Dịu Dàng Dành Riêng Em

Chương 78: Ngoại truyện 4 - Nam có giai nhân (2)


trướctiếp

Đang lúc cô đắc ý thì chợt nghe thấy tiếng động ở tầng trên. Hạ Dĩ San nhìn thấy Nam Dịch đi từ trên cầu thang xuống, ánh mắt nhìn cô chẳng có mấy vẻ bất ngờ.

Nhưng đến khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trong phòng bếp và ngửi thấy mùi vị khó hiểu nào đó, thì ngay lập tức, anh nhìn về phía Hạ Dĩ San với vẻ không thể tin được, "Em làm gì đấy?"

"Làm đồ ăn."

Nam Dịch cảm thấy huyệt Thái Dương đang đập thùm thụp, anh nhẫn nại nói, "Cô giúp việc đâu?"

"Em bảo cô ấy về rồi, hôm nay em nấu cơm cho anh."

"Shana!", Nam Dịch nhìn cô, ánh mắt thoáng lạnh, "Tôi có cho em vào nhà tôi không? Tôi có bảo em nấu cơm cho tôi không? Em nhìn xem em đã làm ra thành cái gì rồi!"

Hạ Dĩ San bĩu môi, "Lần đầu tiên em..."

"Đi ra ngoài."

"Ơ này, này, này."

"Ra ngoài mau.", Nam Dịch thấy cô không nhúc nhích liền kéo cô ra.

"A! Đau...", Nam Dịch tóm vào cánh tay cô, chỗ bị bỏng đau rát kinh khủng.

Nam Dịch thấy vẻ mặt của cô không giống như đang giả vờ thì giơ tay cô lên nhìn.

"Sao lại thế này?", Nam Dịch cau mày.

Hạ Dĩ San ấm ức mếu máo, "Nam Dịch bảo bảo, em muốn lần đầu tiên em nấu ăn là làm cho anh ăn, anh đừng đuổi em đi, để em nhìn anh ăn một miếng thôi, được không?"

Nam Dịch không quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh tay cô, "Tôi hỏi em sao tay lại bị thế này?"

"À, bị dầu bắn."

"Bắn nhiều thế này cơ à?"

"... Ừm."

Nam Dịch hít sâu một hơi, "Theo tôi ra đây."

Hạ Dĩ San ngồi trên sô pha nhìn Nam Dịch cẩn thận bôi thuốc mỡ lên tay mình, khóe miệng tràn ý cười, cô khẽ giọng nói, "Nam Dịch bảo bảo, nhìn xem em đáng thương thế này, anh nếm thử đồ ăn em làm đi, nhé?"

"Đồ em nấu ăn được sao?"

"...Được."

"Em tự ăn thử chưa?", Nam Dịch lạnh lùng hỏi.

Hạ Dĩ San, "Em muốn để dành cho anh nên không thử."

"Cảm ơn em."

"Không có gì."

Hạ Dĩ San hưởng thụ quá trình Nam Dịch bôi thuốc cho mình, không ngờ đến khi làm xong, Nam Dịch lập tức hạ lệnh đuổi khách.

"Chẳng phải em đã nói là muốn nhìn anh ăn đồ em nấu sao?"

"Tôi không ăn, đi ra ngoài."

"Nam Dịch!"

Nam Dịch nhìn cô vài giây, sau đó ẩn cô ra khỏi cửa, để cô đứng ở ngoài rồi đóng cửa không chút khách sáo.

Hạ Dĩ San, "..."

Tiễn xong cục rắc rối lớn, Nam Dịch đi vào bếp, ánh mắt lia về phía ba món ăn khó coi trên bàn.

Anh vô thức lại gần nhìn, nghĩ đến cả cánh tay đầy vết bỏng của Hạ Dĩ San thì khẽ nhíu mày.

Anh cầm dĩa, nhắm vào món trông có vẻ ổn nhất, xiên một miếng cho vào miệng. Ánh mắt anh sững lại, suýt chút nữa anh nhổ thứ trong miệng ra.

