Luôn Có Ngôi Sao Dõi Theo Tôi

Chương 20


trướctiếp

Người ngoài cửa vẫn không có động tĩnh, Ôn Tử Tân trực tiếp đứng lên, đi tới cửa mở cửa cho cô.

Bên ngoài trời tối, sợ cô sẽ sợ.

Tựa hồ không nghĩ tới anh sẽ mở cửa, hô hấp Vu Thanh ngoài cửa cứng lại, sau đó tiến lên một bước, duỗi tay ôm lấy vòng eo anh, dùng đầu cọ cọ ngực anh, tư thái làm nũng.

Ôn Tử Tân ôm cô trong chốc lát, quyết đoán dùng đôi tay nâng cái mông cô ôm lên, Vu Thanh hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý, theo bản năng dùng chân cuốn lấy eo anh, kinh hô một tiếng:

"Anh làm gì vậy?"

Anh cúi đầu, cánh môi dán bên tai cô, hơi thở ấm áp phun lên vành tai cô, khiến cô nhịn không được mà run rẩy, tốc độ tim đập không ngừng nhanh hơn, ngay sau đó vùi đầu vào cổ anh.

Ôn Tử Tân cười lên tiếng, đem một bàn tay đóng cửa lại, phát ra "Phanh ——" một tiếng.

Trong bóng tối như vậy, cả hai chỉ có thể cảm nhận được nhiệt độ từ thân thể truyền đến, cùng với hô hấp dần dần dồn dập.

Vu Thanh mặc một chiếc váy ngủ dài đến đầu gối, khi bị ôm anh như thế này, váy lập tức liền cuốn lên, làn da lộ ra một tảng lớn trắng nõn bóng loáng.

Mặc dù không thể nhìn thấy trong bóng tối, nhưng xúc cảm, sẽ không gạt người.

Sau khi Ôn Tử Tân bế cô lên, anh đưa tay di chuyển đến vùng đùi của cô, bàn tay dày rộng mang chút vết chai mỏng dường như đang mang điện, kích thích thân thể Vu Thanh không khỏi run lên.

Ngay khi Vu Thanh muốn mở miệng đánh vỡ sự trầm mặc, trên tay Ôn Tử Tân đột nhiên dùng sức, đem thân thể của cô vứt về phía trước.

Cảm giác không trọng lượng khiến hơi thở của cô trong phút chốc như ngừng lại, Vu Thanh kìm nén tiếng kinh hô trong miệng sắp sửa kêu ra, phản xạ có điều kiện ngẩng đầu, sức lực vòng tay ôm cổ Ôn Tử Tân lại tăng lên một chút.

Dường như cô chỉ muốn di chuyển vị trí của mình lên trên, ngay sau đó hô hấp Vu Thanh đã trở nên an ổn xuống.

Cô theo bản năng cảm thấy, giờ này khắc này, cô đang cùng Ôn Tử Tân nhìn nhau trong bóng tối.

Vô thanh vô tức, lại đối với đối phương đang đối diện đều tràn ngập lực hấp dẫn trí mạng.

Vu Thanh nhịn không được nâng một bàn tay, trong bóng đêm sờ soạng, chạm vào da thịt trên khuôn mặt anh, khóe miệng rốt cục mang theo ý cười, một tấc một tấc, thấm vào ruột gan.

Giây phút tiếp theo, người đàn ông đang im lặng lại lên tiếng.

"Tôi"

Ôn Tử Tân cười nói, thanh tuyến thanh nhuận mang theo giọng điệu dỗ dành, chậm rãi quanh quẩn trong phòng:

"Tôi đang ôm bảo bối làm nũng."

Lời âu yếm của anh không cố tình, cũng không làm ra vẻ, không dối trá, mỗi một lần đều gãi đúng chỗ ngứa, làm Vu Thanh càng thêm trầm luân, không hề có một tia phiền chán.

Nhưng cũng có khả năng, nguyên nhân cho tới nay đều thích như vậy, chỉ là bởi vì, người nói những lời này ——

Là anh.

Nghe được lời này, Vu Thanh dừng một chút, nguyên bản nôn nóng trong lòng cùng bất an bị vuốt phẳng, khóe miệng không tự chủ được càng nhếch, nhưng cô vẫn khẽ hừ một tiếng, ra vẻ rụt rè nói:

"Mau buông tôi xuống, ôm không thoải mái gì hết."

Tuy rằng Ôn Tử Tân luôn ngu ngốc chọc Vu Thanh nổi giận, nhưng càng nhiều thời điểm, anh đều có thể rõ ràng cảm nhận được chính xác cảm xúc của cô, không có gì khác, chỉ là, dụng tâm.

