một tiếng, vẫn chưa tỉnh lại, cô vô ý thức đưa ra một tay trắng muốn ôm lấy thân thể cứng rắn khiến cô lưu luyến, nhưng lục lọi hồi lâu vẫn chưa đụng phải nhiệt độ quen thuộc.

Lông mày đẹp nhíu lại theo ý thức, cô nghi ngờ mở ra đôi mắt buồn ngủ, lúc này mới phát hiện ra trên giường căn bản không có người đàn ông khiến cô yêu tận xương máu.

Cô thấy trên người mình mặc áo ngủ màu đen của anh, trên người còn có hương thơm nhàn nhạt sau khi tắm, không cần suy nghĩ cũng biết anh đã tắm giúp mình, anh thật là người đàn ông chung tình nhất, săn sóc nhất mà cô đã gặp, thật may mắn khiến cô gặp được anh, còn khiến anh yêu cô như vậy. Khóe miệng đẹp mắt của cô nhếch lên, trên mặt lộ ra ánh sáng hạnh phúc.

Hồ Cẩn Huyên đi xuống giường, nhưng chân vừa tới sàn nhà lại chua xót đau đớn muốn chết, toàn thân giống như rã ra, cô kêu lên một tiếng, sau đó thử từ từ đứng lên đi tới phòng tắm.

Đều do anh, thật mạnh mẽ, cứ như dã thú, giày vò cô ghê gớm, nếu như cô là cô gái bình thường, vào lúc này sớm nên nằm ở trên giường xuống không nổi, nhưng mà anh cũng thật săn sóc, khi làm tình cũng bận tâm cảm thụ của cô.

Kỳ quái! Anh rời giường lúc nào, sao cô không có một chút cảm giác? Theo trực giác nhạy cảm của đệ nhất sát thủ như cô, chỉ cần đối phương xoay người, cô đều biết rõ, sao anh đã rời giường, cô lại không có một chút tri giác, nếu không phải là theo thói quen ôm thân thể ấm áp kia, cô đến bây giờ cũng không biết anh đã rời giường!

Có lẽ bởi vì anh đã tạo thành thói quen cho mình, chỉ có ở trước mặt của anh, cô mới có thể hoàn toàn buông lỏng mình, toàn quyền giao mình cho anh, đối với thói quen màu, cô cũng không cảm thấy không tốt, dù sao người khắp thiên hạ đều có thể tổn thương cô, duy chỉ có anh không thể. Hiện tại cô đã hết buồn ngủ, cô phải ôm thân thể kia mới có thể an tâm ngủ.

Khi Hồ Cẩn Huyên đi vào phòng tắm vẫn không có nhìn thấy bóng dáng của anh, lông mày xinh đẹp của cô hơi nhíu, sau đó lại vào trong phòng thay quần áo, nhưng là vẫn không có tìm được bóng dáng của anh, tìm khắp mọi góc gian phòng một lần, nhưng vẫn không tìm được.

Trong nháy mắt cô có cảm giác kinh hoảng, cô vội vã ra khỏi phòng, vừa gọi tên anh, vừa đi đến những chỗ anh thường đến, cô phải tìm được anh, cô phải ôm anh ngủ mới có cảm giác an toàn, từ sớm cô đã không thể rời bỏ anh.

"Thần. . . . Anh đang ở đâu? Thần. . . . . . Thần. . . . ." Hồ Cẩn Huyên nhẹ giọng hô, bởi vì cô sợ động tác quái dị này bị những người khác phát hiện, tiến tới giễu cợt cô.

Thẩm Dật Thần ở thư phòng nghe được thanh âm Hồ Cẩn Huyên liền lấy lại tinh thần, nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của thuộc hạ, khẽ nhíu chân mày, lạnh giọng nói: "Nơi này không có chuyện gì rồi, hai người đi xuống đi! Nhớ truyền lời của tôi xuống."

"Dạ, thuộc hạ cáo lui." Hai người áo đen tự nhiên cũng nghe được thanh âm của cô, cung kính nói, trong nháy mắt không một tiếng động biến mất trong thư phòng, chủ tử nhất định không hy vọng phu nhân nhìn thấy bọn họ, bọn họ rất khẳng định thầm nghĩ.

Trên thực tế, Thẩm Dật Thần cũng không hy vọng bọn họ chạm mặt cùng Hồ Cẩn Huyên, nguyên nhân chủ yếu nhất là bởi vì anh không muốn bất luận kẻ nào nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp của cô, cho dù hiện tại cô mặc áo choàng tắm kín đáo cũng không được.

Anh thấy hai người áo đen biến mất, mới bước nhanh ra bên ngoài thư phòng, nghe thanh âm Huyên tựa hồ rất nóng nảy, mơ ác mộng rồi sao? Anh lo lắng nghĩ, anh nên ở cạnh cô mỗi lúc. . . . . . .