Khó ăn đúng như dự kiến, quá chua, không biết là đã cho bao nhiêu giấm vào nữa. Nhưng cuối cùng, Nam Dịch vẫn không nhổ ra mà nhai cho có vài cái rồi nuốt xuống...

Hạ Dĩ San không phải là người dễ bị đánh bại, huống hồ cô đã hiểu rõ mười mươi cái tính khi đó của Nam Dịch từ lâu rồi, cũng chẳng phải chỉ đối xử với mỗi mình cô như vậy. Thế nên, sau khi về nhà nghỉ ngơi một đêm, cô lại bừng bừng tinh thần đi đến nhà Nam Dịch.

"Cô ơi, anh ấy dậy chưa ạ?", Hạ Dĩ San vừa đi vừa hỏi.

Cô giúp việc lắc đầu, "Hầu như cậu ấy toàn chín giờ mới dậy, giờ vẫn còn sớm mà."

"Đồ quỷ lười.", Hạ Dĩ San theo cô giúp việc đi vào trong, "Không ăn sáng hại lắm, cô ơi, để cháu làm bữa sáng cho anh ấy."

"Ấy, đừng, tuyệt đối đừng.", cô giúp việc liên tục xua tay, "Cậu ấy đã dặn rồi, sau này tuyệt đối không cho cô vào phòng bếp, không cho cô nấu ăn."

"...", Hạ Dĩ San nhíu mày, "Thế thì, cô làm đi ạ, xong rồi cháu bưng lên cho anh ấy, được không ạ?"

"Được, được.", chỉ cần cô đừng vào bếp là tôi cảm tạ trời đất rồi!

Hạ Dĩ San ngồi chờ trong phòng khách, cô giúp việc làm xong bữa sáng liền để lên bàn trà cho cô, Hạ Dĩ San hớn hở nói, "Cháu cảm ơn."

Cô nhẹ chân bưng bữa sáng ngon lành lên lầu. Mở cửa phòng ra, cô phát hiện chăn trên giường đã bị xốc lên, người thì không thấy đâu. Hạ Dĩ San đặt bữa sáng lên bệ cửa sổ, đưa mắt nhìn xung quanh, "Chẳng phải đang ngủ sao, đâu rồi?"

Đúng lúc này, cửa phòng tắm lạch cạch mở ra. Hạ Dĩ San quay đầu lại nhìn thì thấy Nam Dịch chỉ quấn một cái khăn tắm, tay cầm khăn lông lau tốc, vừa lau vừa đi ra ngoài.

Thân hình cao lớn, cơ bụng săn chắc, cơ thể hấp dẫn dính đầy bọt nước, Hạ Dĩ San nhìn mà ngây người.

"Wow~~", cô nàng huýt sáo một tiếng đầy vẻ lưu manh, "Chết rồi, chết rồi, mình sắp chảy máu mũi rồi."

Đột nhiên phát hiện trong phòng có thêm một người, Nam Dịch ngạc nhiên nhìn về phía Hạ Dĩ San, "Ai cho em vào?"

Hạ Dĩ San không thèm để ý đến lời chất vấn của anh, cô tiến đến, to gan đưa tay sờ lên bụng anh, "Chậc chậc, Nam Dịch bảo bảo, không thể tưởng tượng được anh mặc quần áo thì gầy mà hóa ra lại quyến rũ thế này!"

Nam Dịch trước giờ chưa từng cho ai chạm vào mình như vậy, khoảng thời gian quen biết Hạ Dĩ San là những ngày lệch quỹ đạo nhất trong cuộc đời anh!

Anh có cảm giác thẹn quá hóa giận, sao lại có một cô gái như vậy chứ?!

"Shana!"

Hạ Dĩ San ngẩng đầu nhìn anh bằng cặp mắt hấp háy, "Giận mà cũng đẹp trai thế này chứ lị, manly chết mất."

Nam Dịch nghẹn họng, mãi vẫn không nói ra thành lời.

Hạ Dĩ San nhìn anh hau háu, đột nhiên lại kêu lên như vừa phát hiện ra một châu lục mới, "Nam Dịch bảo bảo! Sao tai anh đỏ thế, hả? Mặt anh cũng đỏ lên kìa! Anh đang xấu hổ à?"