Cũng bởi vậy, khi Vu Thanh nói ra lời này, phản ứng đầu tiên Ôn Tử Tân không phải là mất mát, mà là cười khẽ hai tiếng, sau đó đi đến bên nệm chậm rãi quỳ một gối, ôn nhu đem cô đặt trên giường.

Ngay khi cái mông Vu Thanh chạm vào nệm, liền lăn lộn một vòng, vùi mình vào chăn bông, tham lam ngửi hơi thở còn sót lại Ôn Tử Tân.

Sở dĩ dùng cùng một loại sữa tắm, cùng rất giống hương vị trên người cô, nhưng......cảm giác chính là không giống nhau.

Chính là cảm thấy, nghe chút càng tốt, cũng làm người ta càng có cảm giác an toàn.

Đôi mắt Ôn Tử Tân cong cong, ngay sau đó đứng lên, vừa định đi bật đèn, Vu Thanh liền từ trong chăn toát ra cái đầu nhỏ, có chút chần chờ mở miệng kêu anh:

"Ngôi sao nhỏ......"

Bước chân anh dừng lại, chiết trở về:

"Ừ?"

Vu Thanh có chút do dự, sự khủng hoảng ẩn tàng rồi trong một thời gian ngắn vào lúc này cùng với thanh âm khàn khàn mà đến, ngữ khí tựa như đạm nhiên lại nhưng lại mang theo sự run rẩy không thể giấu:

"Anh có người nhà không?"

Hầu như không cần cân nhắc, Ôn Tử Tân liền gật đầu, thực mau anh liền chú ý đến tại đây một mảnh đen nhánh, cho dù phát ra ngôn ngữ tứ chi khoa trương, Vu Thanh cũng sẽ không để ý, huống chi, anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Cách cái nệm không xa đó là cửa sổ, Ôn Tử Tân không chút do dự duỗi tay mở bức màn ra, cửa sổ trong suốt thanh lãnh trút xuống trên mặt đất, cũng toàn bộ khuynh chiếu vào hai người, khiến nước mắt trong mắt Vu Thanh phiếm quang.

Ánh sáng đó đặc biệt rõ ràng.

Tựa hồ cảm thấy độ cao như vậy cùng nói chuyện với Vu Thanh có chút khó chịu, anh liền bò lên trên giường, ngồi bên cạnh Vu Thanh, nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của cô liền ngẩn người, trực tiếp duỗi tay xóa đi:

"Có người nhà."

Câu trả lời của anh khiến tâm tình Vu Thanh trở nên rất suy sút, nhưng vẫn mạnh mẽ tươi cười:

"Bọn họ không tìm anh sao? Anh ngốc chung quy ở với tôi có phải không tốt lắm sao......"

Ôn Tử Tân cân nhắc một chút lời cô nói, phản bác nói: "Không có."

Nghe vậy, Vu Thanh nghi hoặc nhìn về phía anh, trong mắt lệ quang lấp lánh, dưới ánh sáng như vậy, làn da giống như sáng lên, mắt đỏ ửng, lại có loại kinh vi thiên nhân mỹ cảm:

"Cái gì?"

Ôn Tử Tân nhịn không được dùng đôi tay chống bên hai sườn nệm, cúi người hôn hôn đôi mắt cô, khi chạm vào những giọt nước mắt của cô, anh liền thối lui, liếm liếm cánh môi.

Có chút mặn, với một chút chát.

Anh chợt hiểu tại sao nước mắt cô lại chảy dài.

Ôn Tử Tân cười, gằn từng chữ một lại lần nữa mở miệng: "Chỉ có em."

Ngữ khí anh chắc chắn như vậy, còn mang theo sự kiêu ngạo thật sâu.

Dường như đang nói với cô rằng chỉ có hai người họ trong thế giới của anh, điều đó khiến anh rất kiêu ngạo.

Nếu là ngày thường, khi Ôn Tử Tân những điều như vậy, Vu Thanh nhất định sẽ tin tưởng không chút do dự, khẳng định sẽ làm chuyện trở mình như vậy, chỉ còn lại tiếng tim đập nhanh cùng bên má đỏ ửng.

Nhưng lần này không giống nhau.

Che giấu quá nhiều sẽ chỉ khiến mối quan hệ này trở nên bấp bênh.

Hoàn cảnh tối tăm tựa hồ cho cô nói hết dũng khí, Vu Thanh đột nhiên ngồi dậy, không mang theo cảm xúc hỏi:

"Tại sao anh lại xuất hiện ở nhà tôi?"

