Truyện Xuyên Qua Chi Linh Thực Sư

Chương 10: Kề Vai chiến đấu

Chương 10: Kề vai chiến đấu

Edit + Beta: Snail

Tiêu Cảnh Đình vừa đi vào rừng rậm không lâu thì một con nhền nhện to bằng cái thớt liền rớt xuống.

Hứa Mộc An nhanh chóng đánh ra một luồng hỏa diễm đốt con nhền nhện kia thành tro tàn.

"Con nhện này có độc, nếu như bị cắn thì toàn thân sẽ bị tê liệt, nhất định phải cẩn thận." Hứa Mộc An giải thích.

Tiêu Cảnh Đình gật gật đầu, lòng còn sợ hãi nói: "Đã biết." Rừng rậm quả nhiên nguy hiểm, thảo nào tuy rằng trong rừng ẩn giấu không ít bảo bối, nhưng mà người đi vào rừng cũng rất ít.

Tiêu Cảnh Đình đi theo Hứa Mộc An vòng vo hồi lâu trong rừng cũng không có thu hoạch gì.

"Cây nho."

Hứa Mộc An quay đầu liếc nhìn Tiêu Cảnh Đình hỏi: "Cái gì?"

Tiêu Cảnh Đình chỉ vào dây nho trong núi nói: "Ta muốn lấy chút dây nho về trồng."

Trước mắt là một mảnh dây nho treo lác đác vài chùm nho, Hứa Mộc An vốn muốn nói, loại nho dại này chua rụng răng, cho dù trồng sống cũng không có ai ăn, có điều nhìn bộ dáng tràn đầy phấn khởi của Tiêu Cảnh Đình, Hứa Mộc An cũng không thể không biết xấu hổ hắt nước lạnh vào Tiêu Cảnh Đình.

Tiêu Cảnh Đình nhớ rõ ở thế giới này hoa quả có địa vị rất đặc thù, ăn trong thời gian dài có tác dụng đề cao linh lực, nếu như hắn có thể gieo trồng ra lượng lớn quả nho ăn ngon thì có thể có được số bạc lớn.

Tiêu Cảnh Đình bỏ dây nho vào trong khuông rỗ, lại âm thầm dời một bộ phận vào không gian.

Hứa Mộc An không thấy động tác của Tiêu Cảnh Đình, ở bên cạnh phụ trách đề phòng.

"Chạy mau, Thứ Nha Trư đến!"

Một con heo rừng thân dài gần hai thước trong nháy mắt đã chạy tới gần hai người, Tiêu Cảnh Đình nhìn con thú lớn trước mặt mà âm thầm nuốt một ngụm nước miếng, đây còn là heo sao? Thứ Nha Trư dài hơn hai thước, một đôi răng nanh lóe ra ánh sáng kim loại sáng bóng, trên da heo bám vào giáp trụ na ná như vỏ rùa vậy.

Hứa Mộc An phát động công kích hỏa diễm về phía Thứ Nha Trư, tốc độ di động của Thứ Nha Trư cực nhanh, đòn tấn công của Hứa Mộc An đều rơi vào khoảng không.

Thứ Nha Trư hét to hai tiếng rồi vọt về phía Hứa Mộc An.

Tiêu Cảnh Đình thúc giục một cây dây mây móc vào thân đại thụ, lại ôm lấy eo Hứa Mộc An, nương theo dây mây mà nửa ôm Hứa Mộc An lên tới ngọn cây.

Hứa Mộc An bị Tiêu Cảnh Đình ôm lấy, đại não trống rỗng trong nháy mắt.

"Rầm rầm rầm" Thứ Nha Trư bên dưới điên cuồng va đập vào thân cây gọi thần trí Hứa Mộc An trở về.

"Có phải con heo này biết ngươi hay không?" Tiêu Cảnh Đình có chút quái dị hỏi.

"Lúc trước ta từng săn giết một con thỏ, hình như là con mồi nó nhìn trúng." Hứa Mộc An nói. Con Thứ Nha Trư bên dưới đã là Luyện Khí tầng ba, một thân giáp trụ đao thương bất nhập, miễn dịch với công kích hỏa diễm, vô cùng khó đối phó.

Tiêu Cảnh Đình: "..." Trong thực đơn của heo lại có thỏ? Thế giới này thật sự là khó hiểu mà!