Nam Dịch hít sâu một hơi, "Đi ra ngoài."

"Anh đang xấu hổ đúng không? Đừng xấu hổ mà, chỉ là nhìn người anh tí thôi, chỗ quan trọng nhất em có thấy đâu. Mà kể cả có thấy thì em cũng sẽ chịu trách nhiệm với anh mà."

"... Đi ra ngoài.", Nam Dịch không thể nhịn được nữa, dứt khoát kéo cô ra cửa. Hạ Dĩ San vô cùng không muốn, thế nên, trong lúc giằng cô, cô nàng "không cẩn thận" ngã vào lòng Nam Dịch.

Cơ thể ấm áp sau khi tắm của Nam Dịch vây lấy cô không chút ngăn cách, vốn dĩ Hạ Dĩ San muốn giở trò một trận, nhưng lúc như thế này thì không thể xem như không có chuyện gì được, nhìn Nam Dịch gần ngay trong gang tấc, cô bẽn lẽn nói, "Xin, xin lỗi anh."

Vừa rồi, vì tránh cho cô khỏi ngã nên Nam Dịch giang cả hai tay ra đỡ cô. Làn da dưới lòng bàn tay nóng rẫy, Nam Dịch buông cô ra rồi trầm giọng nói, "Đứng lên."

Hạ Dĩ San vội vàng đứng thẳng dậy, nhưng đứng lên rồi thì mới phát hiện ra, vừa rồi giằng co một lúc, chiếc khăn tắm quấn quanh eo Nam Dịch đã tuột từ lúc nào chẳng hay...

Cô há hốc miệng, ánh mắt bắt đầu mơ màng.

Nam Dịch cảm nhận được cái lạnh, anh cứng đờ người, cuống cuồng lấy một cái gối ném về phía Hạ Dĩ San, "Còn không mau ra ngoài đi!"

"A a a a a! Em ra ngoài ngay đây!"

Hạ Dĩ San chạy như trối chết, rồi đóng sầm cửa lại.

Gân xanh nổi đầy trên trán Nam Dịch, anh đưa tay day day mi tâm.

Đột nhiên, cửa lại bị mở ra, Hạ Dĩ San khe khẽ nói với vào trong, "Nam Dịch bảo bảo, em cảm thấy em cần phải nói một câu, khụ khụ, khá được đấy."

Cửa lại bị đóng sầm vào, tiếp sau đó, Nam Dịch nghe thấy từ sau cánh cửa truyền đến tiếng cười ma quái của Hạ Dĩ San.

Nam Dịch, "..."

Hạ Dĩ San không trêu Nam Dịch nữa, ra khỏi cửa là về thẳng nhà. Hôm nay thu hoạch quá phong phú, thế nên cô nàng cực kỳ thỏa mãn.

Có điều, Hạ Dĩ San không thể ngờ rằng, ngày hôm sau, lúc cô đến nhà Nam Dịch thì cô giúp việc lại báo, Nam Dịch đã đi Trung Quốc.

Trung Quốc? Thế nào mà lại về Trung Quốc? Một chút tin tức cũng không để lộ ra, cứ thế bỏ của chạy lấy người! Hạ Dĩ San lấy điện thoại ra gọi cho Nam Dịch, nhưng cuộc gọi không kết nối được, cô đổi sang gọi cho nhân viên của anh, nhưng họ cũng chỉ biết anh đến Thượng Hải, còn địa điểm cụ thể thì chịu.

Hạ Dĩ San hằm hè bực bội, nghĩ là đến Thượng Hải thì có thể trốn được à, giỏi lắm! Chị đây sẽ mua vé luôn, về nước ngay lập tức!

Sau khi về nước, đương nhiên chính là chuyện Hạ Dĩ San theo đuổi Nam Dịch. Hạ Dĩ San quyết tâm đầy mình đã đành, huống chi có khi trong lòng Nam Dịch đã sớm dung túng cho hành vi phóng túng của Hạ Dĩ San rồi. Vì thế, trong nửa năm em gái Hạ Dĩ Hàm cùng em rể Hoắc Thiệu Hàng đi Mĩ, Hạ Dĩ San đã lấy cớ ở một mình buồn để chuyển thằng vào nhà Nam Dịch...

Khoảng thời gian ở chung đó, Hạ Dĩ San học hỏi một cách triệt để trò phô ân ái của ông em rể.

Một ngày nọ, để phòng Hạ Dĩ San lại vào bếp, Nam Dịch mua đồ ăn ở ngoài về cho cô. Vừa về đến nhà, nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn, Hạ Dĩ San sướng điên lên, "Nam Dịch, anh làm cho em cả một bàn đồ ăn thế này cơ à, có lòng thế. Ngày nào cũng phải nhìn em rể khoe đồ ăn làm cho Tiểu Hàm rồi, giờ em phải đăng Weibo, em phải khoe tay nghề của cục cưng nhà em mới được!"

Dứt lời, cô cầm di động lên bắt đầu chụp ảnh, đương nhiên, cô còn kéo cả Nam Dịch vào khung hình luôn.

Nam Dịch nhìn cô như nhìn một đứa ngốc rồi nói, "Đây là đồ mua ở ngoài về, em cũng biết là anh không nấu cơm mà."

Hạ Dĩ San trừng mắt nhìn, "Hả? Anh nói gì đấy? Em không nghe thấy ~~"

Dứt lời, Hạ Dĩ San hớn hở đăng Weibo, bài viết vừa được đăng lên thì đã có rất nhiều người bình luận.

"Đây là hai chị em cùng nhau soạn tình tiết ngược đãi hội FA à?"

"Không thể tưởng tượng nổi, tài tử lạnh lùng mà còn có thể vào bếp cơ đấy. Quả nhiên, tình yêu có thể khiến người ta thay đổi ba trăm sáu mươi độ..."

"Đẹp trai quá!!! Tôi lại có thêm một nam thần rồi!"

"San à, đối xử thật tốt với nam thần của em nhé, đừng bắt nạt anh ấy..."

...

Hạ Dĩ San cắn đũa, nhìn màn hình di động mà bật cười khanh khách.

Nam Dịch ngồi bên cạnh không nhịn nổi nữa liền rút điện thoại khỏi tay cô, "Ăn cơm cho hẳn hoi."

"Ơ kìa, em vẫn chưa đọc hết."

"Ăn xong rồi đọc."

"Trả cho em~"

"Hạ Dĩ San!", Nam Dịch trừng mắt cảnh cáo cô.

Hạ Dĩ San bĩu môi đáp, "Ăn thì ăn."

Nam Dịch thấy cô yên lặng thì gắp một miếng thịt vào bát cô, "Chẳng phải đã nói là thích sườn của tiệm này sao, ăn đi."

"Không ăn.", Hạ Dĩ San hờn dỗi...

Nam Dịch giơ tay nâng cằm cô, "Đừng có làm loạn, độ này chẳng bảo là bận quá nên bị gầy đi còn gì, thế mà còn không ăn?"

Hạ Dĩ San nhìn anh chằm chằm, sau đó hai mắt liền sáng lên, "Muốn em ăn cũng được thôi, anh hôn em một cái đi, hôn một cái em ăn một miếng."

Nam Dịch, "... Em biến thái thật đấy."

"Thủ đoạn biến thái chỉ dùng với anh thôi đấy.", Hạ Dĩ San hừ hừ, "Được không hả?", nói xong, cô nàng liền chu môi lên với anh.

Nam Dịch mất tự nhiên ngoảnh đầu đi, hai tai đỏ ửng lên.

Hạ Dĩ San thấy anh không làm gì liền hậm hực nói, "Ngày nào em cũng phải đi luyện thanh, cả ngày bận tối mặt tối mũi, em tụt mất hai cân rưỡi rồi đấy. Em đáng thương quá, giờ đến thịt còn không nuốt trôi. Anh nói muốn em tăng cân chỉ là lừa em thôi, có mà anh ước em sút thêm vài cân nữa chứ gì?"

Lời nói của Hạ Dĩ San vốn cực kỳ xàm, nhưng người thông minh như Nam Dịch lại vẫn cứ nghe theo, anh nhìn cô với vẻ lo lắng, "Gầy quá không tốt."

"Phí lời, em biết.", Hạ Dĩ San giữ chặt cánh tay anh, tựa đầu vào vai anh rồi nhìn anh bằng vẻ tội nghiệp, "Thế nên là, bây giờ em cần được cổ vũ, anh hôn em một cái thì em mới ăn thịt được."

Nam Dịch, "..."

Nam Dịch đành cúi đầu hôn một cái lên môi cô. Hạ Dĩ San đạt được mục đích liền cười tươi rói, cầm đũa lên gắp thịt ăn, "Ừm, ngon, sắc đẹp bồi mỹ thực, tuyệt."

Nam Dịch lắc đầu, liếc cô một cái, đáy mắt thoáng hiện ý cười.

...

"Người đạt được giải ca sĩ xuất sắc nhất là... Hạ Dĩ San! Xin chúc mừng!", tiếng vỗ tay vang lên, trước ánh mắt chăm chú của hàng vạn người, Hạ Dĩ San tao nhã bước lên đài nhận thưởng.

"Cảm ơn mọi người! Hôm nay, có thể đạt được giải thưởng này, tôi thật sự vô cùng hạnh phúc. Ở đây, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến một người, cảm ơn anh đã cho em biết cái gì mới là thích hợp với em nhất, cảm ơn anh đã cho em tìm được sự tự tin của chính mình... Nam Dịch, cảm ơn anh..."

Lúc này, trong phòng khách tại nhà Nam Dịch, Hạ Dĩ San đang gối đầu lên đùi anh, hai chân gác lên thành sô pha, hết sức chăm chú theo dõi chương trình chiếu lại lễ trao giải ngày hôm qua.

"Nho.", Hạ Dĩ San nói.

Nam Dịch một tay cầm điện thoại giải quyết công việc, nghe cô nói thế liền giơ tay kia ra lấy một quả nho đút vào miệng cô.

Hạ Dĩ San thỏa mãn nhâm nhi, sau đó ngước mắt lên nhìn anh, "Nam Dịch, mấy lời phát biểu lúc nhận thưởng của em anh có thấy cảm động không?"

Nam Dịch nhìn cô từ trên cao xuống, "Khoa trương."

"Sao lại khoa trương, lời em nói đều là thật lòng đấy."

Nam Dịch nói, "Em nhận được giải thưởng là do em tự cố gắng, nhắc đến anh làm gì."

"Vốn dĩ là nhờ anh em mới có hôm nay mà.", Hạ Dĩ San cười hì hì ôm lấy thắt lưng anh, rụi rụi đầu trong lòng anh, "Dù sao thì em cũng mặc kệ, em sẽ thổ lộ hết trước mặt người ta, để cho người ta biết em thích anh nhiều thế nào."

Nam Dịch sửng sốt, tim hơi thắt lại vì lời cô nói. Anh đưa tay vuốt ve mặt cô, lại trầm giọng nói, "Em thật sự, thích thế cơ à?"

Hạ Dĩ San thu lại nụ cười, cô ngồi dậy, nhìn anh và nói, "Là em thật sự yêu."

"Nam Dịch, thế còn anh, cho đến bây giờ, em quấn lấy anh như thế, là một mình em thôi đúng không?"

Hiếm có lúc cô nói chuyện nghiêm túc, ánh mắt Nam Dịch thẫm lại, anh lẳng lặng nhìn cô, sau đó nâng tay đặt sau gáy cô, một lúc lâu rồi mới thong thả nói, "Đồ ngốc, là cả hai bên chứ."

Sau đó, anh dùng sức kéo cô lại gần rồi hôn lên môi cô.

Em thật sự yêu, chẳng lẽ anh không phải sao? Nếu không, em cho là em có thể ở nhà anh khóc lóc om sòm lâu thế ư?



Chính thức kết thúc dự án "Dịu dàng dành riêng em". Cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã luôn ủng hộ, yêu quý và cổ vũ mình, dù có lúc mình bỏ bê cả tuần không đăng chương nào. Mình đang đọc tham khảo vài truyện, hi vọng sẽ sớm bắt đầu được một dự án mới trong thời gian sớm. Thân ái!

trướctiếp