Những lời này làm Ôn Tử Tân đột nhiên cứng đờ, anh nhấp môi suy nghĩ thật lâu, dường như đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào, nhưng hồi lâu cũng không hồi đáp.

Vu Thanh cũng ngoài ý muốn không thúc giục anh, mà là lẳng lặng chờ đợi lời nói tiếp theo của anh.

Ôn Tử Tân giọng nói đột nhiên trầm xuống, ngữ khí có chút chần chờ:

"Không phải em đã nói, tôi theo em trở về sao?"

Không khí đột nhiên trở nên trầm trọng, bóng đêm đem bọn họ không còn là bầu không khí ái muội, mà là khiến người ta cơ hồ áp lực không thở nổi, thật mạnh, tựa hồ vào giờ phút này, Vu Thanh tín nhiệm anh, thô bạo xé rách mở ra.

"Anh không cần lại gạt tôi."

Ngữ khí Vu Thanh lạnh xuống, không tự chủ được dùng móng tay moi cào lấy thịt bàn tay, xúc cảm đau đớn làm cô càng thêm thanh tỉnh:

"Hôm đó tôi ngủ muộn, căn bản là không có ra cửa. Xin hỏi, sao anh có thể đi theo tôi về được?"

Sau khi nói xong, thanh âm mang theo một chút lãnh ngạnh cùng phẫn nộ.

Hô hấp Ôn Tử Tân khẩn trương trở nên dồn dập, lúc ấy Vu Thanh không miệt mài theo đuổi, bởi vậy anh cũng chưa từng có nhiều suy xét.

Thế cho nên vào giờ phút này, anh căn bản không biết phải trả lời như thế nào.

Vu Thanh cũng không thèm để ý, lo chính mình nói: "Tôi nói ' anh đã nói với tôi là anh không có nhà ' những lời này, đều là tôi nói bậy mà thôi. Tôi nói ' anh là người đàn ông tôi đã nhặt được, chẳng qua là trong ấn tượng có những lời này, chẳng qua là...... muốn giữ lại thôi."

" Mọi thứ đều là cái cớ để tôi giữ anh lại. "

Nhìn phản ứng của Vu Thanh, Ôn Tử Tân tự biết không thể gạt được cô, anh thở dài, tay nắm quyền dần dần thả lỏng, đầu ngón tay ngưng tụ ánh sáng, trong lòng nghĩ ra lý do tốt hơn.

Hy vọng lần này sẽ không có bất kỳ sơ hở nào nữa.

Anh vừa định thôi miên lần nữa, Vu Thanh lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh, hô hấp Ôn Tử Tân cứng lại, nhanh chóng nắm tay, đem đầu ngón tay giấu vào lòng bàn tay.

Trong lúc nhất thời, vào giờ phút này mọi nghi ngờ cho tới nay toàn bộ bạo phát.

"Tôi không phải đồ ngốc, tôi đều không nghi ngờ gì về những điều không có ý nghĩa sau khi nghe vài câu nói của anh. Rất nhiều chuyện tôi đều cảm thấy không thích hợp, có đôi khi rất muốn hỏi anh, nhưng không biết vì cái gì......"

"Chính là không dám."

Vu Thanh duỗi tay nhéo quần áo anh, bởi vì ủy khuất nên thanh âm mang theo nghẹn ngào:

" Tại sao anh lại giấu tôi nhiều như vậy? "

"Tôi chỉ muốn luôn ở bên anh, nhưng tại sao anh lại không nói cho tôi biết? "

Vu Thanh dừng một chút, thời điểm nói ra những lời này, như là đoán được cái gì, lực đạo trên tay chậm rãi thả lỏng, ngữ khí nhẹ gần như nghe không rõ:

"Anh có phải hay không, hoàn toàn không nghĩ tới muốn vẫn luôn cùng tôi ngốc tại chỗ sao?"

Nghe vậy, Ôn Tử Tân đột nhiên bắt lấy cổ tay của cô, hàm dưới cứng còng, bất đắc dĩ mà lại ẩn nhẫn hộc ra ba chữ:

"Đừng nói bậy."

Vu Thanh nhấp nhấp môi, áp lực trong cổ họng khóc nức nở, tiếp tục hỏi:

"Anh định rời đi khi tìm được nơi khác phải không?"

Loại này của Vu Thanh khiến Ôn Tử Tân có chút hụt hẫng, anh bực bội gãi gãi đầu, ngữ khí lần đầu mang theo tức giận, cắn răng gằn từng chữ một lặp lại nói:

"Đừng nói bậy."