"Nó biết leo cây không?" Tiêu Cảnh Đình hỏi.

Hứa Mộc An lắc lắc đầu, nói: "Không biết."

"Vậy là tốt rồi." Tiêu Cảnh Đình thở phào một hơi.

"Ầm." Tiêu Cảnh Đình cảm nhận được đại thụ run rẩy kịch liệt, "Ầm" đại thụ lại run rẩy lần nữa.

Tiêu Cảnh Đình chờ Thứ Nha Trư bên dưới sắp đụng gãy đại thụ mới không chế dây mây mang theo Hứa Mộc An bay vọt đến trên một thân cây khác.

"Nếu có thể làm thịt tên to bự này, vậy có thể cải thiện chút cơm nước rồi." Ánh mắt Tiêu Cảnh Đình sáng lên nói, đầu heo phía dưới có thực lực không thấp, linh lực ẩn chứa trong thịt cũng sẽ không thấp, ăn dã thú như vậy có thể tăng cao tu vi.

Hứa Mộc An nhịn không được có chút động tâm, một mình y không phải đối thủ của con Thứ Nha Trư này, nhưng mà hiện tại y không phải một mình!

"Gào gào..." Thứ Nha Trư rống giận liên tục với Tiêu Cảnh Đình cùng Hứa Mộc An.

"Một hồi ta ngăn trở nó, ngươi công kích mắt nó." Tiêu Cảnh Đình nói.

Hứa Mộc An gật gật đầu, lên tiếng, "Được."

Tiêu Cảnh Đình điều động linh lực, thúc giục sinh ra vô số dây mây bao lấy chân Thứ Nha Trư, Thứ Nha Trư tức giận rống lên một tiếng, dây mây cuốn lấy Thứ Nha Trư bị đứt đoạn không ít.

Tiêu Cảnh Đình không ngừng thúc giục dây mây, Hứa Mộc An nhân cơ hội công kích mắt Thứ Nha Trư, Thứ Nha Trư bị chọc giận rống lên một tiếng, Hứa Mộc An thừa cơ ném một viên hỏa cẩu vào miệng Thứ Nha Trư.

Thứ Nha Trư đấu đá lung tung, thân thể ấy thế mà lại tăng lớn lên rất nhiều.

"Cuồng hóa." Hứa Mộc An kinh hãi.

Thứ Nha Trư cuồng hóa, hai tròng mắt đỏ như máu, khí lực gia tăng gấp đôi, có vẻ khát máu vô cùng. Tiêu Cảnh Đình điên cuồng điều động linh lực ngăn trở động tác của Thứ Nha Trư, Hứa Mộc An cũng không giữ lại nữa.

Thứ Nha Trư đâm mạnh vào, đại thụ chỗ Tiêu Cảnh Đình và Hứa Mộc An bị vỡ thành hai đoạn.

Tuy bên trong rừng rậm nhiều cây nhưng chịu được va đập như vậy lại chẳng có mấy cây, Tiêu Cảnh Đình hiểm hiểm mang theo Hứa Mộc An nhảy đến một thân cây khác.

Tiêu Cảnh Đình thao túng một nhành cây thọc thật mạnh vào hậu môn Thứ Nha Trư, Thứ Nha Trư kêu lên thảm thiết, Hứa Mộc An bị động tác của Tiêu Cảnh Đình dọa cho hết hồn.

"Mau ra tay." Tiêu Cảnh Đình thúc giục.

Hứa Mộc An dồn sức ném hỏa cầu vào miệng Thứ Nha Trư, hai người chung sức hợp tác, cứng rắn mài chết Thứ Nha Trư.

Nhìn thấy Thứ Nha Trư ngã xuống đất không dậy nỗi, Hứa Mộc An thở phào nhẹ nhõm, lần này vốn y tưởng Tiêu Cảnh Đình sẽ cản trở, không ngờ lại giúp đỡ rất nhiều. Hứa Mộc An nhịn không được dùng ánh mắt khác mà nhìn Tiêu Cảnh Đình.

"Thu nhỏ rồi." Tiêu Cảnh Đình nhìn thi thể Thứ Nha Trư nói.

"Nó chết rồi, cuồng hóa kết thúc, hiển nhiên là nhỏ lại." Hứa Mộc An thản nhiên nói.