Vu Thanh ngốc ngốc nhìn anh, nhớ lại chuyện đã xảy ra vào đêm hôm trước ——

Bởi vì đại học Hứa Tiểu Vân thành phố G, thỉnh thoảng mới quay lại trong thời gian ngắn, thường xuyên cùng Vu Thanh đụng phải thời gian.

Cho nên hai người rất ít gặp mặt, cơ bản họ đều liên lạc với nhau qua video.

Cuộc nói chuyện giữa Vu Thanh cùng Hứa Tiểu Vân được nửa chừng, Ôn Tử Tân đột nhiên đi vào phòng cô cùng nói nói với cô mấy câu.

Bởi vì chỉ là một vài câu nói, cô cũng không kịp để chào hỏi Hứa Tiểu Vân, thuận miệng trả lời anh vài tiếng, liền tiếp tục nói chuyện phiếm cùng Hứa Tiểu Vân.

Sau đó không lâu, tai nghe truyền đến giọng của Hứa Tiểu Vân:

"Này, tớ tưởng cậu chia tay với người đàn ông này rồi, giờ lại làm hòa?"

Vu Thanh sửng sốt một chút, vẫy vẫy tay: "Gì cơ, tớ mới cùng anh ta ở bên nhau có mấy ngày ah."

Hứa Tiểu Vân nhíu mày, hoàn toàn không tin lời cô nói: "Không thể nào, lúc đó tớ còn cảm thấy tên gia hỏa này rất đẹp trai, còn hỏi cậu là cậu bắt cóc cái tên gia hỏa cực phẩm này ở đâu nữa đấy."

Vu Thanh có chút không nói nên lời, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích nói: "Cậu có nhớ nhầm không? Tớ mới gặp anh ta có ba tuần ấy..."

"Người đẹp trai thì tớ không có khả năng nhớ lầm? Tớ không biết tên anh ta là gì, nhưng trước kia thường xuyên nghe cậu kêu anh ta là ngôi sao nhỏ mà, đúng chứ?"

Vu Thanh nguyên bản muốn cầm lấy cái ly nước thì dừng lại, trầm mặc trong chốc lát sau đó đột nhiên cười ngây ngô một trận, thuận miệng bịa chuyện nói:

"Xem ra là tớ nhớ lầm, gần đây trí nhớ không tốt lắm."

"Cậu cũng thật là...... Này đều có thể nhớ lầm."

Vu Thanh thẳng thừng kéo khóe miệng, đột nhiên không có hứng thú tán gẫu, sau khi nói chuyện với cô nàng vài câu liền đem video cắt đứt.

Lúc cô đi ra khỏi phòng khách, Ôn Tử Tân còn ngồi trên sô pha xem TV, dáng người thẳng tắp trước sau như một, không có chút lười biếng.

Khi nhìn thấy Vu Thanh, đôi mắt anh đột nhiên sáng ngời, đứng lên.

Vu Thanh nhìn anh một hồi lâu, thẳng đến khi Ôn Tử Tân nghi hoặc mở miệng kêu cô một tiếng, cô mới không có dũng khí hỏi anh câu đó.

Cô đi qua, cầm lấy điều khiể trên bàn trà điều khiển từ xa tắt TV, giả vờ như không có chuyện gì, nắm tay anh đi vào phòng:

"Đến giờ đi ngủ rồi."

Thấy cô chưa nói gì, Ôn Tử Tân có chút ảo não xoa xoa cổ tay của cô, nhẹ giọng nói: "Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý hung dữ với em......"

Nghe được thanh âm anh, Vu Thanh trượt khỏi hồi ức tránh thoát ra, bình tĩnh nhìn anh.

Bầu không khí này khiến cô không tự chủ được hỏi ra khi đó không có dũng khí để hỏi.

"Trước kia chúng ta đã gặp qua chưa?"

Mi mắt Ôn Tử Tân đột nhiên giật giật, hầu kết lăn lăn.

Giờ khắc này, Ôn Tử Tân đột nhiên không giếm sức lực lần thứ hai giấu, thanh tuyến khàn khàn, không trả lời vấn đề cô, ngược lại mở miệng hỏi:

"Tại sao em muốn giữ tôi lại?"

Vấn đề này làm cho Vu Thanh cũng có chút nghi hoặc, nhưng cô không nghĩ tới bao lâu, trực tiếp buột miệng thốt ra những lời trong lòng.

"Chính là muốn, rất muốn rất muốn vẫn luôn ở bên anh. Không có vì cái gì."

Rốt cuộc vì cái gì?

Đơn giản là, ký ức sẽ quên, nhưng ——

Cảm tình sẽ không.

==========================================

T4210017082021

T3205114092021

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp